17 tháng 10, 2018

Sự khác nhau giữa đàn ông và đàn bà

Đàn ông vào bếp khi đàn bà đi khỏi nhà. Đàn bà vào bếp khi có đàn ông ở nhà.

Đàn ông ra chợ mua cái mình cần. Đàn bà ra chợ tìm cái mình cần mua.
Đàn ông ra chợ thấy hàng hóa ê hề tha hồ mua. Đàn bà ra chợ thường than không biết mua gì.
Đàn ông ra chợ mua cái gì cũng thấy rẻ. Đàn bà ra chợ mua cái gì cũng thấy đắt.
Đàn ông chỉ cần 10 phút để ra khỏi nhà. Đàn bà cần 60 phút để ra khỏi nhà.
Đàn ông ra khỏi nhà là lên xe đi ngay. Đàn bà ra khỏi nhà còn chạy vào chạy ra vài lần rồi mới lên xe đi.
Đàn ông bạc tóc vì sự chờ đợi. Đàn bà bạc tóc vì đàn ông không biết chờ đợi.
Đàn ông nói nhiều khi chưa lấy vợ. Đàn bà nói nhiều từ khi lấy chồng.
Đàn ông nói nhiều khi say. Đàn bà nói nhiều khi đàn ông say.
Đàn ông say sẽ nghĩ về người đàn bà không phải của họ. Đàn bà say sẽ nghĩ về người đàn ông đã bỏ rơi họ.
Đàn ông ăn cơm nhà nói chuyện thế giới. Đàn bà dù ăn cơm thế giới vẫn chỉ nói chuyện nhà.
Đàn ông thành đạt sẽ có thêm đàn bà. Đàn bà thành đạt sẽ mất đi người đàn ông của chính họ.
Đàn ông thường nhớ về người đàn bà đầu tiên. Đàn bà nhớ người đàn ông cuối cùng.
Đàn ông khi nào cũng thấy mình còn tiền. Đàn bà lúc nào cũng kêu hết tiền.
Mĩ phẩm đem lại cho đàn bà sự tự tin. Với đàn ông đó là sự lừa dối.
Đàn ông thường ngắm mình qua những tấm gương treo nơi công cộng. Đàn bà thường soi gương khi ở nhà.
Đàn ông lúc nào cũng thấy mình có nhiều quần áo. Đàn bà đứng trước cả tủ quần áo vẫn kêu không có gì để mặc.
Đàn ông đi xa 5 ngày chỉ mang quần áo đủ mặc 3 ngày (nếu thiếu họ lấy đồ cũ ra mặc lại). Đàn bà đi xa 5 ngày sẽ mang quần áo đủ mặc cho 10 ngày (kết cục họ vẫn bị thiếu một cái gì đó quên không mang theo).


Đàn ông ít khi thấy nhà bẩn. Đàn bà lúc nào cũng thấy nhà bẩn.
Đàn ông ăn món mà mình thích. Đàn bà ăn món mà đàn ông không thích.
Đàn ông thường ân hận vì sự khờ khạo trước đàn bà. Đàn bà thường ân hận vì sự khôn ngoan trước đàn ông.
Đàn ông về già mới phong độ. Đàn bà chỉ phong độ khi còn trẻ.
Đàn ông thường về già mới có giá. Đàn bà chỉ có giá khi còn trẻ.
Đàn ông thường nói xấu vợ khi ra khỏi nhà. Đàn bà chỉ nói xấu chồng ở trong nhà. 
Đàn ông thấy yêu đời khi gặp một cô gái trẻ. Đàn bà thấy chán đời khi đi qua một cô gái trẻ.
Đàn ông lấy vợ rồi mới nghĩ đến tương lai. Đàn bà chỉ có tương lai khi lấy chồng.
Đàn ông thành đạt khi kiếm được nhiều tiền. Đàn bà thành đạt khi kiếm được người đàn ông nhiều tiền.
Cuối cùng, đàn ông luôn cần có đàn bà nhưng họ không không bao giờ muốn biến thành đàn bà. Đàn bà cũng cần có đàn ông nhưng nhiều lúc họ lại muốn được như đàn ông..  

14 tháng 10, 2018

Chả có cái dại nào giống cái dại nào


Cô bạn học cùng lớp đại học gọi cho tôi vào lúc nửa đêm với giọng thảng thốt. Anh Sơn ơi giúp em với. 
Tôi lo lắng, chắc bạn mình có vụ chi nguy cấp lắm mới gọi vào giờ này và với cái giọng như cháy nhà đến nơi ấy.
Bình tĩnh. Hãy hít một hơi thật sâu rồi có chuyện gì nói anh nghe.
Anh đảng viên lâu năm rồi chắc có nhiều kinh nghiệm, làm sao giúp con bé em ra khỏi đảng.
Thế rồi cô bạn mới kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Con gái bạn tôi học giỏi ngoan, từ năm thứ 3 đã được trường đại học kết nạp vào đảng. Đó là một niềm tự hào hồn nhiên của tất cả người VN chúng ta từ ngày có đảng đến nay. Nhớ hồi giải phóng miền Nam đang làm quân quản ở Sài Gòn, ba tôi đã viết cho tôi một bức thư dặn rằng nếu chưa trở thành đảng viên thì con hãy ở lại quân đội phấn đấu khi nào được kết nạp đảng rồi hãy trở lại trường đại học. May mà tôi đã được chi bộ C20 thuộc đảng ủy Phòng Tham mưu Sư đoàn 341 kết nạp ngay đêm trước ngày ra quân trở lại trường. Chuyện này có đồng đội Hoàng Tấn Quả nhớ rất rõ vì Quả có đọc bức thư ấy và thỉnh thoảng gặp nhau bạn vẫn nhắc lại..
Trở lại trường hợp của con gái bạn tôi.
Ra trường do giỏi chuyên môn nên cháu thường xuyên được cử đi làm việc ở nước ngoài. Mấy năm trước thì làm ở Singapore. Từ năm ngoái cháu được chuyển qua làm việc lâu dài tại Mĩ. Đi thì được mang cả gia đình chồng con đi theo với công ăn việc làm và học hành đầy đủ. Đó cũng là một niềm tự hào nữa. Bố mẹ nào mà không tự hào về điều đó dù cô bạn tôi rất kín tiếng ít khi kể về con cái với tất cả niềm tự hào mà không ít ông bố bà mẹ chỉ muốn khoe to với cả thế giới ấy bởi có người có cháu chỉ mới tốt nghiệp mầm non mà đã khoe ầm ĩ trên fây rồi.
Vấn đề ở chỗ là vì sang Mĩ lâu năm, làm việc có thu nhập cao, cháu đủ điều kiện làm thẻ xanh để cư trú lâu dài và từ đó có thể nhập quốc tịch Mĩ – niềm mơ ước của hầu hết nếu không nói là tất cả những người thuộc phe XHCN chúng ta. Tuy nhiên, điều kiện để nhập tịch cư trú lâu dài của Hợp chủng quốc Hoa Kì là người đó phải có xác nhận không phải là đảng viên CS. Bởi ở Mĩ, có 2 loại người bị coi là không đủ tư cách làm công dân Mĩ. Đó là những người theo chủ nghĩa phát xít và những người theo chủ nghĩa cộng sản. Tôi có ông bạn đi Mĩ về đã thầm thì như buôn thuốc phiện kể lại câu chuyện ở bên đó có hai khu tượng đài quan trọng mà ai đặt chân đến nước Mĩ cũng thường đến. Đó là khu tượng đài tưởng niệm những nạn nhân của chủ nghĩa phát xít và khu tượng đài tưởng niệm những nạn nhân của chủ nghĩa CS.
Con gái bạn tôi biết trước chuyện này nên từ mấy năm trước khi ra nước ngoài làm việc đã lẳng lặng từ bỏ sinh hoạt đảng. Nghĩa là nó đã không còn tên trong danh sách hơn 3 triệu con người được xem là thuộc lớp người ưu tú của nước Việt Nam nữa. Nhưng với người Mĩ không đơn giản như thế. Cơ quan nhập cư Mĩ cần một cái giấy xác nhận từ một cơ quan đảng CS ở VN (ít nhất cũng cấp đảng ủy phường) là cháu không còn là đảng viên CS nữa. Bạn tôi đã chạy khắp nơi nhưng đến đâu cũng không xin được cái giấy xác nhận cho một thực tế rất rõ ràng ấy. Chuyện tưởng đơn giản mà thành ra rất nan giải.
Vì thế mà bạn tôi đã gọi nhờ tôi, người ở trong đảng từ ngày giải phóng đến nay xin tư vấn.
Đúng là ở đời chả có cái dại nào giống cái dại nào. Người xưa thường nhắc chuyện tái ông thất mã cũng là để nói về những chuyện tương tự như thế này.
Ai có cao kiến gì giúp bạn tôi không.




