12 tháng 8, 2017

Anh về trải chiếu đếm sao

Chiều cuối tuần cô văn thư đưa cho cái phát chuyển nhanh từ Hà Nội: Anh có thư. Đó là tập thơ mới ra lò Anh về trải chiếu đếm sao(*) món quà của Uông Ngọc Dậu bạn học cùng lớp thời đại học 16D K2, đang là GĐ Hệ thời sự Tổng hợp của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV).
Thời còn học khoa văn Dậu cũng đã có máu làm thơ, khi thì làm vài câu tỏ tình với cô bạn gái trẻ nhất lớp: Em sinh 59 hỡi em/ Mà gieo bao nỗi khát thèm trong anh (cả lớp tôi hầu hết sinh năm 1957 tuổi con gà như Dậu, riêng có một em chíp hôi sinh năm 1959 không giống ai lọt vô); khi thì trêu một đàn anh đi bộ đội về thuộc loại cao to..., anh này có tài làm ra tiền bằng cách mỗi tuần lên chợ Vinh mua một cái khung xe đạp rồi mua đầy đủ phụ tùng rẻ tiền ráp thành cái xe đạp hoàn chỉnh mang về Thanh Hóa bán kiếm lời. Thơ Dậu về anh Lê Ca lớp tôi ai cũng thuộc: Lớp ta có anh Lê Ca/ Người thì rất xấu đi buôn rất tài/ Mỗi lần cất bước ra đi/ Trời đang nắng bỗng tối sầm lại ngay. Sau này lấy vợ thấm thía với cuộc sống gia đình rồi Dậu cũng có một câu thơ hay: Đêm nằm bên vợ thấy cô đơn (ý nói vợ chồng đồng sàng dị mộng). Nói chung là ai từng học khoa văn thì ít nhiều đều biết làm thơ và có ít nhất một lần làm thơ dù chưa hẳn đã thích thơ. Riêng Dậu tôi biết có năng khiếu thơ thứ thiệt.
38 năm tốt nghiệp ra trường, Uông Ngọc Dậu có mấy năm dạy ĐH Tây Nguyên, rồi chuyển sang làm PV báo Đaklak, rồi chuyển nữa sang làm PV cơ quan thường trú VOV tại Tây Nguyên. Tại cơ quan này, Dậu có số làm quan nên lên đến chức GĐ, đi đâu có ô tô riêng, lỡ để quên cặp có thằng xách vô cho. Có lần lên họp kỉ niệm gì đó ở Buôn Mê Thuột, tôi vô phòng Dậu thấy hắn mở tủ lấy ra hũ rượu nhỏ rót cho một li: Em ngâm với 100 cái đuôi con nai cái đấy anh. Bổ lắm. Tôi nhấp một ngụm thấy đắng nghét, hỏi bổ cái gì chú. Thì ngâm gì bổ nấy. Nghe thế tôi cũng nhắm mắt ráng nuốt cho hết. Rồi Dậu chuyển ra tổng hành dinh VOV ở 58 Quán Sứ với chức GĐ (ngang vụ trưởng) của cái hệ phát thanh quan trọng nhất – thời sự tổng hợp. Có lần ra công tác Hà Nội, Dậu đèo tôi về thăm căn nhà mới mua. Đi giữa những con hẻm ngoằn ngoèo bề ngang rộng chỉ 1m, rộng đến mức 2 xe máy tránh nhau còn khó. Tôi nói đường sá vầy mà sau này chú mày có mua được ô tô thì quên cái chuyện xe vào tận cửa đi nhé. Dậu lạc quan: Vào được chứ anh. Vào cách nào mày, bay à. Thì tháo ra. Ôi trời. Cái thằng vua hài hước.   
Có lẽ Dậu là người thành đạt nhất về đằng quan chức của lớp tôi. Ngoài Dậu và một vài bạn khác lên đến chức GĐ sở, lớp tôi tinh những anh làng nhàng, chức tước, học hàm học vị chẳng có gì đáng kể.
Nay thì sau 38 năm quăng quật với đời, Dậu cho ra tập thơ đầu tay này, kể cũng là một anh chàng thận trọng và không háo danh. Tập thơ đầu tay của một đời làm quan chức cơ quan báo chí lớn nhất nước.
Tập thơ của Dậu dày 130 trang với 60 bài thơ. 60 tuổi Dậu mới cho ra với đời 60 bài thơ, trung bình mỗi tuổi Dậu có một bài. Quá quí cho sự chắt lọc của câu chữ và xúc cảm. Vì thế mà đọc thơ Dậu thấy rất chân thật. Không rung động thực sự Dậu không làm thơ. 
Như đã nói, cả một đời Uông Ngọc Dậu gần như gắn hết với nghề làm báo, một cái nghề rất khó nói với những ai ở ngoài nghề. Nhưng Dậu đã nói ra một cách thẳng thắn:
Một tấc tới trời cao
Ưa tào lao xích đế
Cái mặt thì ra vẻ
Mà lòng dạ rối bời
(Tự trào nghề báo)
Là người có hơn 20 năm làm nghề báo nên tôi rất hiểu mấy câu trên của Dậu.
Cũng vì thế mà những người làm báo lâu năm như Dậu rất thấu hiểu sự đời, một sự đời chua chát lắm khi cười ra nước mắt:
Ngày ngắn thôi đừng lắm lẽ nhiều lời
Đã thị trường là bán mua đo đếm
Cứ tiền tiền là ông to bà lớn
Kẻ tầm tầm có thể hóa thánh nhân

Hồn nhiên như tất thảy dân gian
Được làm chủ (chẳng có gì to tát)
Ngày mỗi ngày thuộc thêm câu hát
Ra ngõ mà trông… kìa… ra ngõ mà trông
(Ra ngõ mà trông)
Đọc Anh về trải chiếu đếm sao thỉnh thoảng bắt gặp những kỉ niệm, những suy tư tinh tế của tác giả. Còn nhớ năm 1979, chúng tôi tốt nghiệp ra trường, mỗi đứa đi một phương. Trong lúc tôi về dạy ở ĐHSP Quy Nhơn thì Dậu lên với bục giảng của khoa Sư phạm ĐH Tây Nguyên, nơi có mấy năm liền tôi cũng lên đó thỉnh giảng. Ấn tượng của tôi những đêm ngủ ở Tây Nguyên là nghe tiếng tắc kè kêu như cầm canh và khác với tiếng tắc kè ở những nơi khác là tắc kè Tây Nguyên kêu rất trầm đục, rất thong thả, rất trầm tĩnh chỉ bởi con tắc kè ở Tây Nguyên to, mập hơn tắc kè nơi khác. 
Còn đây là cảm nhận của Dậu về tiếng tắc kè Tây Nguyên:  
Tắc kè… tắc
Hẫng hụt hơi
Tiếng chạm khung cửa tiếng rơi chân tường

