19 tháng 4, 2018

Chuyện 8 năm rồi mới kể


Năm 2010, sau 22 năm làm việc ở Đài PTTH Bình Định, tôi nộp đơn xin nghỉ hưu trước tuổi. Tôi sinh 1954, đúng ra thì phải làm việc 5 năm nữa mới đủ tuổi nghỉ hưu vào năm 2015. Tuy nhiên, vợ con đã vào hết Sài Gòn, căn nhà Qui Nhơn đã bán rồi, căn nhà Sài Gòn cũng đã mua rồi, công việc làm mới trong SG cũng đã xin được rồi, không có lí do gì để tôi ở lại Qui nhơn nữa.
Thấy tôi nộp đơn xin nghỉ hưu sớm, nhiều người ngạc nhiên, nhất là những đồng nghiệp cùng cơ quan. Họ nghĩ tại sao tôi lại xin nghỉ việc sớm thế, trong lúc cái ghế tôi đang ngồi (Trưởng phòng Biên tập chương trình) dù là rất bé bỏng chắc chỉ ngang với chức tiểu đội trưởng trong quân đội cũng là niềm mơ ước của không ít người.
TP. Quy Nhơn nhỏ như cái móng tay, chuyện gì xảy ra ở đâu mọi người cũng biết. Huống chi tôi, sống ở Qui Nhơn 31 năm (từ 1979 đến 2010) lại làm 2 công việc mà nhiều người biết là giảng dạy ở khoa văn ĐHSP Qui Nhơn và Đài Truyền hình Qui Nhơn, nên đi đâu gặp ai cũng hỏi: Nghe nói ông xin nghỉ việc à. Dù tôi đã trả lời giải thích cặn kẽ là nghỉ vì như thế… như thế… nhưng không ít người vẫn tỏ ra nghi hoặc: hay là cha này bất mãn vì làm trưởng phòng đến 20 năm mà không được lên chức. 20 năm ngồi nguyên ở một cái ghế, làm nguyên một công việc có lẽ cả tỉnh BĐ chỉ có mỗi tôi. Nhưng nói thực đó là công việc mà tôi rất lấy làm thích thú và có nhiều hưng phấn. Bất mãn, không là cái chắc. Mà bất mãn vì cái gì chứ, trong lúc cái công việc mà tôi đảm nhiệm khá tròn vai đã mang lại cho tôi nhiều thứ cả vật chất lẫn tinh thần. Nhà cửa tiện nghi, con cái học hành…
Chỉ có một lí do duy nhất là tôi muốn sống ở Sài Gòn, nơi tôi đã có một thời gian dài được sống thời trai trẻ và rất lấy làm ngưỡng mộ về một đô thị lớn, văn minh, hiện đại như thế. Ngày 30/4/1975, khi còn là lính của Sư đàn 341 Quân đoàn 4, tôi tiến vào SG theo đoàn quân giải phóng. Dù cuối năm 1975 thì trở ra Bắc học tiếp đại học để rồi sau khi tốt nghiệp được cử vào công tác tại Qui nhơn đến 31 năm, nhưng trong tôi luôn nuôi ước muốn được trở lại SG định cư và làm việc vào những năm tháng cuối đời. Đó là chưa nói, chỉ vào SG, tôi mới được trở lại với nghề dạy học. Có thể nói, bắt đầu thời trai trẻ ở Sài Gòn, tôi muốn được kết thúc cuộc đời cũng ở Sài Gòn.
Tôi gửi đơn xin nghỉ việc từ tháng 2/2010. Nghỉ theo chế độ của Nghị định 132 của CP. Nghỉ theo chế độ này nghĩa là chấp nhận mình không đủ điều kiện về năng lực và sức khỏe để làm việc, phải tự nhận có 2 năm không hoàn thành nhiệm vụ mặc dù lương hưu vẫn đủ % như khi nghỉ tròn 60 tuổi, lại được thêm 100 triệu đồng trợ cấp nghỉ hưu sớm mà nếu đủ 60 tuổi mới nghỉ thì không có khoản phụ cấp này.
Cứ tưởng xin làm mới khó, xin nghỉ thì dễ, ai dè cũng khó quá trời. Giám đốc Đài thấy tôi đưa đơn thì thông cảm mà kí ngay vì anh ta quá hiểu hoàn cảnh và ý thích của tôi. Nhưng trên UBND tỉnh và Sở Nội vụ thì không dễ vì họ quá biết tôi. Ai chứ tay Sơn này mà nói sức khỏe yếu và trình độ làm việc kém thì ai tin được... Họ hẹn sẽ có quyết định và tiền trợ cấp vào tháng 12/2010.