11 tháng 10, 2018

Vì sao triều đại nhà Hồ sụp đổ nhanh chóng


Theo Facebook Nguyễn Xuân Diện.
HTS: Thông tin quá hay. Thảo nào ở Sài Gòn có đường Trần Khát Chân mà không có đường Hồ Quý Ly. Chỉ một cuộc trao đổi ngắn mà làm rõ cả một sự thật lịch sử. Lâu nay tôi cứ mơ hồ về triều đại nhà Hồ với nhân vật Hồ Quý Ly. Nay thì rõ ra nhiều.
Ngay cả khi phân tích câu "Vừa rồi nhân họ Hồ chính sự phiền hà..." trong Cáo bình Ngô của cụ Ức Trai nhiều gv cũng chưa thấu hiểu hết ý nghĩa của mấy từ "chính sự phiền hà" nghĩa là gì.


VÌ SAO THÀNH NHÀ HỒ
VÀ TRIỀU ĐẠI NHÀ HỒ SỤP ĐỔ NHANH CHÓNG?
THÀNH NHÀ HỒ VÀ NHÂN VẬT LỊCH SỬ HỒ QUÝ LY
Trò chuyện cùng Nhà văn Hoàng Quốc Hải
Đã hơn một năm Thành nhà Hồ được tổ chức UNESCO công nhận là Di sản văn hóa vật thể của nhân loại (27-6-2011). Mới đây, tỉnh Thanh Hóa cũng đã long trọng tổ chức lễ đón nhận bằng Di sản văn hóa tại chính Thành nhà Hồ. Nhân dịp này chúng tôi đã có cuộc trao đổi thú vị xung quanh nhân vật lịch sử Hồ Quý Ly và Thành nhà Hồ cùng nhà văn Hoàng Quốc Hải.
Là nhà văn duy nhất cho đến nay viết hai bộ tiểu thuyết lịch sử đồ sộ về thời đại nhà Lý và nhà Trần, cũng là người am hiểu sâu sắc lịch sử, đặc biệt thời kỳ Lý - Trần - Lê (trong đó có giai đoạn nhà Hồ nắm quyền); theo nhà văn, vì sao nhà Hồ lại nhanh chóng sụp đổ?
- Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Vâng, đã hơn một năm Thành nhà Hồ được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa vật thể của nhân loại.
Đó là niềm vinh hạnh cho nền văn hóa nước nhà. Ngôi thành đá kiên cố, hơn 600 năm xem ra vẫn còn chắc vững lắm. Thế mà cái thời đại đẻ ra ngôi thành đó, tức nhà Hồ, lại sụp đổ nhanh chóng đến bất ngờ.
Xét Hồ Quý Ly lấy ngôi nước từ nhà Trần trên cơ sở điêu trá và tàn bạo. vốn liếng chính trị ông gây dựng trên cái nền của lòng dân chán ghét, nội bộ chia lìa; tất cả những yếu tố khiến cho sức mạnh quốc gia dần đi vào thế bại liệt, đều do một tay Hồ Quý Ly bày xếp cả. Và cái thế nước lụi tàn ấy, làm sao mà che bịt được những đôi mắt gian giảo của bầy ác thú phương Bắc.
Chính cha con Hồ Quý Ly chứ không phải ai khác, đã tiến hành những cuộc tàn sát khủng khiếp đối với những người chống đối, hoặc chỉ có ý nghĩ không tùng phục mà có kẻ tố giác, cũng bị rơi đầu. Quân lính của ông luôn luôn bận mải hành quân đàn áp nhân dân nổi dậy từ khắp mọi nơi, cả nước tràn ngập không khí tang tóc và tù ngục. Lòng dân oán hận triều đình đến cùng cực, chia rẽ đến tột cùng, đói khổ đến tột cùng.
Để cho đất nước rơi vào thảm cảnh đó, cũng có nghĩa tự mình tạo điều kiện tốt nhất cho giặc ngoài vào xâm lấn, và cũng có khác chi tự mình đem nước dâng cho giặc.
Đúng vào thời điểm bi đát nhất của nước mình, thì Minh Thành tổ sai bọn Trương Phụ, Mộc Thạnh, Lý Bôn.... đem 40 vạn quân vào xâm lược nước ta. Chỉ vài trận ra quân, giặc Minh đã đánh sập triều đình nhà Hồ. Và chỉ năm, sáu tháng sau, từ khi quân Minh vào cõi, cả ba cha con Hồ Quý Ly, Hồ Hán Thương, Hồ Nguyên Trừng đều bị giặc Minh bắt đem về Kim Lăng.
Nhà Hồ sụp đổ nhanh chóng như vậy, chỉ có một nguyên nhân duy nhất có thể cắt nghĩa là bởi nó khinh dân, nó chống lại nguyện vọng chân chính của toàn dân, và vì thế cả dân tộc không hợp tác với nó, khiến nó bị diệt vong.
Nhớ câu nổi nổi tiếng của Hồ Nguyên Trừng trả lời khi Hồ Quý Ly hỏi: “Ta ước sao có được một trăm vạn quân để chống lại người Minh”. Trừng đáp: “Thưa cha, quân không sợ thiếu, chỉ sợ lòng dân không theo”.
Vậy là bài học muôn thuở, vẫn là BÀI HỌC LÒNG DÂN.
- Lịch sử cho đến hôm nay vẫn ca ngợi những cải cách táo bạo của Hồ Quý Ly, và giá như không có giặc ngoại xâm thì có lẽ... ! Là nhà văn viết về lịch sử, ông đánh giá thế nào về vấn đề này?
- Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Đây là câu hỏi vừa thú vị vừa hóc búa. Nó đủ sức bao chứa một luận văn tiến sĩ có tầm cỡ.
Trước hết ta hãy khảo sát những cải cách của Hồ Quý Ly và thử bình giá, xem những cải cách ấy nếu không bị chiến tranh cản trở thì nó sẽ đóng góp được gì cho sự phát triển đất nước. Hồ Quý Ly soạn một cuốn sách có tên Minh Đạo (Con đường sáng) - nay đã thất lạc.
Trong đó ông đề cập:
Chu Công là tiên thánh.
Khổng Tử là tiên sư.
Ngôi vị thờ trong Văn Miếu thì đặt tượng Chu Công ở chính giữa, mặt ngoảnh về phương Nam, Khổng Tử đặt ở bên, mặt ngoảnh về phương Tây. Ông cho cuốn Luận Ngữ của Khổng Tử có bốn chỗ ngờ...
Các vấn đề Hồ Quý Ly đặt ra trong sách Minh Đạo, có nhẽ nổi hơn cả để đương thời bàn tán, chủ yếu là hai vấn đề trên.
Xét cho cùng thì đây là quan điểm của một người đọc sách hoặc phê bình sách, vấn đề đặt ra rất vụn vặt. Nó không có đóng góp gì cho học thuật nước nhà tròng giai đoạn đó. Việc làm sách này cũng chỉ là một thủ đoạn, nhằm tăng thêm vốn liếng chính trị cho nhà học phiệt Hồ Quý Ly mà thôi. Bằng chứng là Quốc tử trợ giáo Đoàn Xuân Lôi dâng thư nói: “Bàn thế là không phải” bèn bị Hồ Quý Ly cho lưu đày đi cận châu (tức châu gần). Còn trạng nguyên Đào Sư Tích vì có xem thư của Đoàn Xuân Lôi cũng bị biếm chức.
Một cải cách nữa mà ba bốn thập niên gần đây các học giả, các sử gia hiện đại cho là cải cách táo bạo, ấy là việc bỏ tiền đồng, tiêu tiền giấy.
Tháng 4 năm Bính tý (1396), Quý Ly cho phát hành tiền giấy “Thông bảo hội sao”. In xong, hạ lệnh cho mọi người đem tiền đến đổi. Cấm hẳn việc tiêu tiền đồng.
Từ những năm 60 của thế kỷ XX, trên tờ tập san Văn - Sử - Địa, tôi thấy nhiều học giả ca ngợi việc tiêu tiền giấy của Hồ Quý Ly là một bước tiến vượt bậc, đi trước thời đại, hơn nhiều nước châu Á và một số nước châu Âu.
Ngày ấy tôi tín điều mà các học giả ca ngợi Hồ Quý Ly, nhưng khi viết tiểu thuyết lịch sử đến giai đoạn suy thoái của nhà Trần, và khi Hồ Quý Ly đang ngấp nghé ngôi báu của nhà Trần, thì thấy hoàn cảnh xuất hiện tiền giấy vào năm 1396 không ăn nhập gì với nhận định của các học giả, các sử gia. Vì rằng đó là giai đoạn kinh tế nhà Trần suy thoái đến tột độ. Nền nông nghiệp lạc hậu, ruộng đất tập trung trong tay giới quý tộc. Một số không nhỏ nông dân bị bắt làm điền nô, số còn lại không có ruộng đất hoặc có rất ít lại bị tô thuế cao, bị bắt đi lính hoặc đi phu phen tạp dịch, nên đói là vấn nạn thường trực đối với đa số dân nghèo. Vì vậy giặc cướp nổi lên tứ tung, nông dân tụ tập khỏi nghĩa, lấy của người giàu chia cho người nghèo. Ngay cả nhà sư như Phạm Sư Ôn ở Quốc Oai cũng kêu gọi dân nghèo tụ nghĩa chống lại triều đình.
Một xã hội nghèo xác nghèo xơ lại luôn luôn bất ổn, không hề có một nhân tố nào cho kinh tế hàng hóa phát triển. Mà theo như Karl Marx, sản xuất hàng hóa phát triển là tiền đề cho tiền giấy ra đời.
Rõ ràng cái xã hội mà Hồ Quý Ly cai trị không có một mảy may nào, một mầm mống nào cho sự phát triển kinh tế hàng hóa.
Thế thì dựa trên cơ sở nào Hồ Quý Ly phát hành tiền giấy, cấm ngặt việc tiêu và trao đổi hoặc tàng trữ tiền đồng.
Khảo sát lịch sử, tình hình trong nước như phần trên đã nói, còn phần ngoài nước, đặc biệt là đốỉ với nhà Minh bên Trung Hoa. Tới lúc này, nhà Minh đang nhìn vào nội tình nước ta như cú dòm nhà bệnh, và họ đang ấp ủ một âm mưu thôn tính. Vì vậy họ cấm họp các chợ đường biên, cũng tức là cấm dân ta trao đổi hàng hóa (ngày nay gọi là cấm vận). Đặc biệt nghiêm cấm người nước ta qua lại đất Minh mua bán hàng hóa, nghiêm cấm và trị tội nặng đối với việc đưa các hàng đồng, sắt sang An Nam.
Trước sự uy hiếp của nhà Minh, buộc Hồ Quý Ly phải gấp rút tăng cường binh bị, chế tác vũ khí.