Tắc kè… đẫm ướt đêm sương
(Đêm đầu đến Tây Nguyên nghe tiếng tắc kè)
Người ta bảo thơ mang tính dự báo. Tôi cầm tập thơ của Dậu lật đọc lướt ngay vài bài đã thấy được sự dự báo của tác giả. Ngay từ cái tên Dậu đặt cho tập thơ (Anh về trải chiếu đếm sao) đã là cả một sự dự báo lớn: Sau 38 năm tuổi nghề, 60 năm tuổi đời, đã đến lúc Dậu sắp nghỉ làm việc nhà nước, chuyển từ Hà Nội về quê Quảng Xương, Thanh Hóa sống cuộc đời hưu trí. Nghỉ hưu mà lại về sống hẳn ở làng quê thì hiển nhiên là rất thanh thản, thanh thản đến mức sẽ không có việc gì để làm cho nên đêm đến mới trải chiếu ra sân nằm hóng mát và đếm… sao trời. Đếm sao trời, với người vô công rỗi nghề thì nói là lẩn thẩn, với người có tâm hồn thì nói là lãng mạn. Người như Dậu không thể là lẩn thẩn, vậy thì Dậu đúng là một tay lãng mạn. Lãng mạn nên mới... trải chiếu đếm sao.
Vụ này – Dậu về quê nghỉ hưu và trải chiếu đếm sao – cũng không biết là nên buồn hay vui, nhưng với Dậu thanh thản là cái chắc. Sau một đời quan chức với những họp hành, viết lách, giao ban, họp báo… tháng 10 này Uông Ngọc Dậu sẽ chia tay với tất cả:
Chia tay là về chia tay là đi
Em chia tay em ở lại
Em có biết là trong ta mãi mãi
Nỗi buồn thấm mưa…
(Nỗi buồn thấm mưa)
Một tập thơ có khi chỉ cần có một bài hay là đủ. Trong một bài thơ hay có khi chỉ cần một câu thơ hay cũng là đủ. Ta về trải chiếu đếm sao của Uông Ngọc Dậu có hơn một bài thơ hay và có nhiều câu thơ hay. Chúc mừng.







(*) Anh về trải chiếu đếm sao; Uông Ngọc Dậu; NXB Hội Nhà văn; 2017.



Uông Ngọc Dậu





9 tháng 8, 2017

Bí ẩn tên đường Sài Gòn

Nguyễn Văn Tráng nơi có trụ sở trường tôi có lẽ là con đường thuộc loại ngắn nhất ở Sài Gòn. Một đầu nối với đường Lê Lai phía công viên 23/9, đầu kia gắn với đường Lê Thị Riêng. Con đường chỉ dài khoảng hơn 200m là cùng, trong khi mặt tiền tòa nhà của trường tôi đã chiếm mất khoảng 50m. 150m còn lại cho khoảng vài chục quán café, khách sạn, quán ăn, cửa hàng tạp hóa...
Từ khi đến làm việc ở HSU tôi mới chú ý tìm hiểu xem nhân vật được đặt tên cho con đường này là ai. Thì ra tên đúng của ông phải là Phạm Văn Tráng. Từ Phạm sang Nguyễn là cả một sai lầm lịch sử từ chế độ VNCH đến VNCS.
Nguyễn Văn Tráng người Hà Nội, sinh năm 1885 (?) là một công nhân lái xe yêu nước, gia nhập Việt Nam Quang Phục hội của cụ Phan Bội Châu. Năm 1913, Hội này chủ trương tiêu diệt một số quan chức thực dân Pháp (trong đó có toàn quyền Đông Dương Albert Sarrault) và Việt gian phản quốc nhằm “kêu gọi hồn nước, đánh thức đồng bào”. Phạm Văn Tráng được phân công thi hành bản án tử hình đối với tuần phủ tỉnh Thái Bình Nguyễn Duy Hàn, một kẻ tay chân đắc lực của thực dân. Ông hoàn thành nhiệm vụ một cách an toàn. Tuy nhiên, khi bị Pháp truy đuổi, trên đường chạy trốn sang Trung Quốc, ông bị bắt ở Lạng Sơn và sau đó bị thực dân Pháp xử tử tại nhà lao Hỏa Lò, Hà Nội. Khi đó ông 28 tuổi.
Đường Nguyễn Văn Tráng thời Pháp (1920) được đặt tên là đường Ypres (tên một thành phố ở Bỉ bị tàn phá nặng nề trong chiến tranh thế giới lần I). Năm 1955, chính quyền Sài Gòn đổi tên đường này, nhưng nhầm Phạm Văn Tráng thành Nguyễn Văn Tráng. Và cái nhầm lẫn mang tính lịch sử ấy tồn tại cho đến ngày nay.

Con đường đặt lộn tên từ thời VNCH sang đến thời VNCS rất sầm uất ở ngay phường Bến Thành Q1 nhưng chỉ ngắn chừng 100m

Ở góc giáp với Lê Lai ngay phía công viên 23/9 là quán bún đậu mắm tôm Homemade 
nổi tiếng Sài Gòn, khách ăn đông nườm nượp. Về đây 2 tháng nhưng tôi đã có chục lần ăn trưa với bạn bè ở quán này. Bạn nào muốn thưởng thức xin đến Nguyễn Văn Tráng và liên hệ với tôi sau 11:30AM. 