Nhưng tôi không đủ kiên nhẫn đợi đến hết tháng 12 vì từ 1/7, trường ĐHVH đã có quyết định tiếp nhận tôi vào làm việc. Tôi lại nói với giám đốc đài xin nghỉ trước 6 tháng, tưởng sẽ nghỉ không lương ai dè vẫn có lương đều đều suốt 6 tháng không làm việc tại đài đó. Anh bạn GĐ này phải nói là rất tử tế với tôi chứ mà gặp thằng bụng dạ hẹp hòi thì tôi đã nghỉ theo chế độ không lương rồi. Vậy là 6 tháng cuối năm 2010, hàng tháng tôi ăn lương 2 nơi, một ở SG và một ở QN. Tuy nhiên chuyện này chỉ có tôi, giám đốc và TP Kế toán - Tài chính biết, cả cơ quan, cả mấy chục nhân viên phòng tôi đều không biết.
Tháng 6/2010 có 31 ngày. Tôi quyết định rời Đài PTTH, chia tay đất Quy Nhơn - Bình Định vào ngày 30 bằng ô tô vì có nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh không đi máy bay được. Một ông bạn là chủ một doanh nghiệp taxi (taxi Hương Trà) biết tôi chuyển hẳn vô Sài Gòn đã làm một bữa liên hoan chia tay và cho tôi một chuyến xe 4 chỗ chở đồ đạc (mấy cái va li) với lời tuyên bố: Ông muốn đi mấy ngày cũng được.
Đúng 5h chiều 29/6, tôi gọi người phó của mình, một cô học trò khoa văn cũ sang phòng làm việc của tôi và nói: Dù tháng 12 mới có quyết định nhưng hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của thầy ở Đài, thầy giao lại cho em chìa khóa và căn phòng làm việc với nguyên vẹn trang thiết bị. Kể từ ngày mai em thay thầy quản lí phòng. Tôi cũng yêu cầu cô không nói chuyện này cho ai biết cho đến khi tôi rời khỏi Đài. Không có chia tay tiễn biệt gì hết nhé. Tính tôi không thích ồn ào.
Rồi tôi tắt hết thiết bị điện, nhẹ nhàng khép cánh của phòng lại ra về cứ như là ngày mai tôi sẽ có chuyến công tác như thường lệ đi đâu đó chứ không phải là chuyển hẳn vào Sài Gòn.
Hai ngày 30 và 31/6/2010, tôi một mình với anh tài xế vi vu trên cung đường Qui Nhơn - Sài Gòn. Trên đường đi tôi ghé Tuy Hòa, Nha Trang chào các bạn đồng nghiệp; ghé nhà bạn học Lê Trọng Minh ở Ninh Chữ ăn hải sản, tắm biển và ngủ lại một đêm ở đó. Sáng hôm sau chở luôn cả hai bố con Lê Trọng Minh vào Sài Gòn thi đại học. 5 giờ chiều 31/6 tôi đã hội ngộ với vợ con ở Sài Gòn.
Sáng 1/7/2010, đúng 8h, tôi xách cặp bước vào Phòng TCHC Trường ĐHVH nhận nhiệm vụ.
Từ đó cho đến nay, 8 năm đã trôi qua, tôi nghỉ hưu mà cứ như chưa nghỉ hưu, vẫn miệt mài làm việc và đi dạy ở một số trường đại học bạn, không chỉ ở Sài Gòn mà cả ở miền Đông và Tây Nguyên.
Có lẽ rồi tôi sẽ phải xin nghỉ đi làm hẳn, nghỉ hưu lần thứ hai, vì nhiều lúc đã thấy mệt mỏi, nhất là trong người lại mang căn bệnh đường huyết cao khá nguy hiểm. 8 năm bươn chải sống ở Sài Gòn có thể đã quá đủ cho ước muốn được sống và làm việc ở thành phố mà tôi đã có rất nhiều kỉ niệm thời trai trẻ vào năm 1975.  

