24 tháng 3, 2017

Từ Ngồi thấy xa xăm đến Tự cứu mình

Trong tháng qua tôi được bạn bè tặng 3 cuốn sách hay và quý. Chỉ có 3 cuốn mà có đủ cả 3 thể loại: Thơ có, biên khảo có và ... sách thuốc có.
Mặc dù một ông bạn học thời 16D K2 VU của tôi là Lê Em từng sáng tác ứng khẩu câu thơ nổi tiếng đắng lòng đã được đi vào giới văn chương cả nước như một câu ca dao của khoa folklore:
Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Tặng gì thì tặng xin đừng tặng thơ  
Nhưng tôi vẫn thường xuyên được bạn bè tặng thơ, và may thay thơ của bạn bè tôi đều đọc được nên lòng tôi cũng không vì thế mà … đắng lắm.

Ngồi thấy xa xăm và những bài thơ khác là một tập thơ mới của Nguyễn Công Thắng được xuất bản bởi NXB Văn học, Hà Nội, 2016. Anh là bạn đồng nghiệp cùng dạy khoa văn với tôi thời Đại học Sư phạm Quy Nhơn, nay là ĐHQN.
Thắng quê Quảng Ngãi, dạy môn VHVN cổ cận, trước khi vào dạy ĐHSP Quy Nhơn Thắng từng dạy ở Khoa Văn ĐHSP Huế từ những năm sau 30 tháng Tư 1975. Rồi Thắng chuyển cả nhà vô Sài Gòn định cư ở miệt Phú Nhuận. Vô Sài Gòn Thắng bỏ nghề dạy học chuyển sang làm biên tập cho tờ Thời báo Tài chính Sài Gòn. Người Thắng cao gầy, đến giờ vẫn cao gầy luôn nở nụ cười chân thành với bạn bè và có một tâm hồn thi sĩ trong một cốt cách phong trần nghệ sĩ. Thắng làm thơ không ồn ào, theo kiểu im im lâu lâu lại cho ra một bài đăng trên một tờ báo hoặc tạp chí nào đó. Tôi gọi Nguyễn Công Thắng là một tay làm thơ ngầm, không khoa trương ồn ào kiểu như một số tay làm thơ có tóc tai quần áo luôn bốc mùi dơ dáy ngồi đâu cũng ngoác miệng đọc thơ tình.
Thơ Thắng như con người Thắng, trầm tĩnh mà đĩnh đạc, trữ tình mà triết lí; luôn chất chứa một suy tư về thời cuộc về số phận con người nhưng cũng không kém phần lãng mạn:
… giờ tôi ngồi lặng yên và thấy xa xăm trải dài tưởng như mất hút vào vô tận  
ở đâu đó, lạy trời, còn những bãi cỏ hoang, tụi dứa dại, đám hoa mắc cỡ, lũ chuồn chuồn
và những thằng bé con nhập vào thong dong với gió lang thang dọc dòng sông mát lành…
(Ngồi thấy xa xăm).
Tập thơ của Nguyễn Công Thắng gồm 29 bài, in đẹp, sang trọng, là một ấn phẩm bắt mắt với bạn đọc gần xa từ nội dung đến hình thức.




Tác giả Nguyễn Công Thắng (thứ 3 trái sang tại Lễ tốt nghiệp của SV khóa VI Khoa Ngữ Văn ĐHSP Quy Nhơn, 1988. Trong ảnh này từ trái sang: Hà Tùng Sơn, Hồng Thoa, Nguyễn Công Thắng, Nguyễn Khánh Nồng - GV Ngôn ngữ đã qua đời, Biện Tấn Mân).

Sài Gòn - Hòn ngọc Viễn Đông, Những bước chân hóa thạch, NXB Hồng Đức, 2017  là một vựng tập bằng hình ảnh của Sài Gòn xưa với những bài khảo cứu đi kèm của nhóm tác giả Nguyễn Mạnh Hùng, Phan Mỹ Tuyệt, Nguyễn Phan Sơn Trúc. Tôi quen biết với PGS sử học Nguyễn Mạnh Hùng từ khi ông còn làm Hiệu trưởng Đại học Quốc tế Hồng Bàng. Dịp Tết Nguyên tiêu mới rồi ông nhắn gặp tôi ở quán café Văn nghệ 81 Trần Quốc Thảo quận 3. Gặp nhau chưa kịp ngồi ông đã lấy sách kí tặng: Tặng em món quà.
Đọc Sài Gòn - Hòn ngọc Viễn Đông, Những bước chân hóa thạch, tôi đã ngộ ra rất nhiều điều về mảnh đất và con người nơi tôi đang sống với bao điều thú vị và hấp dẫn. Đặc biệt khoái nhất ở Sài Gòn là mọi chuyện đều trở nên đơn giản và giản dị. Ngay cái tên Sài Gòn ngày nào cũng có dịp nhắc đến, nói ra nơi cửa miệng mà chắc mấy ai đã hiểu cho hết nghĩa từ nguyên của nó là gì.
“Sài Gòn, theo cách hiểu của người dân Sài Gòn phiêu bạt giang hồ thì “Sài” chỉ là tên một loại củi, còn “Gòn” là loại cây gỗ xốp có trái dài, bọc trong lớp sợi dày, được đánh ra để làm gối đầu giường. Hãy tạm quên đi những chứng tích lịch sử “hàng trăm, hàng nghìn năm trước” mà nhiều nhà nghiên cứu lịch sử văn hóa đã để lại trong sử sách, văn chương – thì Sài Gòn, cứ cho đó là tên gọi loại “củi” mà trong dân gian có câu:
Củi mục bà để trong rương
Ai mà sờ đến trầm hương của bà
Loại “củi” đã bị côn vùi trong lớp đất, nay được dò tìm, đã hóa đá thành những “chuỗi ngọc” được xác định địa giới thuộc miền Viễn Đông xa xăm nằm trong khu vực Đông Nam châu Á.”
Chỉ đọc chừng đó cũng đã đủ để để ta lấy làm thích thú về cuốn sách ảnh Sài Gòn - Hòn ngọc Viễn Đông, Những bước chân hóa thạch rồi.




Tự cứu mình:
Một lần đi ăn mì vằn thắn với bạn bè trên đường Phó Đức Chính quận Nhất, tôi may mắn được giới thiệu với ông Nguyễn Văn Phước Việt kiều Mỹ đã trên 75 tuổi. Ông là một thầy thuốc chuyên nghiên cứu về đông y vừa có cuốn Tự cứu mình Quyển I, NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, 2016. Tôi cầm cuốn sách ngắm cái bìa rất lạ và nói với ông: Cái hình ảnh giọt máu thắm đỏ làm nền cho chữ “cứu” thật là ý nghĩa. Ông nghe lấy làm khoái lắm.
Tự cứu mình là cuốn cẩm nang y khoa về tất tần tật các loại bệnh con người ta có thể mắc phải từ đơn giản đến phức tạp và các phương thuốc đơn giản dễ tìm kiếm nhất để phòng và cứu chữa nó.
Tác giả Nguyễn Văn Phước nói với tôi là trở lại Mỹ, ông sẽ hoàn thiện nốt Tự cứu mình tập II và Tự cứu mình tập III rồi sẽ đem về VN in tiếp để phục vụ quốc dân đồng bào. Quý hóa lắm thay.