Chế tác vũ khí thì phải có kim khí. Vừa không khai thác được mỏ đồng trong nước, vừa bị bao vây cấm vận, nhưng không thể không có kim khí để sản xuất khí giới chống giặc. Trước nhu cầu cấp bách về sự tồn vong của sinh mệnh quốc gia, cha con Hồ Quý Ly nảy sinh sáng kiến phát hành tiền giấy, thu về tiền đồng để làm nguyên liệu chế tác binh khí.
Phải xem đây là một sáng kiến vĩ đại, nó xuất phát từ nhu cầu phục vụ chiến tranh chứ không phải nhu cầu phát triển kinh tế hàng hóa.
Sự ca ngợi cải cách táo bạo của Hồ Quý Ly về phát hành tiền giấy bởi các học giả đương đại, mắc vào lầm lẫn là ở chỗ đó.
Và nếu như không có giặc ngoại xâm thì có lẽ... như nhà báo hỏi. Thì có lẽ Hồ Quý Ly vẫn tiến thẳng vào con đường sụp đổ, tuy nhiên nó sẽ diễn ra với tốc độ chậm hơn, bởi trong tay nó còn sở hữu một bộ máy đàn áp cực lớn.
- Xây dựng một thành đá trong rừng sâu tỉnh Thanh Hóa làm Kinh đô nhằm chống chọi với giặc ngoại xâm phương Bắc, đã minh chứng một tầm nhìn hạn hẹp của một người làm vua, đồng thời là bước thụt lùi về nghệ thuật quân sự chống giặc của dân tộc ta. Vậy nhưng, hình như xu hướng hiện nay qua việc Thành nhà Hồ được vinh danh đang có sự lẫn lộn, đồng thời đề cao Hồ Quý Ly?
- Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Thành nhà Hồ trước hết đó là một thành tựu vĩ đại của nhân dân lao động cả nước ta, nhưng công đầu thuộc về người dân Thanh Hóa. Phải nói đây là một kiệt tác nghệ thuật trong xây dựng công trình bằng đá, và với một kỹ năng tuyệt vời. Những phiến đá nặng từ 4 tấn đến trên 20 tấn mà không hề có một phương tiện cơ giới nào trợ giúp. Và cả ngôi thành được hoàn thành trong một thời gian kỷ lục: 3 năm. Nhưng đây cũng là một tội ác ghê rợn mà Hồ Quý Ly để lại cho đương thời và hậu thế.
Nay về Vĩnh Lộc, chúng ta còn nghe được vô vàn các câu chuyện đau lòng trong quá trình xây thành đá. Và nhân dân căm phẫn Hồ Quý Ly tới mức khắp tỉnh Thanh Hóa không hề có một am, miếu nào thờ ông. Ngay chân thành, dân dựng ngôi đền thờ người đốc công bị Hồ Quý Ly chém đầu với tội dạnh: chậm tiến độ.
Ngay cả nơi Hồ Quý Ly giết vị tướng trẻ Trần Khát Chân ở núi Đôn, dân cũng lập tới hai ngôi đền để thờ ông. Cả tỉnh Thanh Hóa có hơn 70 đền thờ Trần Khát Chân. Chỉ riêng điều đó đủ biết nhân dân đánh giá Hồ Quý Ly có công hay có tội. Vì vậy trong dân gian vùng Thanh - Nghệ mỗi khi bình phẩm một nhân vật lịch sử nào, họ thường đọc câu ca dao quen thuộc:
Thương dân dân lập đền thờ
Hại dân dân đái ngập mồ thối xương
Còn ngôi thành đá đó với tầm nhìn của một nhà quân sự như nhà báo hỏi, tôi phải khẳng định một lần nữa: Thành đá nhà Hồ là một kỳ công kiến trúc. Nhưng về mặt chiến thuật công hoặc thủ thì ta phải nhìn vào thực tế rằng cha con Hồ Quý Ly đều bỏ thành chạy, và bị giặc Minh bắt sống ở cửa biển Kỳ La, ở núi Thiên Cầm, Hà Tĩnh.. Và chưa hề có một phát súng nào hạ sát, dù chỉ một tện giặc Minh từ phía trong thành bắn ra. Xem thế đủ biết nghệ thuật chiến tranh của Hồ Quý Ly so với lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc ta nó lạc hậu tới mức nào, và để di hận tới muôn sau.
Tưởng cũng cần biết thêm trong cuộc đời làm tướng cầm quân đánh nhau với người Chiêm, Hồ Quý Ly chưa hề có một chiến thắng lót tay. Điều kỳ lạ, cứ sau mỗi lần thua trận, Hồ Quý Ly đều đổ tội cho người khác rất thành công, còn ông ta lại được vinh thăng.
- Theo nhà văn, điều quan trọng nhất trong bảo tồn Thành nhà Hồ là gì?
- Nhà văn Hoàng Quốc Hải: Điều quan trọng nhất trong việc bảo tồn Thành nhà Hồ là giữ nguyên trạng và không để nhân dân vi phạm. Đặc biệt là không xây mới, không cấy bất cứ một công trình nào vào di tích, vừa tốn kém, vừa phá vỡ cảnh quan và gây phản thẩm mỹ nữa.
- Trân trọng cảm ơn nhà văn Hoàng Quốc Hải
Láng Thượng, ngày 12 tháng 7 năm 2012
Nhà báo Cao Minh thực hiện