P/S: Ngày 30/12/2010, tôi trở lại Bình Định 3 ngày để nhận quyết định chính thức nghỉ hưu theo chế độ 132. Đến lúc đó Đài PTTH và Phòng BTCT cũng như bạn bè thân thiết ở Qui Nhơn mới mở tiệc chia tay dù tôi đã thực sự chia tay từ trước đó 6 tháng.




10 tháng 4, 2018

6 lí do nên làm giảng viên đại học


   1. Làm giảng viên đại học bạn sẽ không bao giờ bị ai kiểm tra giáo án, kể cả trưởng khoa, chủ nhiệm bộ môn. Ngay cả khi bạn không soạn giáo án vẫn có thể lên lớp bình thường. Giáo án là cái gì đó rất riêng của mỗi giảng viên đại học mà không có người thứ hai nhìn vào.

         2.  Làm giảng viên đại học bạn sẽ không bao giờ sợ cháy giáo án, không bao giờ sợ sức ép của 45 phút trong một tiết học. Nếu hết tiết mà bài giảng vẫn còn, bạn có thể nói với sinh viên: Phần còn lại các anh chị về tự nghiên cứu.

         3.Làm giảng viên đại học bạn sẽ rất xa lạ với khái niệm giáo viên dạy giỏi. Ở đại học không có chuyện thi giáo viên dạy giỏi. Muốn biết bạn dạy giỏi hay không hãy hỏi sinh viên. Sinh viên là những giám khảo khách quan, vô tư nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt của bạn.

        4.  Làm giảng viên đại học mỗi lần lên lớp cùng với việc truyền đạt kiến thức cơ bản, bạn tha hồ gửi gắm vào bài giảng những suy nghĩ rất riêng tư, những mơ mộng có khi rất hão huyền của mình về chuyên môn, về cuộc đời, về tình bạn, tình yêu và về... tất cả. Những trữ tình ngoại đề của bạn có thể để lại ấn tượng lâu dài trong tâm khảm học trò.

      5.  Làm giảng viên đại học bạn chỉ việc chấm bài và cho điểm mà không cần phải chỉnh sửa hay có lời phê vào bài làm của học trò bởi bài thi (kể cả bài kiểm tra giữa học phần) được gửi hết về cho giáo vụ khoa quản lí, sinh viên không có cơ hội gặp lại bài thi của họ.

      6. Cuối cùng, làm giảng viên đại học nghĩa là suốt cuộc đời đi dạy, bạn sẽ được thường xuyên tiếp xúc với những con người ở lứa tuổi thanh xuân, lứa tuổi 18 đôi mươi đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người. Và vì thế bạn thấy mình  như trẻ mãi.   
Thầy Ngô Xuân Anh (cùng phu nhân), giảng viên Văn học Trung Quốc Trường ĐHSP Vinh (đã qua đời) với 2 học trò cũ (Phan Thị Nga và Hà Tùng Sơn) cũng là GV Văn học Trung Quốc. 