   

Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.


    

18 tháng 3, 2017

Khôn mà ... ngu

Mấy ngày nay tôi bị đau cái răng cuối cùng bên phải của hàm dưới. Cái răng đó thường được gọi chung là răng hàm, ở quê tôi còn gọi là răng cấm.
Buổi trưa ngủ dậy thì thấy sự không bình thường ở trong miệng, có cái gì đó đang nhức nhối. Tỉnh ra thì xác định đó là đau răng. Sự nhức nhối tăng nhanh chóng mặt. Thò tay vô lắc lắc thì thấy nó rung rinh, không, nói đúng ra là lung lay chứ mà được rung rinh đã là sướng. Đau đến mức ngay chiều hôm đó đã phải nói bà xã nấu cháo cho ăn.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đau răng. Đúng là ở đời đau gì cũng khổ. Ai đau cái gì thì nói cái đó khổ nhất. Đau bụng nói đau bụng khổ nhất vì suốt ngày ngồi trên bồn cầu mặt ủ mày chau như nàng Kiều thất tình, đau đầu nói đau đầu khổ nhất, rồi đau lưng, đau xương khớp, tiểu đường… cũng kêu là khổ nhất. Hôm bữa tôi sang nhà thằng bạn học thời đại học là Nguyễn Hữu Thu bên Gò Vấp chơi thấy nó đang bị bệnh gout hành, chân tay sưng lên mấy cục tròn tròn như quả ổi đào con con. Nó bảo hèn chi người ta gọi bệnh là thống phong. Thống là đau, phong là gió. Căn bệnh mà chỉ một làn gió nhẹ thổi qua cũng thấy đau thì gọi là thống phong. Đó chính là bệnh gout. Tôi nghe Thu nói mà hãi, cầu mong cho mình đừng mắc cái chứng bệnh gió thổi cũng đau ấy. Rồi Thu khẳng định đau gout là khổ nhất.
Đau đi liền với khổ là vậy. Vì thế mà gọi là đau khổ.
Nay tôi bị đau răng, ăn chẳng muốn ăn, uống chẳng muốn uống, đêm đến đau nhức nhối không ngủ được, đến mức tôi ước giá mà chết đi được một lúc thì sướng. Và tôi cho rằng đau răng là khổ nhất. Cả đêm bị đau răng ấy tôi chơi liền hai viên giảm đau Pancidol Extra 500, mỗi viên uống cách nhau 1 giờ mà cũng không ăn thua. Chỉ mong trời mau sáng để phi đến bệnh viện khám chữa xem thế nào, nếu cần thì nhổ bỏ quách. Chưa khi nào tôi thấy đêm dài lắm bi quan như thế.
Ngủ không được tôi mở máy tính lên mạng nghiên cứu về bệnh đau răng. Tôi tìm hiểu về cái răng mà mình đang bị đau. Thì ra nó được gọi chính xác là răng khôn. Trong hai hàm răng với đầy đủ 32 cái của con người thì 4 cái răng mọc ở vị trí cuối cùng của cả hai hàm trên và dưới ấy được gọi là răng khôn (còn gọi là răng số 8). Còn vì sao nó được gọi là răng khôn thì chỉ đơn giản là vì nó mọc khi con người ta đã trưởng thành khôn lớn nên gọi là răng khôn. Chính vì mọc khi con người đã trưởng thành, nướu răng đã cứng nên răng khôn khó mà mọc thẳng, lại bị mấy đàn anh mọc trước chiếm hết chỗ nên nó thường mọc xiên xẹo, thậm chí còn đâm chọc vô cả ông anh liền kề của nó là răng số 7 gây nên những ca tiểu phẫu tức thời cho chủ nhân của nó. Mọc muộn màng khi con người đã trưởng thành nên nó không có chức năng giá trị gì hết. Trong con người ta có một bộ phận duy nhất không có giá trị thậm chí còn gây hại đến cơ thể đó chính là 4 cái răng khôn mà… ngu ấy. Cũng vì thế mà ở phương Tây, khi răng khôn vừa mọc nhiều người đã đến BS nha khoa nhổ ngay đi để trừ hậu họa, có người nhổ một lúc cả 4 cái với đầy đủ thuốc gây tê như một cuộc tiểu phẫu. Tuy nhiên không phải răng khôn của ai cũng mọc xiên xẹo, nhiều người răng khôn mọc ngay thẳng bình thường nên nó tồn tại bình thường mặc dù vẫn không có chức năng tác dụng gì (như tôi chẳng hạn).

Mọc răng khôn (ngoài cùng bên trái). Ảnh từ internet.

Tóm lại sau một đêm thức trắng kiến thức về nha khoa nói chung và về răng khôn nói riêng tràn ngập trong đầu tôi. Nhất là cách phòng tránh bệnh về răng miệng, cách làm sao cho hàm răng chắc khỏe, nên đánh răng như thế nào, sử dụng loại bàn chải gì, kem đánh răng nào, khi đau thì chữa bằng Tây y như thế nào, chữa ngay để giảm đau bằng thuốc nam như thế nào… thì tôi nghĩ mình đã có thể đi thuyết trình được cả tiếng đồng hồ rồi.
Sáng dậy, tôi xách y bạ lên Thống Nhất sớm. Phòng khám răng hàm mặt – 108 có lẽ là phòng ít bệnh nhân nhất. Cô Bs răng đeo găng soi đèn thò ngón tay vô lắc lắc rồi phán: Răng khôn của chú cũng không thuộc loại ngu lắm đâu vì nó mọc thẳng và đau ở độ này thì chưa cần thiết phải nhổ. Rồi cô ghi cho tôi cái toa thuốc gồm 4 món dặn uống một tuần mà không hết đau thì chú quay lại đây tái khám nhé. Tôi nghe mừng hết lớn, chứ nếu mà nhổ cả cái răng to tổ bố thế chắc chết.
Nhận thuốc xong tôi tìm đến phòng răng ở khu khám dịch vụ của cô bạn học thời cấp 3 tên Thủy Nguyễn cũng là BS nha khoa của BV Thống Nhất nhờ kiểm tra lại xem sao. Cũng bằng mấy động tác thăm khám, BS Thủy bảo BS Vy cho thuốc vậy là chính xác, rồi Thủy cẩn thận thực hiện việc bảo dưỡng, lấy cao răng, đánh bóng răng cho tôi.
Nhẹ cả người.
Về đến nhà tôi khoe ngay với bà xã là không phải nhổ nhiếc gì hết, chỉ uống thuốc là khỏi. Nhưng bà xã tôi còn kinh nghiệm hơn bởi bả có bài thuốc nam chữa đau răng rất hiệu nghiệm là dùng lá bàng non cho thêm một nhúm nhỏ muối bỏ vô cối xay sinh tố với một li nước sạch sau đó lấy rây lọc sạch bã, cứ vài ba giờ lại ngậm súc một ngụm. Tôi làm theo quả nhiên thấy đỡ hẳn.
Sau 3 ngày đông tây y kết hợp, nay cái răng khôn mà … ngu của tôi 10 phần đã bớt đau đến 9.
Qua khỏi cơn đau răng, tôi bỗng thấy cuộc đời lại tươi đẹp hẳn ra nếu không nói là tươi đẹp hơn cả trước khi bị cơn đau răng khôn hành hạ. Đúng là ở đời cái gì mất đi mới thấy quý, nhất là với sức khỏe trong đó có sức khỏe của răng miệng.