Con đường chạy qua nhà tôi bây giờ mang tên Nguyễn Quý Anh có lẽ là tên đường trẻ nhất của Tp. HCM bởi nó mới ra đời cách nay 5 năm. Trước năm 2012 nó được gọi là hẻm 249 Tân Kỳ Tân Quý. Năm 2010 khi nhà tôi dọn về ở thì tên đường không có mà chỉ ăn theo tên con hẻm 249 dù đó là một con đường hẳn hoi và dài cả 2km. Chẳng thấy ai thắc mắc vì sao có một con đường mà phải mang tên một con hẻm như vậy, có lẽ do mọi người cũng thông cảm là TP quá nhiều đường nên hết quĩ tên để đặt.
Rồi một ngày đi làm về đến đầu hẻm tôi thấy người ta đang lắp bảng tên đường mang một cái tên rất lạ: Nguyễn Quý Anh. Hỏi mấy anh công nhân Nguyễn Qúy Anh là ai thì chỉ nhận được cái lắc đầu. Tức mình về lật ngay google thỉnh giáo thì ra ông này (1883 – 1938) người gốc Huế, là một nhà nho yêu nước chống Pháp.  Năm 1907 trường Dục Thanh, Phan Thiết thành lập ông được cử làm Giám đốc.  Đây cũng là ngôi trường mà anh thanh  niên Nguyễn Tất Thành từng có thời gian xin vào làm chân dạy thể dục, cứ đến giờ học sinh ra chơi thì anh Thành lấy bóng chuyền, bóng đá, cầu lông, cầu mây ra cho học trò vui chơi. Việc đó chắc cũng gần giống với các anh tổng phụ trách đội ở các trường cấp 1 cấp 2 bây giờ.  
Vậy Nguyễn Quý Anh từng là sếp của Bác Hồ. Cha của Nguyễn Qúy Anh tên là Nguyễn Thông, cũng là một nhà nho yêu nước chống Pháp, được đặt tên cho một con đường ở quận 3 gần ga Sài Gòn bây giờ. Hiện tên đường Nguyễn Quý Anh chỉ có ở Huế (quê ông) và ở Sài Gòn (nơi có căn nhà nhỏ của tôi).
Nhân đây cũng xin nói thêm, Sài Gòn là thành phố lớn nhất nước nhưng lại là Tp có những bảng tên đường nhỏ nhất và giản dị nhất. Bảng tên đường của nhiều thành phố, thị xã thường rất lớn và hình như tp càng nhỏ thì bảng tên đường càng lớn, ở góc trên bên trái thường có thêm cái logo hoặc biểu tượng của tp. Như ở Hà Nội là hình văn miếu quốc tử giám, ở Huế là hình Phu Văn Lâu, ở Quy Nhơn là Hoàng đế Quang Trung cưỡi ngựa ra trận (mặc dù trong lịch sử Quang Trung chỉ cưỡi voi ra trận, ngựa chỉ dành cho lính cưỡi), ở Đồng Hới là hình của cả một cái Quảng Bình Quan.v.v. Nhưng sự giản dị và đơn giản của cái bảng tên đường ở Sài Gòn lại rất tiện lợi khi tên đường được ghi ở cả 2 mặt. Đi từ phía nào tới người đi đường cũng dễ dàng nhìn thấy tên đường. Chứ không như Hà Nội và nhiều nơi khác, tên đường chỉ viết có một mặt bên ngoài, người đi đường có khi đi qua phải ngoái đầu nhìn lại rất nguy hiểm mới thấy được tên đường. Ngay ở thị trấn Hoàn Lão năm ngoái về thăm quê tôi cũng thấy có những con đường lầm bụi đất, nhỏ như cái ngón tay, ngoằn ngoèo như con rắn lượn chạy trong các lũy tre làng cũng được đặt những cái tên rất hoành tráng như Nguyễn Thị Minh Khai, Lê Hồng Phong, Quách Xuân Kỳ… với cái bảng to gần gấp đôi cái bảng tên đường ở SG.

P/S: Rảnh rỗi sinh nông nổi tí.

Giản dị và thực tế tên đường Sài Gòn

8 tháng 8, 2017

Chốn chánh

Một thằng đã ngồi ghế phó CT tỉnh, trúng đb cuốc hội, tổng gđ dầu khí này nọ, bị công an bắt ép ngồi viết bản tự thú mà đầy lỗi chính tả và văn phạm. Trốn tránh viết thành chốn chánh, theo tôi dù là một thằng tội phạm tham nhũng thì cũng phải viết cho sạch lỗi chính tả, làm người phải biết luật chính tả chứ. Đến như chú AQ. của Lỗ Tấn khi ra trước tòa còn muốn được kí bằng một con số không cho tròn trĩnh nữa là. Cứ tưởng tượng nếu hắn khộng bị lộ mặt, lên đến bộ thứ trưởng thì tình hình còn đi đến đâu.
Nhưng mà cũng không nên trách thằng txt này làm gì, bởi đến như tay pxn đóng đến chức thượng thư bộ giáo dục, thân mang đến hàm gs mà ra trước cuốc hội trả lời chất vấn còn lói ngọng nữa là.
Tôi đồ rằng sau vụ viết tự thú chốn chánh của txt thế nào tay nhạ bộ trưởng bộ dục cũng ghen tức lồng lộn lên: Trời đã sinh ra ta sao còn sinh ra Thanh, chỉ vì trình nói ngọng của Thanh nghe chừng siêu hơn cả Nhạ.  
Cái thể chế này nó thế. Đó là lời giải thích cho những hổ lốn thời nay đang diễn ra hằng ngày trên đất nước ta. Chúi mũi vô công việc, quên đi thì thôi, rảnh bật TV là thấy nản.

Mấy bữa nay tranh thủ giờ nghỉ trưa lướt chút facebook đọc tút và còm của mấy anh chị như Thông cào, bọ Lập, Huy San, Hương Trà, Châu Ngô... là còn thấy thú vị. 


3 tháng 8, 2017

Học để làm gì?

                                                    GS. Trương Nguyện Thành

Ông gửi bài này qua email cho tôi với lời nhắn: Anh edit giùm và đăng lên web trường nhé. Chiều đầu tuần gặp ở cửa thang máy, ông bắt tay tôi với lời chào từ biệt: Chào nhé. Ngày mai tôi phải trở lại bển 2 tháng. Giờ này thì ông đã ở bên kia bán cầu với trường ĐH Utah rồi.
Ông quê gốc Bình Định. Từng sống nghèo khổ, phải đi bán thuốc lá dạo ở Gò Vấp SG, vượt biên năm 1979, đặt chân đến nước Mỹ năm 1980. Hơn 10 năm sau ông là nhà khoa học gốc Việt nổi tiếng ở xứ cờ hoa. 
Nhân dịp mùa tuyển sinh tôi có đôi lời nhắn nhủ đến tất cả học sinh trung học phổ thông vừa ra trường. Tôi biết các bạn đang háo hức chọn trường Đại học. Bạn có bao giờ tự hỏi mình “Học để làm gì?” chưa? Tôi nghĩ chắc bạn cũng có nghe câu trả lời từ ba, mẹ mình khi họ muốn bạn đi học hoặc theo đuổi một ngành nghề nào đó. Thế còn câu trả lời của riêng bạn là gì? Trong buổi học đầu tiên của lớp hóa đại cương cho sinh viên năm thứ nhất tôi thường hỏi học trò mình “Why are you here?” (Tại sao bạn ở đây?) và “What do you want from this class?” (Bạn muốn gì từ lớp này?). Câu hỏi “Học để làm gì?” có tính cách bao quát hơn.  