20 tháng 11, 2017

Dạy đại học thì không có quà

Tôi từ khi tốt nghiệp ĐH (1979) đến nay đã 38 năm. Kể từ đó đến nay dù có hơn 20 năm chuyển sang nghề làm báo hình thì tôi vẫn thường xuyên dạy ở bậc đại học theo chế độ thỉnh giảng.
Nghề dạy học với tôi luôn chất đầy cảm hứng, đến mức buổi lên lớp nào cũng như là buổi đầu tiên và giờ lên lớp nào cũng như là giờ hẹn với mối tình đầu. Nhớ nhất là những năm còn dạy ở ĐH Quy Nhơn, cứ đến ngày NGVN 20/11 thì các anh chị sinh viên tíu tít đến thăm nhà và tặng hoa cứ là vui như Tết Nguyên đán.
Tình thầy trò ấy đến nay vẫn vương vấn mãi bởi dù đã định cư ở TP. Hồ Chí Minh khá lâu thì cứ mỗi dịp 20/11 về tôi lại nhận được nhiều cuộc gọi và tin nhắn chúc mừng
 của các thế hệ học trò ĐH Quy Nhơn qua điện thoại, qua mạng xã hội Facebook và Zalo. Tôi cảm động vì sự thắm thiết và thủy chung vô cùng đó của những con người miền Trung gian nan mà tình nghĩa.
Từ khi chuyển vào định cư ở TP. HCM tôi vẫn đi dạy đều cho mấy trường ĐH trên danh nghĩa là GV thỉnh giảng như VHU, TNU, BDU. Riêng với trường BDU thì tuần trước phòng Giáo vụ vừa gọi xuống thông báo lịch giảng của tôi sẽ bắt đầu vào sau Tết âm lịch tới. So với mấy chục năm dạy ở ĐH Quy Nhơn, số lượng SV mà tôi đã dạy khi vào SG có lẽ cũng lên tới hàng ngàn. Nhưng chỉ duy nhất một lần tôi lên lớp ở ĐH Bình Dương trên Thủ Dầu Một đúng vào một sáng thứ 7 ngày 20/11 là được lớp tặng một bó hoa tươi. Lần được tặng hoa 20/11 hiếm hoi đó tôi đã rất cảm động đến mức sau một ngày dạy hết cả hai buổi với tròn 10 tiết, tôi đã cất công mang bó hoa đã héo rũ ấy về tận SG cắm vô bình như một niềm vui nho nhỏ của nghề dạy học.
Ngoài lần đó ra thì mọi chuyện coi như là rất bình yên với ngày 20/11 của một GV đại học ở SG. Không chỉ với tôi mà nói chung với giới GV đại học ở SG thì đều như thế. Và đó là một sự bình thường. Không phải là vì sinh viên ở SG không yêu quí kính trọng thầy giáo mà chỉ vì tính cách của con người ở xứ trong này nó thực tế và đơn giản hơn nhiều so với miền Bắc và miền Trung, không màu mè và không hình thức. 

Mấy năm đầu thì tôi hơi bị sốc nên đã viết một bài với title Dạy đại học thì không có quà. 
Nay thì tôi đã quá thuộc bài và miễn dịch rồi nên thấy rất đỗi bình thường và vẫn thấy vui mỗi khi ngày 20/11 đến dù trên FB, trên điện thoại và trên Zalo của tôi vẫn có không ít tin nhắn chúc mừng
 của các thế hệ học trò và đồng nghiệp kèm theo những bó hoa… ảo. 
Thế cũng là quá đủ cho một niềm hạnh phúc lớn của tôi rồi.


20/11 seo phi chút


7 tháng 11, 2017

Ngày nhà giáo Việt Nam được học trò cũ tặng thơ

Cách đây 35 năm (1980) tôi là giảng viên môn Văn học Trung Quốc của Khoa Ngữ văn Trường ĐHSP Quy Nhơn (nay là Đại học Quy Nhơn). Ngày đó cuộc sống thời bao cấp của những năm sau chiến tranh khiến cho đời sống vật chất của cả thầy và trò đều rất vất vả nhưng đời sống tinh thần lại vô cùng phong phú. Thầy yêu nghề và rất nhiệt huyết với mỗi buổi lên lớp, trò chăm chỉ cần cù và đều đạt kết quả tốt trong học tập. Đến bây giờ sau mấy chục năm đã trôi qua, tôi vẫn rất nhớ những sinh viên quê Quảng Ngãi, Bình Định xuất thân từ những vùng nông thôn nghèo khó nhưng hiếu học và rất đỗi ân tình. Sau bao nhiêu năm tháng lăn lộn với đời, nhiều người trong số họ đã thành đạt, vững vàng trong cuộc sống.
Một ngày đầu tháng 11 năm 2017, khi không khí hướng về kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam đang nóng dần lên, tôi bỗng nhận được bài thơ của một người học trò cũ thời đó gửi tặng qua mạng xã hội Facebook. Bài thơ có nhan đề Nhớ thầy đã gợi nhớ về những kỉ niệm của thầy và trò thời còn trên giảng đường đại học. Tác giả bài thơ là Trần Đình Quang, hiện là Trưởng phòng Biên tập chương trình các dân tộc thiểu số Đài Phát thanh – Truyền hình Quảng Ngãi. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được một học trò cũ học với mình 35 năm về trước làm thơ gửi tặng nên rất cảm động. Ai đó có nói nghề giáo bạc lắm nhưng riêng tôi thì không thấy, chỉ thấy nghề giáo thiêng liêng và rất đỗi nghĩa tình.
Xin được giới thiệu bài thơ với bạn bè gần xa.