Bởi thấy lại cuộc đời vẫn tươi đẹp nên mới có viết bài này.   


       

6 tháng 3, 2017

Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng


Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
là hai câu thơ nổi tiếng trong bài thơ Không tôi nào nữa yêu em của nhà thơ Nga vĩ đại ở thế kỉ thứ XIX Mikhail Iurjevich Lermontov. 
Hai câu thơ nói lên sự linh thiêng của đền đài miếu mạo khi nó thực sự đi vào cõi tâm linh của con người như một niềm tin vào tình yêu bất diệt. Đó không phải là sự mê muội mù quáng mà là lòng tin vào đấng siêu nhân được người đời suy tôn dựng lên như một lẽ tự nhiên. Dĩ nhiên ở bên cạnh những pho tượng đổ, những ngôi miếu vắng ấy không bao giờ có sự xuất hiện những cái hòm công đức há miệng nuốt tiền như một sự ăn xin, một sự cướp giật lòng sùng bái đầy ích kỉ của đám con nhang đệ tử ngày ngày lũ lượt đến chùa xì xụp vái lạy để mưu cầu danh lợi.
Ấy là tôi đang muốn nói đến những hằng hà sa số các đền chùa, tượng phật các loại đã và đang được dựng lên trên khắp đất nước ta, cái sau to hơn cái trước, nếu cái trước là to nhất vùng miền thì cái sau phải to nhất nước, cái sau nữa phải to nhất Đông Nam Á, cái sau sau nữa phải to nhất châu Á… cứ thế cho đến ngày tất yếu sẽ có cái chùa hoặc tượng to nhất thế giới.
Vào cái ngày chưa lâu khi khu chùa Bái Đính to nhất Đông Nam Á được khánh thành ở Ninh Bình bởi tiền của được đổ ra từ hầu bao của một tay trọc phú đang được đảng và nhà nước Vn tung hô là một doanh nhân thành đạt,  tôi nghĩ ngay thế là nước ta lại có thêm một địa chỉ buôn thần bán thánh vĩ đại nữa rồi. Và quả nhiên ngay sau đó ngày ngày người người lũ lượt kéo nhau đến thả tiền vào hàng trăm hòm công đức được bày ở khắp nơi để xì xụp khấn vái mưu cầu danh lợi cho riêng mình. Tay trọc phú càng giàu lên trông thấy trên sự mê muội tham lam và ngu xuẩn của người đời. Hôm trước có ông đồng nghiệp ra đút tiền khấn vái ngoài đó về hồ hởi khoe rồi tư vấn cho tôi là ông nên đi một chuyến, hên lắm ông à. Tôi thì sổ toẹt vào cái đám chùa chiền phật tổ quốc doanh ấy.

Chùa BĐ, một ngôi chùa quốc doanh của bọn trọc phú; xây ra để hốt bạc khách thập phương; nơi thờ phụng linh thiêng có cần lớn nhất Đông Nam Á như thế này không.