GS. Trương Nguyện Thành
Câu trả lời tôi thường gặp trong hơn hai mươi năm dạy học là “Học để có công việc làm tốt và có cuộc sống ổn định”. Hoàn toàn hợp lý, đúng không các bạn? Nhưng chỉ có thế thôi sao?
Thuở trẻ gia đình tôi rất nghèo. Những năm học cấp ba, tôi phần lo đi cày mướn để giúp gia đình, phần lo yêu đương ở lứa tuổi dậy thì nên thường quên lãng chuyện học hành. Cũng muốn chia sẻ với các bạn là tuổi trẻ tôi quậy phá lắm chứ không phải là một đứa học trò ngoan! Ba tôi có lần khuyên tôi: “Học là con đường ngắn nhất để giúp con thoát khỏi cảnh nghèo”. Lúc ấy tôi hiểu rất đơn giản là học sẽ giúp mình có công việc làm lương cao hơn và không còn thiếu thốn vật chất như hiện tại nữa. 
Ngày tôi đặt chân lên đất Mỹ cuối năm 1980 trong tay hai bộ đồ cũ, không một xu trong túi, không họ hàng bà con, tiếng Anh thì biết được vài chữ để sinh tồn (eat, sleep, hungry, v.v.). Đúng 10 năm sau, cuối năm 1990, tôi cầm trong tay tấm bằng Tiến sĩ hóa học. 
Điều đầu tiên tôi nhận thức được là lời khuyên của Ba đúng! “Học là con đường ngắn nhất giúp con thoát khỏi cảnh nghèo”. Đấy là lần đầu tiên tôi cầm tấm check lương khá hậu (từ National Science Foundation Postdoctoral Fellowship) và nhờ đó tôi có cuộc sống thoải mái với khá đầy đủ vật chất như có xe hơi, thỉnh thoảng đi chơi đây đó. Vâng! học đã giúp tôi thoát khỏi cảnh nghèo tiền, nghèo vật chất. 
Nhưng có những cái nghèo khác mà lúc trước tôi không hề biết mình cũng mắc phải. Trong tiếng Anh có câu “You don’t know what you don’t know!” (Bạn không biết điều bạn không biết!).
Nghèo cơ hội: Khi kiến thức thấp thì cơ hội cũng không có bao nhiêu. Bạn có thể làm gì khi không biết đọc biết viết? Nếu bạn biết đọc, biết viết thì bạn sẽ có nhiều cơ hội hơn. Và nếu có thêm kiến thức chuyên môn thì cơ hội và lương cũng sẽ cao hơn. Sau khi làm xong postdoc thì tôi có cơ hội làm việc phát triển sản phẩm ở công ty phần mềm, nghiên cứu ở công ty hóa, và dạy đại học, v.v. Học đã giúp tôi thoát khỏi cái nghèo cơ hội.
Nghèo ước mơ: Khi nghèo ước mơ cũng nghèo. Tôi đã từng mơ một ngày tôi có dĩa cơm tấm bì sườn cộng thêm cái đùi gà rôti thơm phức và một mình tôi ăn thoải mái không chia cho ai cả! Đấy ước mơ của tôi khi còn đi bán thuốc lá ở chợ Gò Vấp đơn giản thế đấy. Kiến thức chẳng những gia tăng khả năng mơ ước và đa dạng hóa nó nữa. Bây giờ thì ước mơ của tôi phải xếp thành nhiều loại – ước mơ trong nghiên cứu khoa học, ước mơ cho xã hội, ước mơ khởi nghiệp (xây dựng công ty), ước mơ cá nhân, v.v.   Học đã giúp tôi thoát khỏi cái nghèo ước mơ. 
Nghèo hy vọng: Giống như ước mơ, khi nghèo niềm hy vọng vào tương lai cũng mỏng manh.  Người nghèo thường có cái nhìn bi quan và thiếu tích cực trong cuộc sống hơn so với những người có cuộc sống đầy đủ. Có hướng suy nghĩ rằng chính vì tính bi quan và thiếu tích cực nên đã làm họ nghèo. Đây là một tranh cãi con gà với quả trứng. Nhưng điều ai cũng đồng ý đó là khi vượt qua khỏi cảnh nghèo vật chất thì cái nhìn cuộc sống của bạn sẽ khách quan và tích cực hơn. Do đó học sẽ giúp bạn thoát khỏi cái nghèo hy vọng.
Nghèo văn hóa: Khi nghèo thì cơ hội học hành cũng ít do đó ý thức xã hội và văn hóa ứng xử cũng kém. Người ít học thường ứng xử với cảm tính nhiều hơn là dùng lý trí để kìm hãm sự nóng giận có khả năng làm mất tự chủ. Kiến thức về luật pháp, hiểu biết về khả năng đánh mất phong cách con người khi mất tự chủ là điều sẽ giúp lý trí điều tiết được cảm xúc. Cũng nên nhấn mạnh rằng bằng cấp không tạo nên con người có văn hóa ứng xử. Chỉ có những người biết dùng kiến thức, cách sống và ý thức xã hội mới giúp họ có văn hóa ứng xử văn minh. Học sẽ giúp bạn thoát được cái nghèo văn hóa.
Nghèo tình thương: Khi nghèo, tình thương thường gói ghém trong phạm vi bản thân và gia đình. Mối quan tâm lớn nhất của người nghèo thường là cơm áo gạo tiền cho bản thân và gia đình do đó họ không còn tâm trí để lo lắng đến cộng đồng và xã hội. Khi một người vượt qua khỏi được cảnh nghèo thì họ thường thông cảm cho những người trong hoàn cảnh như họ trước đây và quan tâm đến cộng đồng và xã hội hơn. Họ muốn đem cơ hội đến và giúp đỡ những người kém may mắn hơn họ. Học sẽ giúp bạn thoát khỏi cái nghèo tình thương. 
Nghèo tự tin: Nghèo, ít học thường đi đôi với tính tự ti và cũng chính vì thế mà đưa đến có cái nhìn bi quan và thiếu tích cực trong cuộc sống. Thời trẻ tôi học dở nên thường ngồi cuối lớp. Mỗi lần thầy cô đặt câu hỏi cho cả lớp thì tôi thường cúi đầu không dám nhìn mặt thầy cô và thầm cầu khẩn “xin đừng gọi tên em!”. Học giúp bạn vượt qua được cái nghèo về vất chất, cộng thêm có kiến thức nên nó sẽ làm bạn tự tin hơn như đưa ra những quyết định cá nhân ảnh hưởng đến cuộc sống của mình và gia đình thay vì lệ thuộc vào người khác. Bạn sẽ có khả năng lệ thuộc vào chính bản thân của mình hơn. Do đó học sẽ giúp bạn thoát khỏi cái nghèo tự tin.
Nghèo tiếng nói: Khi nghèo, ít học, tiếng nói cũng bé lắm không mấy ai quan tâm do đó chẳng mấy ai nghe. Với học thức bạn sẽ có địa vị cũng như cơ hội nắm giữ những vị trí cao hơn trong xã hội và do đó tiếng nói của bạn lúc ấy sẽ có tầm ảnh hưởng lớn hơn và sâu rộng hơn. Học sẽ giúp bạn thoát khỏi cái nghèo tiếng nói.
Nghèo sức khỏe: Người nghèo ít học thì ít quan tâm đến tác hại đến sức khỏe của thực phẩm vì họ ăn để mà sống, để qua cơn đói và thật sự họ cũng không có nhiều sự lựa chọn và có kiến thực để chọn. Học giúp bạn có cuộc sống sung túc hơn và với kiến thức bạn sẽ quan tâm đến sức khỏe của mình hơn và lúc ấy bạn sẽ quan tâm đến chất lượng của thực phẩm cũng như những loại thực phẩm tốt cho sức khỏe. Kiến thức sẽ giúp bạn biết cách chăm lo cho sức khỏe của bản thân và người thân trong gia đình hơn.  Học sẽ giúp bạn thoát được cái nghèo sức khỏe.
Nghèo tính toán: Nghèo, ít học thường không có nhiều cơ hội để học hỏi kinh nghiệm về quản lý tiền bạc vì tiền có thể chỉ đủ chi tiêu trong ngày, tuần, hay tháng. Một bằng chứng rất rõ là đa số những người nghèo trúng số độc đắc thường tiêu hết tiền thưởng và trở lại cảnh nghèo sau vài năm. Người có học thường có khả năng quản lý tiền bạc tốt hơn. Do đó học sẽ giúp bạn thoát khỏi cái nghèo tính toán.
Nghèo khôn ngoan: Mục tiêu của những kẻ lường gạt thường là những người ít học thức và muốn làm giàu nhanh. Với học thức và hiểu biết về luật pháp, kinh tế và xã hội, xác suất bị người khác lường gạt sẽ thấp hơn. Nói một cách khác học sẽ giúp bạn khôn ngoan hơn trong việc phân biệt được thực hư trong cuộc sống. 
Nghèo tầm nhìn: Nghèo, ít học thì tầm nhìn thường không quá một năm, như để dành lúa đến mùa gặt năm sau, nuôi heo để ăn Tết năm sau, v.v.  Họ thường ít khi nghĩ đến việc đầu tư cho 5 năm hay 10 năm nói chi đến việc cho cuối đời hay cho thế hệ sau. Với kiến thức và hiểu biết, học sẽ giúp bạn có tầm nhìn dài hạn hơn và biết đầu tư cho tương lai, cho con cái, v.v. Học sẽ giúp bạn thoát khỏi cái nghèo tầm nhìn. 
Nếu bạn hiểu được tầm quan trọng của việc học và cố gắng để ngày càng tiến bộ thì ngoài những hiệu quả nói trên cho cá nhân, bạn còn giúp đóng góp xây dựng một xã hội văn minh và công bằng hơn và giúp đất nước trở nên giàu mạnh hơn. Nhưng một điều cũng nên lưu ý rằng bằng cấp chỉ đánh dấu mức độ kiến thức chuyên môn, sự thành công đòi hỏi bạn phải biết áp dụng chẳng những kiến thức chuyên môn mà còn kiến thức cuộc sống, ta thường quen gọi là kỹ năng mềm để giải quyết những vấn đề trong cuộc sống và do đó thành công đòi hỏi bạn phải tiếp tục trau dồi kiến thức, trau dồi bản thân trong suốt cuộc đời của mình chứ không dừng lại sau khi nhận được tấm bằng. 
Chúc các bạn chọn được một trường Đại học tốt và như ý.