Trần Đình Quang
NHỚ THẦY
(Kính tăng thầy giáo Hà Tùng Sơn, nguyên giảng viên Trường ĐHSP Quy Nhơn)

Tháng mười một về, lại nhớ thầy
Nhớ chiều đông Qui Nhơn gió hây hây
Nghe thầy giảng bài môn Văn Trung Quốc
Ba mươi năm xa trường chúng em vẫn thuộc
Những câu thơ Lý Bạch dưới trăng
Tam Quốc chíAQ chính truyện
Theo chúng em đi suốt cuộc đời

Tháng mười một về, nhớ quá thầy ơi
Nhớ Qui Nhơn một thời thầy đã sống
Sáng lên giảng đường, tối làm thêm cải thiện
Nhưng chuyện áo cơm không phai nhạt tâm thầy

Tháng mười một về, gió bấc hây hây
Em lại nhớ tiếng Quảng Bình thầy giảng
Nhớ giọng thầy vẫn luôn sang sảng
Bên tai em mỗi độ đông về.


Tháng 11.2017
TĐQ

Nhà báo Trần Đình Quang




19 tháng 10, 2017

Họp lớp 16D K2 lần 2


LỜI MÀO ĐẦU

Đầu đuôi câu chuyện hay nói cách khác, sự thể là thế này:
Chiều nay Uông Ngọc Dậu, sau khi rời cái ghế  khá quan trọng ở VOV để về đầu quân làm hợp đồng cho vnn.vn, nhắn tin qua FB cho mình (HTS) như sau:
Anh Sơn ơi!
Anh em mình đứng ra kêu gọi mọi người làm cuộc họp lớp 16D K2 vào năm tới đi.
Mình nhất trí ngay.
Nơi họp và thời gian họp lớp dự kiến là vào tháng 3 năm 2018 tại Tp. Đà Lạt.
Theo Dậu thì đã có 2 bạn trong lớp sẵn sàng đứng ra làm nhà tài trợ chính cho cuộc họp lớp này (chi tiết và cụ thể mình sẽ thông báo sau). Tài trợ mà đủ để ăn ngủ nghỉ khách sạn thì quá tốt. Thiếu bao nhiêu ta góp thêm vào. Cố gắng để mọi người chỉ cần chi tiền đi và về từ nhà đến ĐL và từ ĐL về lại nhà thôi.
Vấn đề còn lại là làm sao để thông báo nhanh nhất, rộng rãi nhất đến các bạn trong lớp 16D của ta.
Thấy nhiều bạn lớp ta đang chơi FB hàng ngày, Uông Ngọc Dậu đề nghị với mình là nên lập một cái phây riêng của lớp ta.
Vì thế mà có cái FB này.
Khi lập FB, mình đặt tên là Lớp 16D K2 nhưng thằng FB nó không chịu cái vụ tên tuổi mà chứa đựng cả kí hiệu phức tạp đó, nên mình mới phải đặt là: VU Lớp Mười SáuD
VU là viết tắt của Vinh University (Đại học Vinh) nhé.
Bây giờ thì các bạn 16D K2 gần xa hãy đăng kí làm thành viên của trang này đi.
Sau đó cho ý kiến bàn luận về cuộc họp lớp với các vấn đề như:
Có nên tổ chức họp lớp không?
Nếu có thì thời gian và địa điểm như thế nào, ở đâu?
Hình thức, phương thức họp?
Quan điểm của mình: Đây là cuộc vui chơi của những người bạn học cùng lớp đại học với nhau. Ai thích thì tham gia, không thích cũng không sao. Càng nhiều bạn tham gia càng tốt càng vui.
Mọi người cho ý kiến nhé.