Kẻ ăn cắp tiền bạc của cải của người khác là lưu manh. Kẻ ăn cắp lòng tin của con người là lưu manh của lưu manh. Ngu muội đến mức bị đám lưu manh đội lốt đầu trọc lừa đảo là ngu muội của ngu muội.
Ngày hôm qua đọc tin và xem hình ảnh về pho tượng phật với quy mô lớn nhất miền Bắc qua ba năm xây dựng ở miền quê lúa Thái Bình nghèo khó sau khi đã tiêu tốn hàng trăm tỉ đồng thu được từ sự mê muội của người dân bị sụp đổ như bom dội, tôi nghĩ đấy chính là sự linh ứng quả báo nhãn tiền của thuyết giáo nhà phật. Xây tượng cho to, đặt thật nhiều hòm công đức để kinh doanh, không đổ mới lạ. Đức Phật tổ Như Lai đâu có chỉ dạy đệ tử như thế bao giờ.
Điều lạ lùng là hình như càng ngày sự mê muội của dân chúng nước ta càng lan rộng. Từ chỗ chỉ những người ít có cơ hội học hành như nhân vật thím Tường Lâm trong truyện ngắn Lễ cầu phúc, hay như nhân vật Nhuận Thổ trong truyện ngắn Cố hương của Lỗ Tấn mới mê tín dị đoan thì ngày nay, cái sự mê tín ấy đã lan rộng đến cả tầng lớp có học, tầng lớp được xem là trí thức, nhất là một bộ phận tầng lớp quan chức to nhỏ các loại đang ngày đêm mưu cầu danh lợi. Làm gì cũng coi bói, đi đâu cũng coi ngày. Mất của coi bói, được của cũng coi bói. Đau ốm thập tử nhất sinh coi bói, khỏe mạnh trở lại cũng coi bói. Con thi đại học rớt coi bói, con thi đỗ đại học cũng coi bói. Cách đây mấy năm, mẹ tôi ở quê đã hơn 80 tuổi bị ốm nặng đến mức đi nằm bệnh viên bị BS trả về nói là hết thuốc chữa rồi, cho bà về nhà để đi cho thanh thản. Mấy cô em tôi cuống lên thương mẹ nên vô tận Huế coi bói một ông thầy nổi tiếng. Ổng phán cái rụp: không quá 21 ngày nữa là mệ đi. Tôi nhận được điện hoảng quá liền mua vội vài lạng yến sào về thăm mẹ gọi là có chút báo hiếu của thằng con bất hiếu suốt đời ở xa cha mẹ. Mẹ tôi lần đầu tiên ăn yến sào nên rất công hiệu, cụ khỏe lại sau ba ngày và vẫn sống khỏe mạnh minh mẫn cho đến hôm nay. Thấy mẹ tôi khỏe lại một cách không thể ngờ, mấy đứa em ngạc nhiên lắm không biết lí do vì sao lại đi coi bói một ông thầy cúng khác cũng rất nổi tiếng ở trong huyện. Ông thầy cúng này trạc tuổi 40, tóc cắt ngắn kiểu đầu đinh với đôi mắt láo liên giảo huyệt toát lên vẻ gian xảo, đi xe hơi tự lái lấy như một tay chơi chính hiệu. Ông bày lễ cúng rồi phán: mệ còn sống được đến 9 năm nữa mới đi. Phán xong ông ta đút 700 trăm bạc vô túi rồi lên xe hơi nổ máy phóng đi chỉ sau chưa đầy 60 phút hành nghề (trong lúc tôi đi dạy nếu là ở trường đại học công lập của nhà nước cũng chỉ được 60 nghìn đồng cho 60 phút hao hơi rát cổ trên bục giảng). Mẹ tôi năm nay đã 85 tuổi. Vậy theo lời tay thầy cúng phải đến năm 94 tuổi cụ mới thăng. Tôi nghe mừng hết lớn. Chợt thấy thương mấy đứa em tôi học hành cũng đã nhiều, khôn ngoan cũng đã lắm, sắc sảo cũng không vừa mà sao cứ để cho mấy tay thầy cúng gần xa lừa đảo mãi thế. Tiền cho con đi học thì lúc nào cũng kêu thiếu mà tiền cúng cho thầy cúng thì lúc nào cũng đủ. Thậm chí lão thầy cúng ra giá 700 nghìn, các em còn cao hứng thưởng thêm thầy 300 nghìn nữa cho tròn một triệu. Tôi ở xa về, nghĩ nước xa không cứu được lửa gần, trăm sự chăm nuôi cha già mẹ yếu đều trông nhờ cả vào mấy đứa em trai em gái, em dâu em rể ở quê nên chỉ biết im lặng, không nỡ lên tiếng làm mất lòng và tình cảm anh em. Thực bụng, tôi chỉ mong đám thầy cúng tào lao thiên đế trên đời này biến hết cho xã hội được trong lành.
Nói chuyện đâu xa. Ngay trong nhà tôi mới năm ngoái đây thôi, vợ tôi nghe lời mấy bà bạn hay đi lễ chùa với câu có thờ có thiêng có kiêng có lành nên hàng tháng cứ đến cữ ngày rằm mùng một lại đến một ngôi chùa ở gần nhà bỏ tiền vô mấy cái hòm công đức (một ngôi chùa nhỏ bé của phường nhưng có đến mấy cái hòm công đức) rồi đứng chắp tay nghe một ông thầy chùa tụng kinh gõ mõ. Đi được vài tháng chợt thấy ở mỗi hòm công đức đều có một nhà sư đứng cạnh nhìn lom lom và nhắc nhở những người đi lễ chùa đừng quên bỏ tiền vô đủ 5 hòm công đức đặt khắp các gian chùa, lại còn nói rõ là đừng cúng tiền lẻ loại mệnh giá một, hai nghìn đồng. Cúng tiền lẻ nhà chùa đếm mệt và không thiêng. Tại sao ngôi chùa nào cũng la liệt hòm công đức thu đầy tiền tươi thóc thật của những dân chúng mê muội như nhân vật thím Tường Lâm trong truyện ngắn Lễ cầu phúc của Lỗ Tấn. Trong lúc các nhà thờ công giáo không hề có mấy cái hòm đó. Cũng là tôn giáo mà khác nhau một trời một vực, một bên thì đàng hoàng văn minh, một bên thì lừa đảo vô lương tâm. Nhận thấy rõ cái bản chất lợi dụng đức tin vào nhà phật, lại thêm sự kinh doanh thần thánh sặc mùi tiền bạc của nhà chùa, vợ tôi lặng lẽ chấm dứt sự đi lễ ngay sau đó.  

Than ôi là sự mê muội của những con người khôn ngoan. Và than ôi là sự thức tỉnh của những con người tưởng đã có lúc mê muội. Pho tượng phật to nhất miền Bắc xây 3 năm chưa xong đã đổ cũng là phải lắm. Hi vọng nó sẽ là một sự thức tỉnh cho những kẻ buôn thần bán thánh và thức tỉnh luôn cho cả những ai còn mê muội, gi gỉ gì gi cái gì cũng cúng.


Sự khác nhau giữa đàn ông và đàn bà


Đàn ông vào bếp khi đàn bà đi khỏi nhà. Đàn bà vào bếp khi có đàn ông ở nhà.
Đàn ông ra chợ mua cái mình cần. Đàn bà ra chợ tìm cái mình cần mua.
Đàn ông ra chợ thấy hàng hóa ê hề tha hồ mua. Đàn bà ra chợ thường than không biết mua gì.
Đàn ông ra chợ mua cái gì cũng thấy rẻ. Đàn bà ra chợ mua cái gì cũng thấy đắt.
Đàn ông chỉ cần 10 phút để ra khỏi nhà. Đàn bà cần 60 phút để ra khỏi nhà.
Đàn ông ra khỏi nhà là lên xe đi ngay. Đàn bà ra khỏi nhà còn chạy vào chạy ra vài lần rồi mới lên xe đi.
Đàn ông bạc tóc vì sự chờ đợi. Đàn bà bạc tóc vì đàn ông không biết chờ đợi.
Đàn ông nói nhiều khi chưa lấy vợ. Đàn bà nói nhiều từ khi lấy chồng.
Đàn ông nói nhiều khi say. Đàn bà nói nhiều khi đàn ông say.
Đàn ông say sẽ nghĩ về người đàn bà không phải của họ. Đàn bà say sẽ nghĩ về người đàn ông đã bỏ rơi họ.
Đàn ông ăn cơm nhà nói chuyện thế giới. Đàn bà dù ăn cơm thế giới vẫn chỉ nói chuyện nhà.
Đàn ông thành đạt sẽ có thêm đàn bà. Đàn bà thành đạt sẽ mất đi người đàn ông của chính họ.
Đàn ông thường nhớ về người đàn bà đầu tiên. Đàn bà nhớ người đàn ông cuối cùng.
Đàn ông khi nào cũng thấy mình còn tiền. Đàn bà lúc nào cũng kêu hết tiền.
Mĩ phẩm đem lại cho đàn bà sự tự tin. Với đàn ông đó là sự lừa dối.
Đàn ông thường ngắm mình qua những tấm gương treo nơi công cộng. Đàn bà thường soi gương khi ở nhà.
Đàn ông lúc nào cũng thấy mình có nhiều quần áo. Đàn bà đứng trước cả tủ quần áo vẫn kêu không có gì để mặc.
Đàn ông đi xa 5 ngày chỉ mang quần áo đủ mặc 3 ngày (nếu thiếu họ lấy đồ cũ ra mặc lại). Đàn bà đi xa 5 ngày sẽ mang quần áo đủ mặc cho 10 ngày (kết cục họ vẫn bị thiếu một cái gì đó quên không mang theo).