Nhà văn Hoàng Quốc Hải và TS. Nguyễn Xuân diện

Top of Form

8 tháng 10, 2018

Tan tác "Giấc mơ Trung Hoa"


HTS: Đến nước này có thể thằng đàn anh đã và sẽ chết dưới tay ngài Trump. Đau đớn thay.

Tác giả: Chí Thảo
Thesaigonpost tháng 8-09-2018
Chưa bao giờ "giấc mơ Trung Hoa" trở nên vời xa như lúc này. Không thể có... "tơ lụa" trong làm ăn chụp giật, gian dối và ăn cắp (công nghệ). Những cụm từ... tự sướng đó - nói như cựu TBT Đảng CS Liên Xô Gorbachev, càng bộc lộ bản chất "tuyên truyền và dối trá" của chủ nghĩa Cộng sản. Và đã đến lúc con hồ ly tinh phải hiện nguyên hình.
Xã hội TQ đang rối loạn cả trong kinh doanh lẫn trong nội bộ chính trị của nhà cầm quyền. Các khẩu hiệu bài xích Mỹ và phương tây đã được gỡ bỏ trên các tờ báo TQ. Hình ảnh đánh bóng cho vị Vua suốt đời Tập Cận Bình cũng đã tháo bỏ trên đường phố. Tất cả nhằm tránh làm cho Donald Trump... mích lòng.
Thị trường chứng khoán được ví như mạch máu của nền kinh tế của một Quốc gia. Mạch máu bị "nhồi", bị cắt đứt, cơ thể sẽ... đột quỵ. Hãy nhìn xem bảng điện tử TTCK hiển thị mạch máu TQ đỏ lòm và liên tục lao dốc không phanh mấy tuần qua, khắc biết tương lai TQ sẽ ra sao. Không đợi lâu. Chỉ chưa tròn 1 tháng kể từ khi Donald Trump khai chiến Trade War với TQ, kinh tế nước này đã rơi xuống vị trí thứ 3 thế giới (sau Nhật Bản) và sẽ còn giảm sâu nữa chưa biết chừng.
Hết Sri Lanka, nay đến Malaysia, Myanmar, Thái Lan; rồi các nước Châu Phi, và xa hơn nữa là các nước Nam Mỹ thân cộng... đã ngán ngẩm kiểu làm ăn cẩu thả, chụp giật bằng những công nghệ cũ kỹ, lạc hậu như thế nào. Hàng loạt dự án "con đường tơ lụa" của TQ tại các nước này đã bị đình hoãn.
Trong cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung, có lẽ lo sợ sẽ tới... lượt mình (nếu ủng hộ TQ), Nga đã bày tỏ thái độ rất dứt khoát: Ngoảnh mặt và chuyển sang công kích Trung cộng quyết liệt.
Cả thế giới quay lưng với thằng chuyên đánh võ mồm và ăn cắp (công nghệ). Liên minh Châu âu EU, Canada, Úc, Nhật và cả Nga đã đứng về phía Mỹ. Các nước này cũng đang cân nhắc ra đòn trừng phạt kinh tế (tăng thuế hàng hóa nhập khẩu) đối với TQ....
Những tuyên bố... lên gân trên Báo Hoàn Cầu của TQ chỉ là phản ứng yếu ớt mang tính "sĩ diện" là chính. Vì chính họ cũng biết rằng sẽ không đủ "đạn" - mức thuế tăng lên đối với hàng hóa nhập khẩu của đối thủ, để chơi tay đôi với Mỹ trong cuộc chiến tranh thương mại mà phần thắng chắc chắn thuộc về Donald Trump.
Các dấu hiệu kinh tế lẫn ngoại giao đều cho thấy Nhà Trắng sẵn sàng kích hoạt các gói tăng thuế trị giá 200 tỷ USD sắp tới, và bồi thêm cú đánh... đoạt mạng 500 tỷ vào cuối năm nay.
Không đẹp trai, hào hao phong nhã như B. Clinton; tâm thức cũng không nhân văn và lý luận sắc sảo như B. Obama... nhưng ưu điểm của Donald Trump: Nói là làm. Và chỉ trong chưa đầy 2 năm trên cương vị Tổng thống, D. Trump đã kéo giảm tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ xuống con số thấp nhất kể cả 2 đời Tổng thống trước đó cộng lại.
Còn nhớ khi ra tranh cử với bà Clinton ông Trump đã cảnh báo rằng chính (hàng hóa giá rẻ) Trung Quốc đã đánh cắp cơ hội việc làm của hàng triệu người dân Mỹ. Và mục tiêu đầu tiên của ông là tạo việc làm cho số đông người dân Mỹ. Nước Mỹ trên hết. Đó là nội dung tranh cử Tổng thống của D. Trump. Nay đã gần một nửa nhiệm kỳ đầu tiên, D. Trump phải thực hiện lời hứa của ông với người dân Mỹ trước khi trở thành Tổng thống Mỹ.
Mới đây, khi trả lời phỏng vấn Đài Truyền hình CNBC, D. Trump đã bộc bạch: "Tôi đã sẵn sàng để đi đến áp đặt mức thuế lên đến 500 tỷ USD đối với tất cả hàng hóa TQ. Tôi làm điều này không vì mục đích chính trị, mà làm những điều đúng đắn cho đất nước". Ông nói thẳng đúng phong cách... Cowboy Texas rằng "chúng ta đã bị TQ lừa dối trong một thời gian dài..."
Tháng 3/2018 Ủy ban đánh giá kinh tế và An ninh Mỹ đã công bố 10 cách thức lừa đảo của TQ để đánh cắp bí mật thương mại, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ. Trong danh sách này có hoạt động tấn công mạng của tin tặc TQ hòng thu thập các dữ liệu công nghệ sx (bí mật kinh doanh) của DN Mỹ. Trước thực trạng này các nghị sĩ Mỹ cho rằng các biện pháp trừng phạt thương mại của TT Trump đối với TQ có ý nghĩa rất quan trọng để bảo vệ sự công bằng trong hoat đong kinh doanh. Và rất có thể cả hai phe Cộng hòa và Dân chủ đều cùng bỏ phiếu ủng hộ D. Trump trong cuộc chiến này với TQ.
Theo số liệu của Cục Dân số Hoa Kỳ, trong năm 2017 khối lượng hàng hóa TQ nhập khẩu vào Mỹ đạt hơn 505,5 tỷ USD so với 129,9 tỷ USD hàng hóa Mỹ nhập vào TQ. Có nghĩa là thâm hụt mậu dịch thương mại của Mỹ với TQ là hơn 375,5 tỷ USD trong năm này. Chỉ riêng 5 tháng đầu năm 2018 thâm hụt thương mại của Mỹ với TQ đã là 150 tỷ USD.
Điều đáng nói là TQ đã áp đặt một điều kiện phi lý đối với DN các quốc gia muốn hoạt động tại TQ trong đó có DN Mỹ, và xem đó như điều kiện tiên quyết: Phải chuyển giao công nghệ cho phía TQ. Chiến lược này được vận dụng làm nền cho "giấc mơ Trung Hoa" vào năm 2025. Với các chuyên gia kinh tế Mỹ, đây là hành động "ăn cắp chất xám" có tổ chức. Vì là thị trường rộng lớn, đông dân nhất thế giới - 1,4 tỷ người, nên nhiều đời Tổng thống Mỹ trước đó đã... lơ đi điều này. Tuy nhiên, Donald Trump đã nghĩ khác và làm khác. Và câu trả lời đanh thép của Trump chính là khởi động cuộc chiến Trade War với TQ.
Cách làm giàu của tỷ phú Bill Gates khác hoàn toàn với tư duy làm giàu "chụp giật" của tỷ phú TQ Jack Ma - ông chủ của chuỗi mua bán trực tuyến Alibaba.
Nhưng ở đời người ta chỉ có thể lừa dối nhau được vài lần. Đâu có thể cứ lừa nhau mãi được. Cái ác sẽ phải chết. Và đó là cái kết của... con đường nhầy nhụa, của "giấc mơ Trung Hoa".
Mỹ, Liên minh Châu âu EU, Canada, Úc, Nhật, Nga... và cả thế giới đã ngoảnh mặt với thằng Tàu chệt thiếu lương tâm mà thừa gian xảo.
Nó sẽ chết đi trong cô đơn và sự ghẻ lạnh của loài người.
Cuba giờ đã khác. Sự thừa nhận người dân được quyền tư hữu đất đai (trong Hiến pháp) cho thấy nước này chuẩn bị từ bỏ CNCS. Thằng Ủn, trước cái đói nghèo lưu cữu bao năm là... đàn em thân thiết, chung vách với Tàu cộng tự thấy rằng vẫn ngóc đầu không lên, không thể đem mấy cái quả tên lửa gắn đầu đạn hạt nhân ra ăn thay cơm, giờ cũng nghĩ khác. Có vẻ như Ủn muốn... quay đầu là bờ chăng ???
Còn ai chơi với thằng Tàu chệt nữa nhỉ?
Còn! Vẫn còn một thằng đàn em u mê, dễ sai khiến, bốn ngàn năm không chịu lớn, mang tên nước Việt buồn ...
CT


5 tháng 10, 2018

Ngài Trump chơi phe ta quá đáng


CÒN HƠN CẢ CHIẾN TRANH .NÓNG THÔI RỒI...!