  Link FB lớp 16D K2:  https://www.facebook.com/lopmuoisaud.vu.9

12 tháng 10, 2017

Khi thảm đỏ không dành cho thủ khoa

Mấy hôm nay câu chuyện cô thủ khoa Trường ĐH Sư phạm Hà Nội 2 Bùi Thị Hà (HàGiang) ở nhà phụ mẹ nuôi lợn để chờ kỳ thi tuyển vào biên chế ngành giáo dục đang trở thành đề tài nóng trên công luận và mạng xã hội. Thủ khoa là một vinh dự nhưng chăn lợn cũng đâu có gì xấu. Cái khác lạ ở đây là sự bất hợp lý giữa trình độ và công việc.
Dù rất thông cảm và thấy thương với hoàn cảnh của Hà nhưng mọi người có cảm nhận cô thủ khoa này có vẻ như thiếu năng động và linh hoạt trong cuộc sống khi em nghĩ rằng với tấm bằng tốt nghiệp xuất sắc, từng được vinh danh tại Văn miếu Quốc tử giám thì mọi người sẽ rải thảm đỏ bố trí cho mình một công việc xứng đáng (qua thư Hà gửi Bí thư tỉnh ủy). Và khi tấm thảm đỏ không trải ra thì ngồi đó trách móc, oán thán như mọi sự bất công đang nhằm vào mình.
Tuy nhiên, trớ trêu thay, cuộc đời không phải thế. Cách đây nhiều năm, khi tốt nghiệp và được trở thành giảng viên của một trường đại học, tôi thấy tấm bằng đại học trong tay mình chỉ là một con số không tròn trĩnh so với chặng đường lập nghiệp phía trước. Mọi chuyện từ đây mới chỉ là bắt đầu.
Kiến thức có được từ trường đại học, kể cả danh hiệu thủ khoa, chỉ là một điều kiện tốt nhưng không phải là tất cả. Tìm hiểu thông tin về sự việc của Hà thì thấy em rất thiếu tự tin, nhất là khi em không dám tham gia cuộc thi tuyển để làm giáo viên trường chuyên của tỉnh. Người ta vẫn nói những người thông minh nhất chưa hẳn là người giỏi nhất và người giỏi nhất chưa hẳn là người thông minh nhất. Hà có lẽ ở trường hợp thứ 2. Và sau tất cả câu chuyện ồn ào của em trên thế giới mạng, Hà như đang chịu một sức ép nặng nề và em đang thu mình lại.
Tại sao em không dám rời xa lũy tre làng, rời xa cái chuồng lợn để đến với thế giới công việc mênh mông ở bên ngoài. Cứ gì phải có một suất biên chế nhà nước khi làm giáo viên trường công, cứ gì phải làm nghề dạy học dù tốt nghiệp đại học sư phạm. Giả sử em lên mạng lục tìm thông tin tuyển dụng ở Hà Nội, thậm chí ở Sài Gòn, nơi mà hàng ngàn, hàng chục ngàn bạn trẻ tốt nghiệp đại học đã và đang hăm hở tìm kiếm việc làm và làm việc để sống và tạo dựng sự nghiệp.
Tấm thảm đỏ mà Hà mong muốn cả năm nay đã không trải ra với em (cho đến lúc này) nhưng có rất nhiều cánh cửa ở phía trước đang chờ Hà đến gõ. 
Hà ơi, hãy xách ba lô lên và đi. Cuộc đời này rộng lớn lắm.

Bùi Thị Hà



2 tháng 10, 2017

Lâu lâu tôi lại ... lên đồng

Buổi lên lớp cho học sinh lớp 12C5 Trường THPT Trí Đức sáng nay - đối tác tuyển sinh của HSU. Nhớ thời đi vào "Gào thét" đi ra "Bàng hoàng". 
Lần đầu tiên đi dạy bỗng dưng có một em học sinh lớp 11 của trường mang máy khủng đến bắn lia lịa đủ các tư thế rồi gửi email cho. 
Đưa lên đây làm kỉ niệm.
Photo: Đỗ Chuẩn (Chuẩn siêu sao).





28 tháng 9, 2017

Gặp gỡ ở Tambahouse

Nguyễn Đình Anh từ Vinh vô SG. Đình Anh gặp Ngọ, rồi cùng Lê Văn Ngọ sang trường gặp tôi.  11h đang làm việc đã nghe 2 ông bạn cùng lớp 12A K2 gọi: Bọn tớ đến chỗ ông rồi này.
OK, ăn trưa và cafe thôi.  

13h thì tiễn 2 ông ra bến xe buýt công viên 23/9. Đình Anh đi Tây Ninh còn Ngọ về quận 7.
Được gặp lại bạn bè, nhất là bạn cũ, đủ để vui rồi.