Nguồn: http://news.hoasen.edu.vn/vi/4152/thong-tin-su-kien/hoc-de-lam-gi


29 tháng 7, 2017

Lê Quang Phương và rượu sim

Sáng đang túc tắc trên đường CMT8 để lên trường thì Lê Quang Phương gọi: Mi đến ngay số nhà… Hoàng Hoa Thám phường 2 Tân Bình lấy rượu sim về uống nhé. Tao gửi theo xe đò vô cho mi với thằng Ngọc 30 kí sim đấy.
Tôi có nghe nhầm không đấy. 30 kí.
Phương ở Thọ Xuân, Thanh Hóa nơi có rất nhiều sim ngon và nổi tiếng về rượu sim. Sim Phú Quốc ồn ào thế thôi chứ phải gọi sim Thọ Xuân bằng cụ. Uống một mình chắc cũng thấy cực thân nên năm nào nó cũng gửi vô cho tôi với thằng Quang Ngọc vài thẩu. Năm ngoái thằng Ngọc cũng đã phi lên bến xe Ngã Tư Ga mang về 3 thẩu.
Năm nay là 6 thẩu với 30 kí.
Chiều 5 giờ tan trường. Tôi ghé địa chỉ nhà xe đò ở Hoàng Hoa Thám thì thấy chất ở góc nhà 6 thẩu rượu sim mới ủ đường thẩu nào thẩu nấy to như cột nhà cái.
Nó dặn tôi đậy thật kín hơi cất vô chỗ tối và mát khoảng 30 ngày, sau đó cho vô tủ lạnh lên men là chúng mày uống nhức răng luôn. Bỏ chỗ kín và mát thì được nhưng cho vô tủ lạnh thì tôi bó tay. Tủ lạnh nào mà chứa nổi trời. Mà dù có chứa nổi chắc gì mụ vợ đã cho bỏ vô.
Thằng Quang Ngọc đang đi du hí bên trời Tây 30 ngày nữa mới về. Một mình tôi lãnh đủ vụ chở về nhà và cất ủ.
Bạn bè thế đấy.

6 thẩu lớn đầy ăm ắp. Mỗi thẩu 5 kí sim. Một lớp sim một lớp đường. Trên cùng một lớp đường dày. 30 kí sim Thọ Xuân cộng 10 kí đường Sài Gòn

Đậy thật kín và cho vô gầm bàn vừa mát vừa tối. 30 ngày sau lên men thành rượu là xài tốt.

Thằng Nguyễn Quang Ngọc đang du hí ở châu Âu gởi cái hình này về nhá thèm tôi. Chả biết có khi nào mình được đi xa như nó không. Suốt ngày chỉ loanh quanh ở tượng đài ngã 6 Phù Đổng. Nó bảo đây là sông Main ở Pháp quốc.