Trump khởi động các đòn độc:
- Đóng băng tài khoản và niêm phong tài sản của tất cả các nhân sự là cán bộ trong bộ máy hành chính, ĐCS TQ mở và mua sắm tại Mỹ; đóng băng tài khoản và niêm phong toàn bộ tài sản của DNNN TQ tại Mỹ...
- Công bố danh tính và trục xuất 7.000 quan chức tham nhũng của TQ đang lẩn khuất tại Mỹ. Tài sản của các quan chức này sẽ bị đóng băng tại Mỹ.
- Công bố danh tính và trục xuất 1,180 triệu thân nhân của các quan chức liên quan đến tham nhũng đang tù tại TQ hoặc trốn tránh ở các quốc gia khác. Toàn bộ tàn sản bị đóng băng tại Mỹ.
Tin mới nhất là ĐSQ TQ và các lãnh sự quán TQ tại Mỹ đã thông báo cho các lưu học sinh rời Mỹ.
Tin chưa được kiểm chứng là con gái duy nhất của ông Tập đang tu nghiệp tại Harvard đã rời Mỹ.
- Fb: Phan Chi -

26 tháng 9, 2018

Nuôi con gì không ăn con nấy


Có mấy bài về ăn hay không nên ăn thịt chó trên các báo cũng như trên mạng xã hội Facebook đã có nhiều bình luận và bàn luận về chuyện này. Theo tôi chuyện ăn hay không ăn một cái gì là quyền của mỗi người. Không có chuyện có văn hóa với lòng yêu nước gì ở đây hết. Tôi có anh bạn làm GV đại học Huế không ăn thịt bò dù anh ta không nuôi bò và cũng không xem bò là gia súc cưng của anh ta. Tuy nhiên số người nuôi một con gì rồi đâm ra thương yêu mà không ăn nó thì không phải là ít.



Hồi còn ở Quy Nhơn, tôi chơi với anh Trương Tham (đã qua đời), giáo viên văn trường cấp 3 Trưng Vương. Anh là một Gv văn giỏi thực sự, rất yêu nghề và thương học trò. Đặc biệt anh lên lớp rất cuốn hút. Hồi năm 1980 mới ra trường về dạy ở ĐHSP Quy Nhơn tôi đã xin anh được dự mấy tiết giảng văn để học hỏi. Anh em quý nhau từ đó. Anh sống độc thân và đặc biệt yêu loài chó nên chẳng những không ăn thịt chó mà trong nhà anh khi nào cũng có cả một đàn chó 5-7con đủ các lứa tuổi. Anh chiều lũ chó như chiều vong. Có lần tôi ra chơi nghe anh tâm sự một cách cực đoan nhưng vẫn rất có lí: Ở với chó có khi còn vui hơn ở với người. Có bữa ngồi bộ xa lông của anh, tôi để cái kính trên bàn, có một chú chó vá mới mở mắt mình trắng đốm đen rất đẹp, mập mạp và lùn chủn. Thấy tôi để ý đến nó anh bế đặt lên bàn. Chú chó lẫm chẫm bước lại phía tôi rồi ngậm cái kính của tôi mà gặm. Tôi thấy dễ thương nên để yên cho nó gặm. Anh Trương Tham thì nạt yêu nó: Cún, hư này, đừng có gặm kính của chú Sơn chứ. Anh nói với chó mà hơn cả nói với người. Đó là con chó bé nhất và dễ thương nhất của anh lúc đó. Rồi thấy tôi thích nó thật sự, khi ra về anh nói: HTS thích con cún không. Thích lắm anh. Vậy đem về mà nuôi. Được thế thì tốt quá. Em xin anh.
Rồi anh kiếm cái hộp giấy bỏ chú cún con vào cho tôi đưa về nhà nuôi. Cả nhà tôi đều thích cún. Do còn bé nó chỉ uống sữa không ăn gì khác. Được 3 ngày, tôi đi làm về thì thấy anh Trương Tham đạp xe ra nhà tôi (cách nhà anh cũng 4 - 5km, anh chỉ đi cái xe đạp cà tàng không đi xe máy). Tôi lấy làm ngạc nhiên vì anh là người ít đến nhà riêng của bạn bè nay không hiểu có chuyện gì mà anh đường đột đến nhà tôi như vậy. Tôi mở cửa mời anh vào. Anh bước qua phòng khách hỏi con cún đâu, dạ nó ở sân sau. Chẳng nói chẳng rằng anh đi thẳng ra cái sân sau thoáng mát của nhà tôi, thấy cún con đang ngủ ngon lành bên dĩa sữa trắng ăn còn chưa hết. Ở góc nhà là cả một thùng sữa tươi dành cho tôi và cún. Chỉ thấy thế xong anh chào tôi ra về mà không nói thêm gì. Cả nhà tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên. Thì ra là dù đã cho hẳn tôi rồi nhưng anh vẫn quan tâm đến chú cún con, không biết tôi chăm sóc nó có tốt không nên lên tận nhà để kiểm tra xem nuôi nấng thế nào. Thấy yên tâm rồi thì về ngay. Thêm một minh chứng nữa về lối sống khác người và lòng yêu thương loài chó vô bờ bến của nhà giáo Trương Tham.