Lâu ngày không gặp nhau. Selfie chút.  


25 tháng 9, 2017

Ai về Thanh Hóa

Nhóm bạn bè 16D K2 vừa có chuyến hành hương về xứ Thanh, về với ngôi nhà gỗ của Uông Ngọc Dậu và ... Trải chiếu .. đếm sao.


Cổng nhà Uông Ngọc Dậu. Trái sang: Nguyễn Hữu Nhia, Nguyễn Xuân Sùng - Thư,  Uông Ngọc Dậu, Phan Nga, Nguyễn Trung Ngọc.





                               Quảng Xương mùa  biển động

Dô tá ... dô tà...

Mình thích cây hồng leo này. Nó rất thơm. Dậu dấm cho mình vài cành bữa nào ra xin đem vô SG trồng trên sân thượng cho leo lên dàn nhé.

21 tháng 9, 2017

Tôi thích vì ông đã chỉ đích danh nó là THẢM HỌA

Seminar khoa học: Thảm họa môi trường biển tại miền Trung Việt Nam 2016 - thực trạng, giải pháp và bài học kinh nghiệm.
 Sáng ngày 20/9/2017 tại cơ sở Nguyễn Văn Tráng, Khoa Khoa khọc và Kỹ thuật Trường Đại học Hoa Sen đã tổ chức buổi hội thảo khoa học "Thảm họa môi trường biển tại miền Trung Việt Nam 2016: thực trạng, giải pháp và bài học kinh nghiệm". 
Diễn giả của buổi hội thảo là GS. TS Phạm Hùng Việt, Giám đốc Phòng thí nghiệm trọng điểm Công nghệ phân tích, kiểm định môi trường và an toàn thực phẩm, ĐH Quốc gia Hà Nội. 
Với cách trình bày vấn đề khúc chiết, dễ hiểu; kết hợp giữa cứ liệu thực tế với các phân tích sâu sắc về chuyên môn hóa học, trong hơn hai tiếng làm việc, GS Phạm Hùng Việt đã cung cấp cho những người tham dự một thực tế đáng sợ về thảm họa môi trường biển miền Trung năm 2016 do nhà máy Formosa ở Hà Tĩnh gây ra, một thảm họa đã gây ra hệ lụy rất nghiêm trọng về môi trường và dân sinh của 4 tỉnh miền Trung mà sự khắc phục sẽ kéo dài đến hàng chục năm sau.
Từ thực trạng đáng buồn về thảm họa môi trường biển tại miền Trung Việt Nam 2016, GS Phạm Hùng Việt đã đánh giá cao những giải pháp khắc phục trước mắt và lâu dài của Chính phủ Việt Nam nhằm ổn định tình hình môi trường biển cũng như đời sống của người dân trong vùng thảm họa. Đặc biệt từ thảm họa này, Chính phủ và người dân Việt Nam đã rút ra những bài học sâu sắc về phát triển kinh tế đi đôi với bảo vệ môi trường; không đánh đổi môi trường lấy phát triển kinh tế.
  BOX: GS. TS Phạm Hùng Việt, Giám đốc Phòng thí nghiệm trọng điểm Công nghệ phân tích, kiểm định môi trường và an toàn thực phẩm, ĐH Quốc gia Hà Nội. GS.TS Phạm Hùng Việt với nhiều thành tích nổi bật, trong đó phải kể đến công trình về cơ chế phát sinh ô nhiễm ASEN trong nước ngầm của ông và nhóm nghiên cứu được công bố trên Tạp chí Nature vào năm 2013.
GS. TS Phạm Hùng Việt cũng được biết đến là một trong số những người đặt nền móng cho việc xây dựng các dự án hợp tác quốc tế của Trường ĐHKHTN, ĐHQGHN  - nguồn lực lớn của sự phát triển, bao gồm, phát triển nguồn nhân lực, đào tạo nghiên cứu sinh, trao đổi học viên cao học, cán bộ để nâng cao trình độ chuyên môn.
Nguồn: http://news.hoasen.edu.vn/vi/4180/thong-tin-su-kien/hoi-thao-khoa-hoc-tham-hoa-moi-truong-bien-tai-mien-trung-viet-nam-2016-thuc