Đàn ông ít khi thấy nhà bẩn. Đàn bà lúc nào cũng thấy nhà bẩn.
Đàn ông ăn món mà mình thích. Đàn bà ăn món mà đàn ông không thích.
Đàn ông thường ân hận vì sự khờ khạo trước đàn bà. Đàn bà thường ân hận vì sự khôn ngoan trước đàn ông.
Đàn ông về già mới phong độ. Đàn bà chỉ phong độ khi còn trẻ.
Đàn ông thường về già mới có giá. Đàn bà chỉ có giá khi còn trẻ.
Đàn ông thường nói xấu vợ khi ra khỏi nhà. Đàn bà chỉ nói xấu chồng ở trong nhà. 
Đàn ông thấy yêu đời khi gặp một cô gái trẻ. Đàn bà thấy chán đời khi đi qua một cô gái trẻ.
Đàn ông lấy vợ rồi mới nghĩ đến tương lai. Đàn bà chỉ có tương lai khi lấy chồng.
Đàn ông thành đạt khi kiếm được nhiều tiền. Đàn bà thành đạt khi kiếm được người đàn ông nhiều tiền.
Cuối cùng, đàn ông luôn cần có đàn bà nhưng họ không không bao giờ muốn biến thành đàn bà. Đàn bà cũng cần có đàn ông nhưng nhiều lúc họ lại muốn được như đàn ông..   

16 tháng 2, 2017

Minh Hạnh – Cô giáo dạy văn làm thơ

Tôi quen biết Minh Hạnh (tên đầy đủ là Trần Thị Minh Hạnh) từ khi chị còn là sinh viên ngành ngữ văn (khóa VI) Trường Đại học Quy Nhơn. Ngày còn ngồi trên ghế giảng đường văn khoa cũng như sau này khi đã trở thành một cô giáo dạy văn THPT, do chịu ảnh hưởng và tác động nhiều từ những áng văn thơ nổi tiếng trong chương trình dạy và học, Minh Hạnh đã từ những cảm xúc của con tim mà viết thành những bài thơ bỏ túi chỉ riêng mình chị biết.
Những bài thơ bỏ túi rất riêng tư ấy của Minh Hạnh có thể đã không có cơ hội đến với công chúng bạn đọc nếu cuộc đời chị có lần không may bị một căn bệnh hiểm nghèo phải nằm viện dài ngày. Đó là khoảng thời gian u ám dễ khiến cho con người ta bi quan trước cuộc sống. Nhưng đó cũng là cơ hội để con người thấm thía câu thành ngữ Sức khỏe là vàng, một chân lí đơn giản và hiển nhiên nhưng khi còn có sức khỏe nhất là với người trẻ, không hẳn ai cũng nhận thức được bởi thông thường con người ta chỉ thấy sự quí giá của sức khỏe (cũng như nhiều thứ khác) khi nó đã mất đi.
Minh Hạnh cũng không ngoài lẽ thường tình đó. Nhưng hơn thế, Minh Hạnh khi cơ thể yếu ớt nằm trên giường bệnh chị đã ngắm nhìn cuộc sống đời thường đang trôi qua khung cửa, thấy mọi người đi lại nói cười, thấy xe cộ tấp nập với những thanh âm quen thuộc mà bình thường lúc khỏe mạnh ít khi để ý, chị chợt nhận ra sự quí giá vô ngần của cuộc sống. Chính là vào cái lúc ấy, Minh Hạnh chợt thấy yêu cuộc sống vô cùng và lòng trào dâng xúc động. Từ đó, những vần thơ yêu đời, yêu người và yêu cuộc sống của Minh Hạnh mới thực sự được hiển hiện dưới ánh sáng mặt trời, mới đến với người thân, bạn bè, học trò và đông đảo bạn đọc yêu mến chị. Trong lí luận văn học, người ta gọi đó là hoàn cảnh có vấn đề để từ đó nhà nghệ sĩ sáng tạo ra tác phẩm nghệ thuật.
Từ đó thơ gắn với Minh Hạnh cứ như là nước gắn với sự sống, khí trời gắn với hơi thở. Những câu thơ đầy xúc cảm của cô giáo dạy văn viết cho chồng con, cha mẹ, bạn bè, đồng nghiệp, học trò… cứ thế ra đời và được mọi người đón nhận.
Tôi vẫn nhớ vào dịp tháng 5 năm 2016, khi tập Mùa nắng hanh vàng với 123 bài thơ được tuyển chọn của Minh Hạnh ra mắt bạn đọc bởi Nhà xuất bản Văn học, chị đã kí tặng tôi với ánh mắt yêu đời và ngời sáng một tâm hồn lãng mạn. Bởi vào thời điểm ấy, Mùa nắng hanh vàng có ý nghĩa như là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời làm thơ và dạy văn của Minh Hạnh dù trước đó chị đã có nhiều bài thơ được in chung với các tác giả khác như: Tình thơ tháng 10, Hồn quê, Trút lá thầm thì, Gọi nắng xuân về…
Thơ Minh Hạnh giàu cảm xúc với những câu chữ nắn nót, nhẹ nhàng chứ không đao to búa lớn, hô hào chân lí cách tân này nọ như một số cây bút trẻ thường làm ra vẻ thời thượng mà ta vẫn thấy đó đây trong các thi tập khác. Có lẽ đó là đặc điểm có được từ những năm tháng Minh Hạnh làm cô giáo dạy văn trên bục giảng trường THPT.
Bạn đọc sẽ rất dễ nhớ những vần thơ của Minh Hạnh mà đọc lên nghe thật da diết, nhất là khi chị viết về tình yêu:
Mùa thu về trong gió nhẹ heo may
Cứ nồng nàn mỗi hàng cây gốc phố
Đường ta qua ngập vàng bao lá đổ   
Hanh hao nào làm đôi mắt em cay
                                   (Chung lối)
Đó chính là sự da diết với cuộc sống hay nói đúng hơn là với sự sống của Minh Hạnh sau những trải nghiệm của phần đời mà chị đã đi qua.
Đọc Minh Hạnh tôi nhận ra ở chị một tâm hồn trong trẻo và và hồn nhiên một cách tinh tế. Chị sinh ra Hà Nội, lớn lên ở vùng đất miền Trung nghèo khó lũ nhiều bão lắm rồi cuộc sống đưa đẩy vào lập nghiệp ở Sài Gòn, một thành phố đất rất rộng người rất đông và nắng lắm mưa nhiều. Tôi thích những câu thơ của Minh Hạnh viết về Sài Gòn với những cơn mưa rào bất chợt:
Mưa Sài Gòn không làm sao biết được
Đến bất ngờ như em đến trong ta
Tháng Tám rồi sao mưa cứ đi qua
Bờ vai lạnh bởi vì mưa giăng mắc
                                    (Trời Sài Gòn)
Đọc thơ Minh Hạnh, bạn đọc cũng dễ dàng nhận thấy sự tinh tế của chị khi nói về những tâm tình sâu kín thường chỉ có ở những cây bút nữ. Chẳng hạn hàng năm cứ mỗi mùa Vu lan đến Minh Hạnh luôn nhớ về người mẹ tần tảo của mình:
Mẹ sinh con trong bao nhiêu gian khó
Thuở bần hàn của cuộc sống ngày xưa
Những sớm trưa trên đồng ruộng cày bừa
Cùng cha con để cho con an giấc
(Con vẫn biết)
Đó là những câu thơ giản dị có ý nghĩa như một bài học về lòng hiếu thảo của cô giáo văn Minh Hạnh. Những câu thơ khiến ta cùng tác giả mỗi khi đọc to lên bỗng thấy cay cay nơi khóe mắt.
Người xưa đã nói rất đúng: Văn thơ là tiếng nói của trái tim (Ngôn, tâm thanh dã - Dương Hùng, nhà làm phú nổi tiếng Trung Quốc thời nhà Hán). Người ta chỉ làm thơ khi muốn diễn đạt một cách ngắn gọn và khái quát nhất về những tình cảm đang bộc phát từ con tim mình. Vì thế thơ được xem là tiếng lòng của nhà thơ, cũng là sự thể hiện của một hiện thực đầy đủ và chân thật nhất về tư tưởng và tình cảm của con người nhà thơ. Minh Hạnh cũng không nằm ngoài qui luật ấy. Tôi đã thấy chị viết rất hay về tình đơn phương qua hình ảnh một cánh diều thả lúc hoàng hôn:
Em thả rồi, dù biết sẽ đơn côi
Vì vắng anh trong cuộc đời em mãi
Diều vẫn bay gió không đưa trở lại
Bởi vì em yêu tình đơn phương.
                               (Thả diều)
Trong lịch sử tình trường của mỗi chúng ta, ai mà chẳng ít nhiều trải qua đôi ba mối tình đơn phương. Ai đã từng yêu những năm tháng học trò và cả những năm tháng sinh viên cũng đều có những mối tình đơn phương, những mối tình thường khiến ta mệt mỏi và vô vọng thậm chí là tuyệt vọng, nhưng với những câu thơ trên của Minh Hạnh, tình đơn phương lại mang hơi hướng của tính tích cực. Đó chính là sự trong sáng trong tâm hồn – thơ Minh Hạnh.  
Một đặc trưng khác trong thơ Minh Hạnh  là câu chữ, từ ngữ trong thơ chị rất giản dị dù chị vẫn dụng công trau chuốt. Người vụng về trau chuốt thường làm phức tạp, rắc rối thêm; người tinh tế trau chuốt là để làm giản dị thêm câu chữ. Minh Hạnh là một người làm thơ tinh tế. Hãy lắng nghe qua những câu thơ chị viết về tình yêu khi một mùa xuân đã đi qua để thấy hết sự sâu lắng mà thiết tha trong cảm xúc tâm hồn chị:
Đã cuối xuân rồi sao em mãi vấn vương
Hương sắc tình yêu vẫn đang mùa mật ngọt
Và say mê em lắng nghe tiếng hót
Đàn én ngang trời tung cánh lượn, mùa xuân!
                                  (Hương sắc mùa xuân)