Một ông anh khác mà tôi chơi cũng thân tình là nhà văn Võ Duy Linh. Anh là một con người cũng đầy cá tính và góc cạnh, từng đóng đến chức vụ trưởng làm GĐ Trung tâm học liệu Giáo dục ở TP. HCM. Đời anh lên thác xuống ghềnh, bị chốn quan trường dập cho tơi tả. Về hưu anh bán nhà ở Sài Gòn chuyển vợ con về Bình Dương sinh sống. Anh làm ở Trung tâm nghiên cứu Đông Nam Á của Đh Bình Dương, vợ thì làm ở thư viện trường. Năm trước tôi lên dạy cho trường này mấy chục tiết VHTQ. Có buổi sáng đang lên lớp thì thấy anh đứng ở cửa lớp ngoắc ra: Dạy xong lên nhà mình ăn cơm. Nói xong đi luôn không kịp để cho tôi trả lời là đồng ý hay không. Buổi trưa ở lại trường tôi thường ra quán cơm Sv trước cổng ăn dĩa cơm sườn rồi vô nhà khách chợp mắt chút chiều dạy tiếp. Bữa ấy dạy xong kêu xe ra nhà anh ăn trưa. Anh Võ Duy Linh sống trong một căn hộ ở đầu khu tập thể, nhà nhỏ nhưng đất đai khá rộng. Trước sân anh che rạp xây một cái bể lớn nuôi nhiều cá các loại. Bên hồi nhà là một bãi có rộng như cái sân bóng chuyền lau lách mọc rậm rạp. Anh kể cứ mấy tháng lũ cá lớn lên có con nặng cả kí nhưng anh nuôi chúng, cho ăn chăm sóc hàng ngày nên thương yêu chúng đến mức không nỡ nào ăn chúng. Lâu lâu anh bắt những con lớn nhất đi cho hàng xóm, còn nhà anh ra chợ mua cá khác về ăn. Anh không phải là không ăn cá mà con cá cưng do mình nuôi thì không thể ăn được chúng.
Ở bãi cỏ rộng bên hồi nhà tôi thấy có một bầy heo mọi con nào con nấy đen trùi trũi chắc cũng khoảng 2 kí/con đang bu theo một con heo mẹ cũng loài heo mọi to khoảng 30 kí. Võ Duy Linh kể có lần ra chợ thấy người ta bán con heo mọi dễ thương quá anh mua về thả rong ở bãi cỏ, hàng ngày cho ăn cơm 3 bữa theo kiểu bán hoang dã. Cơm để trong một cái thau nhôm, mỗi lần cho ăn anh lấy que gõ vào cái thau, chú heo con nghe tiếng chạy về ăn, xong lại vô tư rong chơi. Heo mọi con lớn lên thành con heo cái to đẹp, cái bụng nhìn có vẻ nặng nề như có chửa. Nhiều quán xá hỏi mua nhưng anh dứt khoát không bán. Rồi đột nhiên nó biến đâu mất cả tháng. Anh đi tìm khắp lau lách vẫn không thấy cứ nghĩ chắc bị ai bắt trộm. Coi như xong đời con heo mọi đáng yêu. Chưa hết buồn thì một sáng ngủ dậy, anh nhìn ra bãi có thấy heo mọi trở về với một bầy 5 heo mọi con lít nhít khác. Anh mừng rú lên như bắt được vàng liền chạy vô nhà lấy cơm và các loại đồ ăn ra cho mẹ con heo mọi ăn. Tôi nhìn mẹ con heo mọi rất lấy làm thích thú. Thấy vâỵ anh Võ Duy Linh nói tôi cho ông một con đấy, thích con nào bắt con đó đem về Sài Gòn mà nuôi. Nghe anh nói trong đầu tôi đã nghĩ đến món heo mọi thơm ngon mà tôi vẫn ăn ở mấy quán dọc đường Tân Sơn Nhì. Như đọc được ý nghĩ của tôi, anh Duy Linh dặn: Ông nuôi cho vui thôi chứ không được làm thịt đánh chén nó đâu đấy. Ôi trời, vậy xin thôi. Nhà tôi hình ống ở trong hẻm, không lẽ nuôi chú heo mọi trên sân thượng. Nếu cho đem về đưa ra quán làm thịt ăn thì ok chứ để nuôi mà lại không được ăn thịt nó thì bó tay. Tôi đã không nhận dù anh rất nhiệt tình cho.

Đã lâu rồi, hồi còn ở Quy Nhơn tôi nuôi một chuồng bồ câu giống Pháp. Loài này rất mắn đẻ và rất dễ nuôi. Ngày nào cũng có mấy ổ bồ câu nở trong chuồng. Bồ câu non nở ra chỉ mươi ngày là lớn như thổi, cầm lên tay nghe nặng trịch như cả một cục thịt. Nếu không làm thịt nấu cháo ăn thì nó sẽ nở ra chật cả mấy ngăn chuồng. Vì thế ngày nào nhà tôi cũng có món bồ câu nấu cháo, vì là bồ câu non thịt rất mềm nên không cần hầm. Nhưng tôi là người chịu trách nhiệm chăm nuôi lũ bồ câu nên luôn nhìn thấy chúng nó từ trong quả  trứng tí hon mỏng mảnh chui nở ra rồi lớn lên hàng ngày, những con chim bố chim mẹ thì gù nhau nên tôi thấy thương lũ bồ câu và không nỡ ăn thịt nó. Cháo nấu ra thơm ngon chỉ để 2 cô con gái ăn. Trong lúc đó bồ câu hầm bán ở quán thì tôi vẫn ăn bình thường.
Nghe mấy ông bạn nhậu của tôi thường nói Nuôi con gì ăn con nấy. Nhưng từ chuyện nuôi bồ câu của tôi, chuyện anh Võ Duy Linh nuôi cá nuôi heo, chuyện anh Trương Tham nuôi chó tôi có thể kết luận ngược lại: Người ta nuôi con gì có thể không ăn con đó.
  



Lý do tôi từ bỏ thịt chó - món ăn khoái khẩu suốt 60 năm


Bài đã đăng trên vnexpress.net.

Ở đây: https://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/ly-do-toi-tu-bo-thit-cho-mon-an-khoai-khau-suot-60-nam-3813698.html

