Ngày 27 tháng 09 năm 2016

Trận mưa kinh hoàng

24 giờ sau trận mưa kinh hoàng chiều qua tôi mới có chút rảnh rỗi để viết mấy dòng về nó.
16h, đang làm việc trong phòng IT thì nghe mưa rào rào đổ xuống, cứ như là có một chiếc A380 đang bay qua bầu trời ngay trên đầu (ấy là tưởng tượng ra thế chứ đời tôi chưa thấy chiếc máy bay lớn nhất thế giới có hai tầng chở được một lúc 800 người này như thế nào). Tiếng mưa nghe ràn rạt như có ai ở trên trời dội xuống cả một dòng sông nước. Trần đời tôi chưa thấy có cơn mưa nào dữ dội như thế. Không lẽ có bao nhiêu nước ông trời đem dội xuống một thể cho xong kế hoạch làm mưa trong năm.
16h30 xách cặp ra về mà mắt tôi như không tin khi đứng ở tiền sảnh bỗng dưng nhìn thấy một dòng sông vốn dĩ là con đường đang cuộn chảy trước cổng trường. Kinh nghiệm sống ở Sài Gòn là ngay khi đang mưa to bạn hãy lên đường, chứ mà đợi cho ngớt mưa rồi mới về thì sẽ không còn đường về nữa. Mặc áo mưa đâu vào đấy, tôi quả quyết lội cả đôi dày da màu hạt dẻ Italia vẫn nâng niu mỗi ngày đi làm xuống dòng nước đang tuôn chảy một cách không thương tiếc. Ngay lập tức nước ngập đến bắp chân. Tôi băng qua nhà để xe bên kia dòng sông để lấy xe ra về. Giờ tan tầm, mưa xối xả, tôi cài số 2 để rẽ nước mà đi. Nhiều chỗ trên đường nước ngập sâu gần nửa mét, ống po nghe lục bục tưởng đã chết máy. Nước mưa quất vô mặt chảy ròng ròng, chảy cả vô miệng như đang có một cái ống hút tự động. Nghĩ uống nước mưa cũng tốt, tôi cứ để nó chảy tự nhiên vào miệng rồi uống thỏa thích.

Đường Trường Chinh tôi đi trong chiều qua 

Ảnh từ Internet

Chạy đến cái dốc dưới chân cầu Tham Lương thì ào một phát vô vũng nước sâu, tôi vội về số 1 tăng ga vọt lên. Hú hồn. May mà không chết máy. Qua khỏi cầu lại ào tiếp phát nữa khi rơi vào vùng trũng của chân cầu phía bên kia. Lại về số 1, lại tăng ga và lại thoát. Chạy dọc Trường Chinh thấy những nắp cống rung lên bần bật mới thấy nước lũ trên đường nhiều và mạnh như thế nào. Mới 4h30 chiều mà trời tối đen kịt như ngày tận thế đang đến; xe to xe nhỏ bật đèn sáng quắc lầm lũi chen nhau rẽ nước mà đi, không một tiếng còi, không một tiếng nói, cứ như là tất cả cùng có một sự đồng cảm vĩ đại trước cuộc giỡn chơi của ông trời. Nhiều người xe bị chết máy lầm lũi dắt đi trong dòng nước. Nhìn thật cảm động. Dù ai cũng cố đi và cố để khỏi chết máy nhưng như thường lệ, mọi người vẫn nhường nhịn nhau mà đi. Người Sài Gòn là vậy.
Khi rẽ vô con hẻm 50 trước nhà tôi cũng thấy cuồn cuộn nước như một con suối nhỏ chảy xiết trong rừng sâu. Những túi rác, nắp thùng xốp nhà ai trôi lều bều. Một cảnh tượng ít khi thấy.
Về đến nhà mà xe không bị chết máy, không té ngã, điện thoại không bị ướt, tôi thấy mình thật may mắn. Lên sân thượng kiểm tra thì thấy nước lênh láng cả tấc vì thoát không kịp. Cũng là một cảnh mà tôi chưa từng thấy. Đến gần 19h mới ngớt hẳn mưa. Vậy là hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ trời tuôn nước ào ạt xuống trần gian.
Tối lướt mạng, sáng lướt facebook, đề tài về trận mưa chiều tối qua tràn ngập với đủ kiểu miêu tả, tường thuật và những hình ảnh thê thảm của người dân thành phố. Báo thì gọi là trận mưa lớn nhất từ đầu năm đến nay, báo khác thì nói là trận mưa lớn nhất từ sau năm 1975 đến nay; người thì gọi là trận mưa lịch sử, báo thì gọi là trận mưa khủng khiếp. Tôi gọi đó là trận mưa kinh hoàng. 
Nhiều người đã làm thơ, chế nhạc, đại loại Sài Gòn ngập quá Sài Gòn ơi Sài Gòn ơi; Cả câu hát Mùa mưa trên thành phố HCM; có người nhắc lại lời ca như tiên tri từ trước năm 75 của Trịnh Công Sơn Phố bỗng là dòng sông uốn quanh trong một bài hát về Sài Gòn rất thịnh hành của ông.
Tối qua và cho đến tận sáng nay đang ngồi làm việc ở trường tôi nhận được nhiều tin nhắn của bạn bè qua điện thoại và qua FB hỏi chiều nay có sao không.
Không sao cả, đời tôi vẫn còn may chán.