Sếp tôi

Ông là GS. Trương Nguyện Thành, Phó Hiệu trưởng Điều hành của trường tôi - ĐH Hoa Sen, đồng thời đang là GS giảng dạy tại trường ĐH Utah (Hoa Kỳ) với kinh nghiệm có hơn 200 bài báo khoa học đăng trên tạp chí khoa học quốc tế, 3 bằng sáng chế, biên tập viên của nhiều tạp chí khoa học nổi tiếng.
Sáng nay thứ 7, trường tổ chức Workshop "Công bố khoa học trên Tạp chí quốc tế".
Diễn giả là sếp Thành, người từng nổi tiếng với biệt danh GS quần đùi trong một lần lên lớp cho sinh viên chuyên đề sáng tạo trong học tập và NCKH. Lần đó ông trên áo vest dưới quần đùi. Sau vụ chuyện không đâu mà ầm ĩ đó, ông có vẻ thích thú với biệt danh trên.  
Tưởng chỉ có một lần thị phạm với sinh viên nhưng sáng nay, trong chương trình Workshop "Công bố khoa học trên Tạp chí quốc tế", ông lại chơi nguyên bộ quần short ca rô với áo font xanh.
Cử tọa lần này là trên 200 giảng viên, TS, ThS, NCS, học viên cao học và sinh viên không chỉ của trường tôi mà cả nhiều trường đại học khác trong thành phố như KHTN, XHNV, HUTECH, BK…
Mở đầu ông nói: Với một buổi sáng thứ 7 đẹp trời như hôm nay, được diện quần short áo font lang thang ngoài phố là thích nhất. Tuy nhiên trong giảng đường này, các bạn hãy nghe xem tôi nói cái gì chứ đừng để ý là tôi đang mặc gì.
Tôi vì lần đầu tiên tận mắt chứng kiến thấy hơi bị bị shock nhưng mọi người đều thấy bình thường. Tuy nhiên nghe ông giảng bài một hồi thì tôi và mọi người cũng quên đi cái xì tai quần short ca rô với áo font xanh để chăm chú vô nội dung bài giảng.
Ở TP này, chỉ có trường tôi và trường ĐH RMIT bên quận 7 là sinh viên được mặc tự do, từ trai đến gái thích gì mặc nấy miễn sao họ thấy đẹp và đều được mọi người chấp nhận, không đồng phục, không qui định về trang phục bắt buộc, SV được làm những gì nhà trường không cấm, quần short áo font đi học, lên giảng đường là quá đỗi bình thường. Họ được sống đúng với câu của tuổi teen: Mình thích thì mình làm thôi. Tôi thích như thế. Vì tôi ghét đồng phục, ghét muôn người như một… Nhà trường không phải là một cái nhà tù, càng không thể là một trại lính. Tôi đã chứng kiến có một cái trường cao đẳng - nhà tù như thế. 

Còn nhớ cách đây vài năm, khi mỗi ngày thứ 7 và chủ nhật về thỉnh giảng ở ĐH Bình Dương, tôi thấy SV ở đấy cũng rất được tự do. Nhớ hôm đầu tiên lên lớp tôi đã rất lấy làm ngạc nhiên khi thấy các SV nữ bận quần short jean với áo font đi học, có người còn thoải mái gác cả chân lên ghế trước. Tôi đã rất tôn trọng sự tự do đó.  
Cũng xin nói thêm là đã đến nhiều trường đại học, cao đẳng nhưng chưa ở đâu tôi thấy sinh viên được thực sự tôn trọng như ở trường tôi. Ở ĐH Hoa Sen khoảng cách giữa NV, GV với SV hầu như không có mà chỉ có sự thân thiện, hòa đồng mà rất tôn trọng nhau giữa thầy và trò; ở đây cũng không có thang máy, nhà vệ sinh, phòng thư giãn, giải trí... dành riêng cho NV, GV như ở các trường khác. Ở HSU tuyệt nhiên không có tệ nạn phân biệt đối xử.
Và tôi gọi đó là sự văn minh.


Đầu tiên ông nổi danh với quả này cách đây 2 tháng

Sự kiện sáng nay, Workshop "Công bố khoa học trên Tạp chí quốc tế"

Hơn 200 cử tọa là NCS, TS, học viên cao học, GV và sinh viên

Rất style 

và hồn nhiên

                                        thoải mái

28 tháng 7, 2017

Tấm gương sống của tôi

70 năm ngày TBLS 27/7, tôi lật đọc báo mạng, gặp hình ảnh người anh, người đồng đội trên một trang báo địa phương. Anh Trần Quốc Tế. Hồi trước 30/4/1975, tôi là lính trinh sát C20 Sư đoàn 341, Quân đoàn IV, khi đó anh Tế là tiểu đội trưởng. Trong chiến dịch HCM sư đoàn tôi đánh trận Xuân Lộc rồi vào giải phóng Sài Gòn, anh lên trung đội trưởng. Sau ngày giải phóng 30 tháng Tư, tôi được về quận 3 làm công tác quân quản thì anh vẫn ở lại C20 làm công tác bảo vệ thành phố.
Tháng 12 năm 75, tôi ra Bắc trở lại trường đại học, C20 của tôi chuyển thành D20 và anh Tế lên làm tiểu đoàn phó rồi cả sư đoàn 341 lại sang Campuchia giải phóng Phnom Penh. Trong trận đánh lịch sử để giải phóng thủ đô nước bạn ấy, anh Tế bị thương nặng bởi đạn pháo của quân Pol Pot, phải ngồi trên xe lăn suốt từ năm 1979 đến nay. Sau một năm điều trị ở Quân y viện 175 trên Gò Vấp, 37 năm qua, anh chuyển về sống trong Trung tâm điều trị thương binh nặng ở Nghi Lộc, Nghệ An. Thương binh đã vào điều trị ở Trung tâm này, qua đời lúc nào sẽ được nhà nước công nhận Liệt sĩ khi ấy.
Năm kia tôi cùng người đồng đội Nguyễn Trung Ngọc đến Trung tâm này thăm anh, thấy anh ngồi trên xe lăn ra tận đầu hồi nhà đón chúng tôi với nụ cười ấm áp nở trên môi và một giọng nói cũng vô cùng đầm ấm, lạc quan, yêu đời.
TÀN nhưng không PHẾ chính là anh Trần Quốc Tế.
Sau lần gặp anh, tôi thấy cuộc sống thật tươi đẹp.
Anh Tế, người đáng bi quan, chán sống nhất thì anh vẫn yêu đời, yêu cuộc sống. Tôi cũng đi qua cuộc chiến nhưng lại may mắn được lành lặn, khỏe mạnh, học hành đầy đủ thế này hà cớ gì phải bi quan, chán đời.
Anh là tấm gương sống của tôi.
Trích bài đăng trên báo mạng, đoạn nói về anh Trần Quốc Tế:
Những ánh mắt mang nhiều sắc thái...
(Báo Hà Tĩnh) - Thật khó để diễn tả tâm trạng và cảm xúc khi đến với Trung tâm Điều dưỡng thương binh tâm thần kinh và Trung tâm Điều dưỡng thương binh nặng (xã Nghi Phong, Nghi Lộc, Nghệ An). Nhưng, với tôi, ánh mắt mang nhiều sắc thái của những con người nơi đây đã trở thành nỗi ám ảnh, nỗi thương xót và cả niềm vui dư âm mãi trong lòng.
Những ánh mắt, niềm tin
“Chiến tranh cũng đã hơn 40 năm, mình sống thế này cũng quen rồi. Mọi việc cũng đã đâu vào đấy” - phong cách điềm đạm, lời nói nhẹ nhàng và lạc quan của bác Trần Quốc Tế - nguyên Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn Trinh sát thời chống Mỹ (quê ở xã Kỳ Hà, thị xã Kỳ Anh) mang đến cho chúng tôi những niềm vui thật lạ. Với ánh mắt hiền từ và nụ cười rất tươi, ngồi trên xe lăn, bác Tế kể về những trận chiến với một niềm tin thật đẹp vào ngày mai.
“Tham gia chiến đấu giải phóng miền Nam. Đến khi tham gia chiến tranh khu vực Tây Nam thì bị thương trên đất Campuchia vào tháng 3/1979, đứt 3 đốt sống. Từ thắt lưng trở xuống bị mất cảm giác, giờ con lấy dao chặt cũng không biết đau. Nói xin lỗi con chứ, khi đi vệ sinh, mình phải nằm trên giường rất thận trọng, tỷ mẫn, khó khăn” - vẫn điềm đạm, bác Tế bộc bạch.
“Bác Tế là người tiêu biểu, nhiều khóa tham gia cấp ủy Đảng cơ quan” - anh Phạm Ngọc Lân - Phó Trưởng phòng Hành chính của trung tâm, tự hào giới thiệu.
Mới rồi tôi tìm được FB của anh (Quôc Tê)

Ảnh trên báo Hà Tĩnh: Anh Trần Quốc Tế tại Trung tâm điều trị thương binh nặng Nghệ An.