Nếu thuốc lá phải đến năm 18 tuổi tôi mới tập tành hút thì với món thịt chó tôi biết ăn từ khi biết...ăn thịt. Nghĩa là tôi bao nhiêu tuổi thì ẩm thực thịt chó cũng đồng hành với tôi bấy nhiêu năm.
Đó là món ăn khoái khẩu nhất mà tôi hằng biết. Cứ có dịp là tôi rủ rê bạn bè đi ăn. Cứ bạn bè rủ rê đi là tôi vui vẻ nhận lời chỉ sau chưa đầy một nốt nhạc. Trần đời tôi chưa thấy ở đâu có sự giản dị, thân mật và chan hòa như đám khách ăn trong các quán thịt chó.
Những thực khách như một xã hội đường phố thu nhỏ với đủ từ bác xích lô ba gác cho đến giáo sư tiến sĩ, đến nhà thơ nhà văn, nghệ sĩ... Tất tần tật các loại nhà, các loại học hàm học vị, các cấp bậc hàm sĩ quan một khi đã đặt chân vào quán thịt chó luôn thơm lừng một mùi mắm tôm thì đều dân dã và bình đẳng như nhau.
Thịt chó từ lâu đã đi vào thơ ca Việt Nam như một hình tượng văn học, một nguồn hiện thực phong phú của trần gian: "Sống trên đời ăn miếng dồi chó /Xuống dưới âm phủ biết có hay không".
Có lần ra Hà Nội công tác, bạn bè đưa tôi vào một quán thịt chó ở miệt Hà Đông (ở Hà Nội phải quý nhau lắm mới mời nhau đi ăn thịt chó). Trên tường tôi đọc được câu thơ: "Mặc ai tìm lá diêu bông, Tôi đây chỉ lá mơ lông tối ngày".
Cái lúc đang đói, chỉ nhìn đĩa thịt chó với những miếng dồi vàng hươm, miếng thịt luộc dày dặn bên chén mắm tôm vắt chanh sủi bọt là nước miếng đã tứa đẫm chân răng. Chỉ muốn gắp ngay một miếng cho vào mồm nhai cho sướng. Thịt chó là món ăn dân dã rẻ tiền mà chứa rất nhiều dinh dưỡng, ăn vào thấy người khỏe ra ngay cứ như là vừa được tiêm một liều thuốc bổ vào cơ thể.
Sau một chầu thịt chó trong người hưng phấn như vừa được nạp thêm một nguồn năng lượng đáng kể. Có thể nói tôi có hơn 60 năm cuộc đời thì cũng có ngần ấy năm gắn liền với món thịt chó.
Ấy vậy mà cách đây chừng 3 tháng, một sự kiện lớn trong đời xảy ra đã khiến tôi thành tâm từ bỏ hẳn thú ẩm thực thịt chó. Từ bỏ không chút thương tiếc, không một chút ngậm ngùi và là một sự từ bỏ không tuyên bố (vì sợ làm bạn bè trong hội thịt chó băn khoăn).
Đó là vào cái ngày ba tôi qua đời. Trước hết phải kể qua chuyện này một chút. Đã chục năm nay nhà ba mạ tôi ở quê có nuôi một con mực vừa đẹp vừa khôn. Vì được ăn uống đầy đủ kể cả uống sữa nên chú mực to và mập ú ụ như một con gấu, bốn cái chân nó cũng mập như tay gấu. Lông đen mướt láng mượt. Chú mực sướng đến mức thịt gà cũng không thèm ăn, xương gà cũng không buồn gặm.
Đến bữa ăn xong mạ tôi dành riêng cho nó một tô cơm chan nước thịt. Thấy chủ ra hiệu nó mới đủng đỉnh bước lại ăn. Đã đẹp mã mực lại còn qúa khôn. Tôi ở xa năm về chỉ một vài lần nhưng nó không bao giờ quên. Mỗi lần tôi về đã thấy nó cứ như biết trước đứng chờ vẫy đuôi từ ngoài cổng.
Ngay cả xe ôtô của mấy đứa em tôi khi vừa rẽ vào đường làng cách xa cả trăm mét nó đã hực lên một tiếng rồi chạy vào nhà vẫy đuôi báo tin vui, cái đầu cứ hất hất về hướng đường cái quan. Con cái đi hết, ba mạ tôi ở nhà chỉ có mỗi mực làm bạn nên cưng chiều nó như con. Có một bộ bàn trà bằng xi măng để ở góc sân thỉnh thoảng ngồi uống trà với khách nhưng thấy mực thích nhảy lên đó nằm canh nhà, ba tôi cũng dành luôn chỗ ưa thích đó cho nó.
Mực đã gắn bó với ba mạ tôi suốt 13 năm nay
Ngày ba tôi mất, cả nhà tôi dồn hết tâm trí lo đám tang cho cụ. Vào buổi chiều tối, mọi người bỗng nghe như có tiếng người khóc ở sau vườn nhà. Tôi ra xem thì thấy mực đang ngồi nhìn lên ngọn cây cao và tru lên như tiếng người khóc. Tôi lại gần xoa đầu thì thấy nước mắt nó đang chảy thành dòng. Nhìn con chó khóc thương ba tôi, tôi cảm động không cầm được nước mắt.
Rồi suốt mấy ngày đám tang cho đến ngày anh em tôi làm lễ cúng mở cửa mả cho ba tôi, mực vẫn nằm nguyên sau vườn nhà, không ăn không uống. Người nó gầy xọp đi. Kêu cách gì cũng không vào ăn. Đứa cháu phải mang sữa ra cho nó uống. Có lẽ nó là con vật đã đau buồn thương tiếc ba tôi một cách âm thầm lặng lẽ nhất.  
Vào lại Sài Gòn dù bị cuốn vào công việc, hình ảnh chú mực với tiếng tru như người khóc và dòng nước mắt lặng lẽ khóc ba tôi của nó cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi tự hỏi vì sao với một giống vật nuôi khôn ngoan, trung thành và tình cảm với con người mà trước hết là với ba tôi như thế, mình lại nỡ lòng ăn thịt nó, thậm chí còn xem ăn thịt nó như một thú vui của cuộc đời. Thế rồi tôi tự hứa với lòng mình, từ nay bỏ hẳn món thịt chó đã gắn bó với mình suốt 60 năm qua.
Bỏ ăn thịt chó để trước hết bày tỏ lòng biết ơn chú mực của ba mạ tôi đã thương xót ba tôi hơn cả một con người ngày ông đi xa. Chỉ thế thôi. Hàng ngày trên con phố gần nhà tôi có mấy quán thịt chó rất bắt mắt. Nhưng mỗi chiều đi làm về qua dãy phố đó, tôi không còn thấy mùi thơm của riềng sả, của mùi mắm tôm đang dậy bọt, không còn thấy sự hấp dẫn của những đùi thịt chó vàng ươm treo trong tủ kính, cũng không màng gì tới những đĩa lòng dồi từng hấp dẫn tôi trong suốt 60 năm cuộc đời đã qua.
Tất cả chỉ bắt nguồn từ sự mến phục của tôi về lòng trung thành và tình cảm của một con chó đối với chủ là chú mực của ba mạ tôi. Tôi đã từ bỏ món thịt chó như thế đấy. Nếu với thuốc lá tôi đã từ bỏ nó vì lo cho sức khỏe của mình thì với món thịt chó tôi đã từ bỏ chỉ thuần túy vì tình cảm đối với một giống vật nuôi khôn ngoan và trung thành với chủ.

Hai ảnh về chú mức tôi mới chụp cách đây 1 tháng (8/2018)
Nếu với thuốc lá phải sau 15 năm từ bỏ (từ năm 2000) tôi mới đưa ra lời tuyên bố (bởi biết đâu có lúc vì thích thú mà hút trở lại) thì với món thịt chó chỉ chưa đầy 90 ngày tôi đã đủ lòng tin để khẳng định là không bao giờ đụng đũa vào nữa. Và cả hai sự từ bỏ tôi đều âm thầm không hề nói ra cho bạn bè biết.
Với thuốc lá thì sợ họ phá không cho mình bỏ. Với thịt chó thì sợ bạn bè băn khoăn trước một thú vui ẩm thực của bạn mà mình vì lý do riêng không nỡ tham gia. Bây giờ thì tôi mới hiểu vì sao người phương Tây, người Âu, người Mỹ đã từ bao đời nay coi con chó là bạn bè thân thiết nhất và không hề có khái niệm ăn thịt bạn bè.
>> Chia sẻ bài viết của bạn về chuyện ăn thịt chó tại đây.