Tác giả Minh Hạnh

Với những trang thơ dâng đầy sức sống không một chút mệt mỏi hay bi quan yếm thế, trải qua những năm tháng sống và viết, Minh Hạnh đã gặt hái được khá nhiều thành công. Có thể kể ra đây những giải thưởng văn học mà chị đã đạt được: Chuyện tình chị tôi (Giải nhì thơ Đồng vọng 2014), Ký ức mùa thu (Giải 3 thơ Hướng dương 2015), Lời nguyện cầu (Giải nhất cuộc thi thơ CLB Vần thơ Tâm Giao 2015. Minh Hạnh còn là thành viên của Thi đàn Việt Nam và là Quản trị viên CLB Văn học Hạt Bụi Vàng – Trung tâm UNESCO Việt Nam.
Người viết bài này cũng như bao độc giả khác luôn mong mỏi cho thơ Minh Hạnh, một cô giáo dạy văn làm thơ ngày càng tinh tế, đằm thắm và sâu lắng hơn để cho những tứ thơ hay luôn tuôn chảy trong tâm hồn chị. Nó như một sự khao khát luôn nằm ở phía trước như Minh Hạnh đã viết rất đạt trong bài thơ Điều em muốn mà tôi lấy làm kết thúc cho bài viết này:
Ngày đến rồi đêm cũng sẽ đi qua
Nỗi buồn nào cũng nguôi ngoai năm tháng
Chỉ còn em với tình yêu ở lại
Khao khát niềm vui luôn đến mãi trong đời.

  
Tuyển tập thơ Mùa nắng hanh vàng của Minh Hạnh         


11 tháng 2, 2017

Nguyên tiêu hội ngộ

Sáng nay nhằm ngày tết Nguyên tiêu, tôi cùng PGS. Nguyễn Mạnh Hùng và TSKH. Nguyễn Văn Khánh có cuộc hội ngộ cafe tại Hội VHNT 81 Trần Quốc Thảo quận 3, được PGS Hùng tặng sách quý Sài Gòn - Hòn ngọc Viễn Đông - Những bước chân hóa thạch.
Chúng tôi ăn sáng và cafe trên sân thượng rồi chuyện trò đàm đạo suốt buổi sáng về đủ thứ chuyện trên đời trong réo rắt tiếng đàn sáo, ngâm thơ, ca nhạc đủ kiểu của giới văn nghệ Thành phố nhân Ngày thơ rằm tháng giêng Đinh Dậu 2017.

PGS. Nguyễn Mạnh Hùng (bìa trái) - nhà sử học,  cha đẻ và là người đã nuôi dưỡng Trường Đại học QT Hồng Bàng như ngày nay.

TSKH. Nguyễn Văn Khánh và PGS. Hùng

Sách mới của PGS. Nguyễn Mạnh Hùng và cộng sự

Một vựng tập bằng hình ảnh về lịch sử của một Sài Gòn xưa - từng là Hòn ngọc Viễn Đông. Sau hơn 40 năm giải phóng, Hòn ngọc Viễn đông - Sài Gòn chỉ còn là qúa khứ. 

Ngày thơ Việt Nam nhằm rằm tháng giêng diễn ra trong khuôn trụ sở Hội VHNT Tp. HCM, 81 Trần Quôc Thảo, Q3.

Các văn nhân thi sĩ Tp. xúng xính trong y phục xưa mớ 7 mớ 3

Đàn sáo nhạc réo rắt suốt một ngày trời. Chúng tôi chỉ đến đây như một điểm hẹn để ăn sáng, cfe và chuyện trò đàm đạo. Không liên quan gì đến cái hội hè này.
  