25 tháng 7, 2017

Chuyện 45 năm trước

Chủ nhật mới rồi đi Bà Rịa ăn cưới con trai anh Mậu Đàn, bạn học cùng lớp 12AK2. Thằng cu này là con đầu của anh Đàn, đã 45 tuổi, làm trưởng ban gì đó của Liên đoàn LĐ tỉnh BR. Hồi học lớp 12A với tôi, cả lớp chỉ duy anh Mậu Đàn là người đã có vợ con, con của anh Đàn chính là thằng cu này, đã ra đời từ hồi xa xưa đó. Vậy mà đến nay đã sau 45 năm, nó mới lấy vợ. Anh Đàn nói với tôi trong nụ cười tươi hơn cả địa chủ được mùa: Tao cứ tưởng nó không lấy vợ nữa, ai dè..., may thế. Hôm cả 2 cha con đến trường tôi ở Nguyễn Văn Tráng Q1 gửi thiệp mời, anh từ trên xe hơi bước xuống bắt tay tôi nhìn bộ dạng tự hào hãnh diện còn hơn cả ngày 30 tháng Tư năm 75 bộ đội ta ngồi trên xe tăng chạy thẳng vào chiếm Dinh Độc Lập.
Nhưng tôi viết chạp này không phải để nói chuyện đó.
Sáng hôm đi đám cưới, tôi cùng Lê Văn Ngọ ra sân bay bắt xe đò Phương Nam về Bà Rịa. Đến nơi mới 10h, thấy ngay Nguyễn Ngọc Lân đang đứng cười tươi ở bên đường. Lân cùng đi lính đợt tháng 9 năm 72 với tôi. Huấn luyện xong tôi làm lính bộ binh đi thẳng vô B2, còn hắn làm lính hải quân ở ngoài Bắc. Sau giải phóng tôi trở lại trường còn hắn do tiến bộ nhanh nên ở lại lâu dài trong quân đội rồi về hưu với quân hàm thượng tá hải quân. Rồi định cư luôn ở Tp. nghỉ mát Vũng Tàu.
Tôi đã gặp lại Lân 1 lần vào năm ngoái khi đưa Lê Sơn từ Thanh Hóa vô xuống Long Hải chơi thăm anh Đàn. 44 năm tôi mới gặp lại Lân, người bạn học cùng quê, cùng lớp đại học. Nếu không nói trước tôi sẽ không nhận ra nó, vì thấy Lân khác quắc so với 44 năm trước.
Riêng Ngọ và Lân thì sau đúng 45 năm mới giáp lại mặt nhau, 2 thằng chuyện trò ríu rít. Đám cưới còn 2 tiếng nữa mới mở màn, 3 thằng tôi kéo nhau vô quán café gần đó tán chuyện. Nhắc lại kỉ niệm xưa, nói về chuyện đời đã qua. Lân nhớ và nhắc lại chuyện hồi đó cả lớp chỉ mỗi tôi là chưa vô đoàn làm xấu mặt cả đám dân Quảng Bình. Tôi mới kể lại câu chuyện hồi mới vô năm nhất ở Quỳnh Thạch, tôi ở trọ cùng nhà với Nguyễn Khắc Chi dân Lệ Thủy. Hằng đêm hai thằng nằm ngủ chung trên một cái chõng tre bé tí bằng cái giường trên tàu hỏa bây giờ. Một hôm trời mùa đông lạnh giá, Chi đi họp chi đoàn lớp, tôi không phải đoàn viên nên ở nhà trùm mền ngủ. Khuya Chi về đập cái bốp vô đống chăn: dậy tau nói chuyện họp cho mi nghe. Chuyện chi. Thì có chuyện chi mô ngoài vụ mi chưa phải là đoàn viên. Họp chi đoàn chúng nó nghi mi không đủ tư cách làm sinh viên sư phạm, nghi mi đi học chui. Vì hồi đó Bộ Đại học có qui định phải là đoàn viên mới đủ tư cách đi học ĐHSP. Các đại học khác không cần đoàn viên vẫn học được, riêng ĐHSP ra làm thầy thiên hạ nên yêu cầu vào trường phải là đoàn viên. Trong lúc mi không phải đoàn viên cũng chui vô đây học. Không đủ tư cách là đúng rồi. Rồi răng nữa. Tôi lo lắng kiểu này chắc chúng nó đuổi tôi về quê, không cho học nữa. Chi nói, cả chi đoàn biểu quyết trăm phần trăm ra nghị quyết hết năm nhất phải kết nạp cho được thằng Hà Tùng Sơn vô đoàn.
Ôi trời, tôi thở phào nhẹ nhõm.  
Thế rồi hết năm thứ nhất, chuẩn bị vô học năm thứ 2, chẳng hiểu vì sao tụi nó vẫn không thèm thực hiện cái nghị quyết thiêng liêng đó, tôi vẫn chưa được làm cánh tay phải đắc lực của đảng. Nhục thế.
Tháng 9 năm đó, năm 1972, sau một mùa hè lao động cật lực, phải làm những việc mà tôi chưa bao giờ làm như gặt lúa ở nông trường Trịnh Môn Quỳnh Lưu, đắp đê 42 ở Hưng Nguyên, đúng ngày 10 tháng 9 năm 1972, tôi cùng Lân và gần 20 thằng con trai lành lặn, khỏe mạnh, đẹp trai, hào hoa nhất của lớp lên đường nhập ngũ. Để lại sau lưng cái cổng gạch cổ xưa của làng Lăng Thành với cây đa già rũ bóng, từ biệt gần 60 bạn học còn lại của lớp 12AK2, chúng tôi ra đi mà không hẹn ngày trở lại.
Lạ là cho đến lúc đó, cái lúc đi ra chiến trường với cái chết chờ sẵn ở phía trước, chúng nó – cái chi đoàn lớp 12AK2 ấy vẫn không chịu thực hiện cái nghị quyết mà chúng nó đã đề ra từ hơn 1 năm trước là kết nạp tôi vô đoàn. Để đến khi lên đoàn huấn luyện 22A ở Nghĩa Thuận, Nghĩa Đàn, tôi mặc định trở thành đoàn viên dù không có lí lịch đoàn viên, không có giấy chuyển sinh hoạt đoàn. Cả đời tôi chưa bao giờ được dự một cái lễ gọi là kết nạp đòan. Vậy rõ ràng là hồi đó tôi vô đoàn chui. Nếu bây giờ mà có thằng độc mồm độc miệng nào viết đơn tố tôi lên Ủy ban kiểm tra trung ương chắc tôi cũng bị xử lí kỉ luật đau đớn như lão Vũ Huy Hoàng là cách hết mấy cái chức nguyên trưởng phòng hồi tôi còn làm việc cho nhà nước cách đây đã nhiều năm rồi. 
Nghe tôi kể lại chuyện này, 2 thằng Ngọ và Lân cười ngất. Thằng Lân cười to đến nỗi cô chủ quán cfe phải quay lại nhìn 3 thằng tôi như nhìn 3 lão khùng ở đâu mới xuất hiện trên đất Bà Rịa.
Sau ngày chiến tranh kết thúc, tháng 12 năm 1975, tôi rời lính trở lại trường học tiếp đại học ở lớp 16D K2. Anh Đậu Văn Phúc bạn học cùng lớp 12A ngày trước làm bí thư chi đoàn, tốt nghiệp được giữ lại làm cán bộ đoàn trường, một hôm gặp tôi ở sân trường hỏi: Hà Tùng Sơn đi bộ đội về vẫn chưa vô đoàn à. Răng anh lại hỏi rứa, tôi tự ái hỏi lại. Thì tau thấy chú mi không lên văn phòng đoàn trường làm thủ tục nhập sinh hoạt đoàn. Ôi, em đảng viên rồi anh ơi. Anh Phúc khi đó dù là cán bộ đoàn trường vẫn chỉ là đoàn viên, chưa vô đảng, nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên như kiểu: sao cái thằng ni lại vô đảng được nhỉ, hay là hắn lại vô chui.
Đúng là
Những chuyện buồn buồn lại thấy vui vui
Những chuyện vui vui lại nghe nhơ nhớ
Thơ của ai nhỉ, Chế Lan Viên à.  