Hình bổ sung:


Con hẻm phía sau nhà tôi đã hơn 25 giờ trôi qua nước vẫn chưa chịu rút (Hình chụp từ trên sân thượng nhà tôi, 17h15 chiều nay). Thế mới biết sống ở Sài Gòn không chỉ là nhà bạn như thế nào mà điều quan trọng không kém là nhà bạn ở nơi nào, có trộm cắp, đĩ điếm, xì ke ma túy không, và có ở trong vùng bị ngập lụt và triều cường không.

  

        

Ngày 26 tháng 09 năm 2016

Sự bất hạnh của người nổi tiếng

Rất đông người đến gặp ứng cử viên Tổng thống Hillary chỉ để... quay lưng lại và chụp ảnh "tự sướng" chứ không phải để nghe bà phát biểu. Phong trào người người selfie đã trở thành thảm họa của nhân loại. Và đó chính là sự bất hạnh của của người nổi tiếng.

Ảnh từ Inter net

Tôi đã như không tin vào mắt mình khi xem tấm ảnh này. Tôi không hiểu là điều gì đang xảy ra. Phải mất mấy phút sau tôi mới hiểu ra nó.

Ngày 24 tháng 09 năm 2016

Dưa lưới 2

Quả dưa lưới độc nhất vô nhị của nhà tôi đã có... lưới. Không tính công chăm bón suốt 2 tháng trời, riêng tiền giống và phân cũng hết gần 100 ngàn đồng. Số tiền đó có thể mua được 2 quả to hơn thế trong siêu thị với thời gian không đầy một nốt nhạc.
Vấn đề đặt ra là không biết bao giờ thì nó chín để thu hoạch. Dưa lưới chưa chín, ngay cả khi còn non ăn vẫn rất thơm ngon và ngọt. Vì thế trong bữa ăn trưa nay, cả nhà tôi thống nhất là thứ bảy tuần tới (7 ngày nữa) sẽ thu hoạch, chứ không lỡ nó chín rồi mà không hái xuống ăn thì sẽ bị hư rất uổng.

Lưới rất rõ nhé, vì thế mà gọi là dưa lưới

Tổ ong trên cây mai vẫn ổn định và phát triển (như nạn tham nhũng của chế độ ta) chắc chắn sẽ có mật. Nhớ hôm bữa xảy ra trận mưa to gió lớn làm ngập cả sân bay TSN, tôi ở trường về thấy gió quật đổ nghiêng cả chậu mai nhưng chúng nó vẫn kiên cường bám trụ, có lẽ vì chúng cũng khó mà kiếm ra chỗ neo đậu nào yên ổn hơn giữa đất trời SG này ngoài cây mai trên sân thượng nhà tôi.

Từ ngày có bọn ong mật đến cư trú, cây cóc Thái sai trái hẳn lên nhờ được thụ phấn đầy đủ, riêng bọn chim sẻ hay bươi cào phá phách thì vắng hẳn  



Ngày 23 tháng 09 năm 2016

Phim Tây Sơn hào kiệt: Bài ca về lòng yêu nước và tự hào dân tộc

Đã có những bài báo phê bình, chê bai với những lời lẽ ít thiện cảm về bộ phim Tây Sơn hào kiệt. Nhưng xét trên nhiều mặt, bộ phim Tây Sơn hào kiệt đã làm thỏa mãn người xem khi dựng lại một trong những trang sử chống ngoại xâm hào hùng nhất của dân tộc ta.
Các ý kiến phê phán chủ yếu tập trung vào cảnh chiến đấu của nghĩa quân Tây Sơn hạ đồn Ngọc Hồi – Đống Đa kém cỏi, phục trang quá mới, các nhân vật đủ cả ba miền Trung Nam Bắc nhưng toàn nói giọng Sài Gòn; khung cảnh triều đình nhà Lê ở Hà Nội lại lộ rõ những dấu vết của khu du lịch Đại Nam ở Bình Dương…. Những lỗi như đã kể là có và đúng. Tuy nhiên cần thấy rằng, trước khi có những sản phẩm tốt, những sản phẩm đầu tiên bao giờ cũng chịu nhiều khiếm khuyết do chủ quan và khách quan. Vì thế, Tây Sơn hào kiệt nên được đánh giá trong cái nhìn toàn cục và lượng thứ hơn.