4 tháng 2, 2017

Kep và Sihanouville

Niềm mơ ước của ngành du lịch là làm sao để du khách sau khi rời chân khỏi điểm du lịch họ sẽ còn mong ngày được trở lại bởi khi đó vùng đất và con người mà du khách từng đến sẽ là một vùng đất quyến rũ và con người ở đó thân thiện với du khách. Chứ mà du khách một đi không trở lại thì có thể khẳng định ngay là ngành du lịch ở đó hoạt động không tốt.
Cách đây 2 năm, vào dịp Tết năm 2015 tôi đã có chuyến du lịch đến Campuchia với hai vùng đất quan trọng là Siêm Riệp và Phnom Penh với những đền đài thành quách cổ xưa của Angkor Wat và Angkor Thom, của Hoàng cung vương quốc CPC, của những tượng đài Độc Lập, tượng đài tưởng niệm chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam đã hi sinh trên đất CPC… Đó là một chuyến đi thú vị và hấp dẫn đến mức tôi đã hẹn là sẽ còn trở lại với đất nước Chùa tháp vào một dịp khác trong một hành trình khác. Đó cũng là một thắng lợi của ngành du lịch CPC, điều mà du lịch Việt Nam đang mơ ước.  
Vậy là mùng 5 Tết Đinh Dậu 2017 này, tôi và bà xã mua tour của Viettourist để thêm một lần nữa có được những trải nghiệm mới từ đất nước Chùa Tháp. 
Lần này tôi đi theo một hành trình khác gọi là tour du lịch biển đảo của Campuchia để đến với hai thành phố biển nổi tiếng của nước bạn là Kep và Sihanoukvill. Biển đảo thì trong nước ta cũng có rất nhiều tour nhưng vào những dịp lễ tết này chúng tôi không ngu gì mà đặt chân đến với những Nha Trang, Vũng Tàu, Long Hải, Phú Quốc hay Côn Đảo…  để giơ cổ cho dân ta ở đấy nó chặt chém. Trong lúc ở CPC tôi đã đi và thấy không có khái niệm chặt chém bởi người dân đất nước Chùa Tháp rất hiền lành và thân thiện.
Để đến được Kep đoàn chúng tôi phải đi qua thủ đô Phnom Penh của nước bạn, cung đường hai năm trước tôi đã đi qua.
4h30 sáng chúng tôi rời Sài Gòn khi mà cái Tết con gà vẫn đang rộn ràng trên mọi phố phường trong khí trời mát lạnh hiếm hoi của Tết Nguyên đán Sài Gòn. 6h30 đã ăn sáng với món đặc sản bách canh giò heo ở Trảng Bàng Tây Ninh. 7h30 đã xong thủ tục xuất cảnh ở cửa khẩu Quốc tế Mộc Bài của ta còn bên phía Campuchia thì gọi là cửa khẩu quốc tế Bavet.
Con đường từ Sài Gòn đến cửa khẩu Mộc Bài dài 60km, từ Mộc Bài đến thủ đô Phnom Penh chỉ 170km. Đường tốt và thông thoáng. Xe chúng tôi lại lướt qua những làng mạc, những tỉnh lị của nước bạn mà tôi đã đi qua cách đây 2 năm. Khác là lần này tôi vượt qua sông Mekong trên đất CPC bằng cầu Neak Loeung, một cầu dây văng hiện đại do Nhật Bản viện trợ lớn cỡ như cầu Mỹ Thuận của VN chứ không phải chờ đợi hàng tiếng đồng hồ để qua phà Neak Loeung như trước. Đây cũng là cây cầu hiện đại nhất, lớn nhất của nước bạn.
12h chúng tôi đã có mặt ăn bữa trưa buffet với thực đơn gồm hàng trăm món trong một nhà hàng lớn của Phnom Penh. Ăn xong thì đi thêm 150km nữa để đến tỉnh Kep, nơi có thành phố biển du lịch và nghỉ dưỡng nổi tiếng cũng gọi là Kep. Kep là tỉnh thuộc loại nhỏ nhất của CPC chỉ có hai huyện mới được tách ra từ tỉnh Kampot (hoặc Kompot). Kep chỉ cách biên giới VN chưa đầy 2km. Sát với của khẩu Hà Tiên của tỉnh Kiên Giang mà ta vẫn quen gọi là cửa khẩu Xà Xía. Kep gần VN đến mức ở đây tha hồ xài sóng các mạng điện thoại di động của VN mà không cần phải mua thêm sim của CPC.
Tp biển Kep nổi tiếng về hải sản ngon và rẻ, đặc biệt ở nơi đây có rất nhiều ghẹ. Nhiều đến mức người ta gọi Kep là thành phố con ghẹ và cho dựng hẳn một tượng đài con ghẹ to như chiếc ô tô ở trên biển cách bờ khoảng 100m với dòng chữ bằng tiếng Anh Welcome to Kep. Ai đến đây cũng ăn ghẹ và chụp ảnh với ghẹ mà không sợ mang tiếng như ghẹ sông Cầu ở miền Trung Việt Nam.
Ăn hải sản, ngủ lại Kep một đêm sáng dậy chụp hình kỉ niệm với tượng đài con ghẹ chúng tôi đi tiếp gần 100km nữa để đến Tp cảng Sihanouville. Trên đường đi qua Tp Kampot thuộc tỉnh Kampot, ở ngay trung tâm Tp chúng tôi dừng chân trước bức tượng đài quả sầu riêng rất to. Có tượng đài này là do ở Kampot nổi tiếng có nhiều sầu riêng và sầu riêng ở đây cũng rất ngon. 
Với tất cả lòng ngưỡng mộ về cách xây dựng tượng đài của nước bạn, chúng tôi lại dừng chân chụp hình với tượng trái sầu riêng quen thuộc. Lòng chợt nghĩ về tư duy vượt trội của các nhà lãnh đạo CPC mà đứng đầu là Thủ tướng Hun Sen. Nghĩ sâu xa hơn, tượng lãnh tụ chính trị chỉ có một thời, khi thể chế chính trị thay đổi, những pho tượng của thế chế cũ sẽ bị người dân giật đổ (điều này đã diễn ra ở nhiều nơi trên thế giới) nhưng chắc chắn tượng đài con ghẹ với trái sầu riêng thì dù có hàng chục lần thay đổi chế độ cũng không có ai nghĩ đến chuyện lật đổ nó. 
Chia tay quê hương của trái sầu riêng Kompot, chúng tôi đến với thành phố biển Sihanoukville thuộc tỉnh Sihanouk mang tên vị quốc vương Sihanouk nổi tiếng, là nơi có cảng biển Sihanouville cũng rất nổi tiếng.
Tỉnh Sihanouk có tên gọi cũ là Kampong Som (đổi tên từ năm 1964) nằm trên bờ vịnh Thái Lan thuộc phía nam CPC cách Phnom Penh 240km, là thành phố nghỉ mát tầm cỡ  và có cảng biển lớn, tương tự như Hải Phòng của VN. Thuộc Sihanouville có hòn đảo đảo Koh Kong được xem là thiên đường nghỉ dưỡng của CPC.
Sihanouville là một thành phố biển sầm uất với nhiều nhà hàng, khách sạn tráng lệ và đặc biệt là có rất nhiều sòng bạc về buổi tối rực rỡ ánh đèn và khách chơi vào ra tấp nập.
Vào buổi tối ngủ lại Sihanouville chúng tôi đi dọc bờ biển ngay khu chợ đêm với thú vui khó tránh khỏi của du khách là mua đèn trời đốt và mua pháo bông bắn lên trời phía hướng ra biển. Đứng trên bờ biển đêm lộng gió ngắm nhìn hàng chục đèn trời rực lửa bay thẳng lên trời và pháo hoa nổ lụp bụp, tôi có cảm tưởng như là đang ở thời điểm đón giao thừa đêm 30 Tết ở Việt Nam và như thấy hết sự tự do của đất nước bạn.
Ở Việt Nam, từ casino cho đến đèn trời, pháo hoa tự đốt đều bị nhà nước cấm tiệt. Vì sao mà cấm thì tôi không biết nhưng tại sao ở nước bạn láng giềng CPC lại không hề cấm. 
Vui chơi chán ở Sihanouville, sáng hôm sau chúng tôi quay lại thủ đô Phnom Penh ăn bữa trưa bằng lẩu băng chuyền, nơi hai năm trước tôi đã có dịp thưởng thức và thấy rất thú vị. Ăn trưa xong thì kéo nhau ra chợ trung tâm Phnom Penh nơi được xem là thiên đường mua sắm, dạo chợ và mua sắm linh tinh. Tại đây, đàn bà mua mấn váy, đàn ông mua áo chim cò. Có một ông nhà báo cùng đi khoe với tôi là đã mua được hai cái áo chim cò của người Khmer mà chỉ mất có 200 ngàn. Tôi chúc mừng và nhớ lại hai năm trước tôi cũng đã mua 2 cái với mức giá như thế, cái áo có hình con voi to mà chuyến này đi CPC tôi lại lấy ra mặc như một kỉ niệm.
4 giờ chiều, đoàn chúng tôi tạm biệt thủ đô nước bạn lên xe quay về lại Việt Nam. Nhưng vào thời điểm đó thật khó mà tạm biệt cho dứt bởi đường phố Phnom Pênh đang giờ cao điểm nên tràn ngập ô tô. Những chiếc xe ô tô hạng sang mà ở SG gọi là xe nhà giàu, xe của đại gia nhan nhản trên đường phố Phnom Penh nối đuôi nhau trong giờ cao điểm khiến mấy chú cảnh sát Hoàng gia rất vất vả. Phải mất gần một tiếng rưỡi đồng hồ xe chúng tôi mới thoát được ra khỏi Phnom Penh để làm nước mã hồi về lại quê hương.