4 tên học cùng lớp đại học 12A K2 từ 45 năm trước tại Long Hải. Trái sang: Nguyễn Mậu Đàn, Hà Tùng Sơn, Nguyễn NGọc Lân, Lê Đăng Sơn




 


10 tháng 7, 2017

Cây tri thức, sức mạnh lan tỏa sự tử tế

Cách đây vừa tròn 2 năm, Nguyễn Trần Hoàng Việt (sinh năm 1993), khi đó là sinh viên năm 4, Trường Đại học Hoa Sen đã có sáng kiến cho ra đời dự án “Cây tri thức” bằng cách tự mình bỏ tiền túi mua dụng cụ, nguyên liệu để tự làm một cây sách gọi là “Cây tri thức”. Thời gian đầu, Việt đặt lên cây khoảng 40 cuốn sách, sau đó kêu gọi sự hỗ trợ của thầy cô và các bạn sinh viên, số sách trên cây có lúc tăng lên trên 200 cuốn. “Cây tri thức” được đặt ngay sảnh chính của trường với lời nhắn “Chọn sách mà bạn thích, đọc trực tiếp hoặc mang về, tặng lại cho cây một cuốn sách của bạn”.


Cây tri thức đặt tại thư viện Lê Quý Đôn, cơ sở Nguyễn Văn Tráng

Cứ ngỡ dự án “Cây tri thức” của Việt rồi sẽ chết yểu theo thời gian vì sự thờ ơ của số đông người trong xã hội với văn hóa đọc. Nhưng đến nay, sau 24 tháng đã đi qua, “Cây tri thức” vẫn sống khỏe ngay trước cửa Thư viện trường dù người sáng lập và nuôi dưỡng nó đã trở thành cựu sinh viên. Vào những ngày này, có dịp lên Thư viện mang tên Lê Quý Đôn đặt tại lầu 8 cơ sở Nguyễn Văn Tráng, bạn sẽ thấy cây sách, “Cây tri thức” vẫn chứa đầy sách và thỉnh thoảng lại có độc giả đến chọn sách đọc.
Theo chị Bùi Thị Thúy Quyên, người phụ trách phòng đọc Thư viện Lê Quý Đôn, bên cạnh những người “lấy một quyển - bỏ cặp mang về” đã xuất hiện nhiều hơn những người “lấy một quyển - để lại một quyển”. Mừng hơn nữa là có bạn sinh viên dù không “lấy một quyển” nào nhưng vẫn mang đến đặt vào cây tri thức một hai quyển sách với tất cả sự nâng niu một nguồn tri thức vô tận của nhân loại. Đáng quí hơn, có những giảng viên của trường khi thấy cây sách vơi hẳn đã bỏ tiền túi của mình mua hàng chục cuốn sách mang đến lặng lẽ đặt lên “Cây tri thức”.
Vào tháng 4/2014, nhà sách Tiki trong một chuyến đồng hành mang tên “Tiki cùng Đại học Hoa Sen lan tỏa văn hóa đọc” đã chọn lọc và tặng Trường Đại học Hoa Sen 150 cuốn sách, đặt trên “cây tri thức” tại sảnh G (Số 8, Nguyễn Văn Tráng, Quận 1, TP.HCM) để sinh viên chia sẻ và lan tỏa văn hóa đọc.Tất cả đã như một sự tiếp sức cho một dự án đầy tính nhân văn được sống mãi.  
Gần đây, để giúp bạn đọc hiểu thêm cách sử dụng “Cây tri thức”, mọi người đã có sáng kiến đặt cạnh cây một Thông điệp ngắn gọn, rõ ràng nhưng chi tiết về Mục đích, ý nghĩa, cách sử dụng với nội dung:  Cây trí thức lan tỏa văn hóa đọc; Bạn có thể lấy sách về đọc và trả lại sau khi đọc xong; Bạn hãy NHẬN 1 cuốn sách về đọc và CHO lại 1 cuốn sách khác.
Hi vọng, “cây tri thức” tại Trường ĐHHS sẽ sống lâu, sống khỏe và tiếp tục “nở hoa” như một minh chứng hùng hồn cho sự văn minh và lòng tử tế của con người cũng như là một phép thử có ý nghĩa về mặt đạo đức cộng đồng thể hiện qua văn hóa đọc và sự lan tỏa của nó.


Nguồn: http://news.hoasen.edu.vn/vi/4146/thong-tin-su-kien/cay-tri-thuc-suc-manh-lan-toa-su-tu-te


8 Nguyễn Văn Tráng, phường Bến Thành, Q1