28 tháng 1, 2013

"Không có tội mới lạ"


 Nhàn đàm của Chử Anh Đào            
                                              

          Chuyện ăn uống nhậu nhẹt nhiều khi cũng là bởi nhu cầu công việc. Nhưng phải tự thừa nhận xưa nay tôi là thằng phàm ăn tục uống. Từ nhái ôm măng của người Thái Sơn La đến cá tra vừa nhảy lên trong các hầm cá để đớp lấy cái chất thải của con người từ những nhà cầu rất đặc biệt miền Tây Nam bộ; từ chuột nhà nướng nấu canh, thịt bò sống trộn với tiết ở những làng Dẻ- Triêng vùng ĐăkgLei Kon Tum đến lá mì, mít non nấu với bao tử trâu bò ở Pơ Tó, Koong Chơ Ro…tôi xơi tuốt tuồn tuột. Có người quả quyết: Bất kể con gì nuôi trong nhà đều nhậu được, kể cả…Về khoản này, tôi là ngoại lệ. Chưa từng ăn mèo, chó nuôi trong nhà bao giờ. Còn nhớ hồi học lớp 5 hơn bốn chục năm về trước, biết chiều hôm ấy bố sẽ mổ cậu Vàng, trước lúc đi học, tôi còn mua và đút cho nó ăn hai hào kẹo bạc hà và chiều tối về kiên quyết không đụng đũa vào xương thịt đang thơm lừng của người bạn thân của mình…Nhưng có người lại khác. Ông Dục, bạn vong niên của tôi là một ví dụ. Nhà ông nuôi chó mèo là để giết thịt. Cả nhà đều quan niệm như thế. Ông bảo cả vùng ông ở ngoài kia như thế. Vừa rồi cưới con cháu, nhà làm hết hơn tạ rưỡi chó. Thỉnh thoảng hễ ông thông báo rằng mới xin được một con chó, mèo con thì ắt hẳn sau đó sẽ có một “ nhân vật” bị tế thần. Nhưng trước khi hành quyết, hình như để lương tâm đỡ cắn rứt, ông thường kết tội chúng, kết tội nặng đến mức từ chỗ mọi người tưởng chúng là những con vật hiền lành thành kẻ thù không đội trời chung, cần loại bỏ vĩnh viễn ra khỏi đời sống xã hội. Đại khái chó thì mõm đen, đuôi đốm; chỉ sủa chủ nhà còn vẫy đuôi rối rít với khách lạ; chỉ đòi ăn cơm với thịt mà không đụng mồm đụng miệng dọn vệ sinh cho thằng cháu nội ba tuổi…Mèo thì ăn vụng; làm tình gào thét ầm ĩ trên mái nhà, phóng uế bừa bãi; biến đối thủ thành đối tác, mời chuột cùng ăn chung đĩa…
          Chiều nay cũng vậy. Ông Dục đột xuất điện thoại: “ Đúng năm giờ kém mười lăm có mặt tại nhà tôi.” Tôi biết tử tội này đã bị kết án từ hơn nửa tháng trước. Hiềm nỗi chưa có “ thuốc độc”, chưa tập hợp được đầy đủ các đồng chí (những người cùng chí hướng, sở thích) nên sự sống của nó được kéo dài tới giờ. Tôi tới, ông khoe: “ Con này hai kí rưỡi. Chưa đẻ lứa nào. Thịt thơm và mềm như trinh nữ”(!) Cũng chuệch choạng chừng nửa tiếng sau mới đông đủ. Vừa cụng li rượu, ông con trai tôi tới tìm, bảo bố về ngay, nhà có việc. Tôi tiếc rẻ đứng lên. Ngồi sau quí tử, tôi bảo: “ Bác Dục làm thịt mèo. Con này tội to lắm!” Không ngờ ông con độp lại ngay: “ Con nói bố bỏ quá cho, khi các bác, các chú đã “ lên cơn” rồi thì con mèo không có tội mới là lạ!”
          Nhận xét đó cũng là lời bình luận. Chẳng lẽ một số phận được định đoạt chỉ vì một cơn ngẫu hứng?
                                                                   C.A.Đ