9h đêm qua cửa khẩu, lại dừng ở Trảng Bàng ăn bữa tối cuối cùng của chuyến đi. 23h thì về đến Sài Gòn. Kết thúc một chuyến du xuân thú vị. 

7h30 đi qua cửa khẩu Mộc Bài - Bavet. Hai bên đường phía đất Campuchia là hàng chục sòng bạc lớn hút dân Việt Nam sang nhập cuộc đỏ đen.

Trên cây cầu Neak Loeung bắc qua sông Mekong thay cho phà Neak Loeung đã 2 năm nay. Đây là cây cầu hiện đại nhất, lớn nhất của CPC do Nhật Bản viện trợ.

Trên bờ biển dưới chân bức tượng đài ở Kep

Ngay đó là một chợ hải sản với rất nhiều cua cá và ghẹ. Du khách đang chọn mua ghẹ luộc ăn ngay tại chợ hoặc mang về khách sạn ăn

Nghỉ lại Rock Royal Hotel & Resort nằm ngay trên biển Kep này một đêm

Cạnh khách sạn chúng tôi nghỉ lại là tòa nhà nghỉ mát của Thủ tướng Hun Xen. Nhà của ông ở trên sườn núi hướng ra biển cả.


Trước tượng đài con ghẹ của thành phố con ghẹ - Kep

Đoàn chúng tôi đi có gần 40 du khách trong đó phần lớn là các bạn trẻ. Họ rất vui nhộn. Chiếc xe mang biển đăng kí của Campuchia do tài xế CPC lái chạy êm và an toàn.  

Chiều tà tôi ra hồ bơi trên bờ biển uống bia với mực tươi nướng. Học tập và làm theo phong cách đạo đức của thần tượng Obama khi ông đến Hà Nội uống bia Hà Nội, đến đất nước Angkor tôi uống bia Angkor.

Trên bờ biển Kep

Dừng chân trước tượng đài trái sầu riêng ở trung tâm TP. Kampot thuộc tỉnh Kampot 

Ai cũng muốn lưu lại hình ảnh kỉ niệm với tượng trái sầu riêng. Giả sử đây là tượng một lãnh tụ chính trị thì có lẽ là không nhé.

Đã đến Sihanoukvill. Nghỉ lại ở KS Grandseagull này một đêm

Buổi tối đi chợ đêm Sihanoukvill và ra bờ biển xem đốt đèn trời và bắn pháo bông 

Một cái đèn trời có giá tiền tương đương 70 ngàn đồng tiền Việt Nam, nhưng du khách vẫn thích thú với thú vui bị cấm ở trong nước 

Thưởng thức bữa trưa bằng lẩu băng chuyền ở Phnom Penh

Thủ đô Phnom Penh của người Campuchia cũng có những tòa nhà rất hiện đại. Sắp tới người Trung Quốc sẽ xây dựng ở thành phố này một tòa tháp đôi cao nhất thế giới. Trên thế giới này đi đâu cũng gặp Trung Quốc, nhất là ở Campuchia - được gọi là chiến lược xâm lược mềm của người Tàu. 

Đi chợ Trung tâm Phnom Penh,  nơi được xem là thiên đường mua sắm, chợ do người Pháp xây dựng từ đầu thế kỉ XIX khi CPC còn là thuộc địa do Pháp cai trị.

Đường phố Phnom Penh giờ tan tầm buổi chiều ken dày ô tô. Phải mất gần một tiếng rưỡi đồng hồ xe chúng tôi mới thoát được ra khỏi Phnom Penh để làm nước mã hồi về lại quê hương.

Giờ cao điểm cũng là giờ tan trường của các em học sinh THPT CPC. Một nhóm học sinh CPC trong đồng phục áo sơ mi trắng rất dễ thương đứng chờ qua đường ngay cửa sổ xe tôi với nụ cười thân thiện.

Hai bên đường phố Phnom Penh rực hồng những chùm hoa bằng lăng khiến tôi cứ ngỡ như đang trên đường phố Sài Gòn