Một cảnh huấn luyện thủy binh của quân Tây Sơn trong phim “Tây Sơn hào kiệt”. (Ảnh: Văn Lưu)

Tôi vẫn chưa quên không khí vui sướng, hào sảng của khán giả dự suất chiếu đầu tiên của bộ phim này tại rạp 31-3 TP Quy Nhơn tối ngày 30.4. Mới 19 giờ, khán giả đã ngồi kín rạp háo hức chờ xem. Khi phim chiếu, khán giả, nhất là lớp thanh niên, thiếu niên đã ồ lên thích thú trước các màn luyện quân, duyệt quân với những đại cảnh hoành tráng. Họ cũng đã ồ lên sung sướng và mãn nguyện khi quân ta chiến thắng như thế chẻ tre, ào vào chiếm đồn giặc; còn quân nhà Thanh thì từ chỗ ỉ thế quân đông mạnh, khinh thường quân ta đến chỗ bạc nhược tháo chạy không mảnh giáp che thân.
Phải nói là lâu lắm tôi mới thấy lại một không khí xem phim chiến đấu sôi động và thích thú như thế. Không khí ấy chính là hiệu ứng tích cực được tạo ra từ những nỗ lực cộng với sự đầu tư kinh phí vô cùng lớn của nhà sản xuất, cũng như của dàn diễn viên. Tây Sơn hào kiệt không thiếu những khuôn hình đẹp. Dòng sông Côn lặng lờ hiền hòa uốn khúc với những bờ bãi phù sa, những cây cầu quen thuộc; chân núi Bân với những buổi Hoàng đế Quang Trung đích thân luyện quân; khu du lịch Hầm Hô trở thành khung cảnh thơ mộng và lãng mạn chứng kiến cho mối tình trai anh hùng gái thuyền quyên của Nguyễn Huệ và công chúa Ngọc Hân… Tất cả đã làm nên một bản anh hùng ca tuyệt vời về lòng yêu nước và tự hào dân tộc của người Việt Nam nói chung và người dân Bình Định nói riêng.
Dù còn những hạn chế như đã có người phê phán ở trên, nhưng nếu đặt trong bối cảnh khi mà suốt hàng chục năm nay, dòng phim lịch sử Trung Quốc đang được chiếu tràn lan trên màn ảnh truyền hình cả nước từ đài trung ương đến tất cả các đài địa phương, khiến người xem nước ta, nhất là lớp trẻ thanh niên, thiếu niên thuộc làu cả lịch sử các triều đại phong kiến Trung Hoa; trong đó, có không ít triều đại đã mang quân xâm lược, gieo rắc tội ác lên đất nước ta, thì mới càng thấy quý trọng hơn tấm lòng của những người làm phim.


Ngày 20 tháng 09 năm 2016

Hoan hô Rasul

Tôi không bao giờ quên lời của nhà thơ  xứ  Daghextan  Rasul Gamzatov trong tác phẩm quen thuộc Daghextan của tôi do Bằng Việt dịch đã lâu rồi: Rasul làm nhà ở trên núi cao để biết rằng ai là người bạn chân tình của ông. Bởi chỉ có bạn bè thực  sự mới cất công trèo vượt núi cao đến với ông, chứ nếu mà nhà ở phố thị gần nhà ga bến tàu sân bay tiện đường tiện sá thì ai mà chả đến được, cứ gì là bạn bè.
Thật sâu sắc.
Càng sống tôi càng thấy có những người bạn thực thụ tìm đến với mình và đáp lại tôi cũng luôn tìm đến với họ. Bạn bè đã  quí nhau thì  kể chi đường sá xa xôi.
Đã là bạn bè, có khi cả năm không gọi cho nhau cú điện thoại nào nhưng vẫn là bạn bè. 

Gặp bạn ở Hậu Lộc, Thanh Hóa, 4 - 2015. Trái sang: Nguyễn Quang Phát, Nguyễn Trung Ngọc, Hà Tùng Sơn, Hoàng Mạnh Truật, Lê Đăng Sơn (ảnh: Lê Quang Phương)

Đã là bạn bè, có khi cả 10 năm không gặp mặt nhau nhưng vẫn là bạn bè. 

Nói không ngoa chứ với những ai quí trọng tình bạn bè, có khi coi bạn bè như ruột thịt, gần nhau cảm động, xa nhau thì nhớ. Có ông cả năm chẳng đụng đến cái chổi quét nhà xem đó là việc thuộc về vợ con nhưng khi nghe tin bạn thân sắp đến chơi nhà thì bỗng dưng siêng hẳn lên, tự tay lau dọn phòng ốc để đón bạn. Vợ con cháu chắt cứ mắt tròn mắt dẹt đứng nhìn.
Bạn bè chỉ đơn giản là như thế. 


Không phải là bạn bè thì dù có ngồi làm việc cạnh nhau hàng ngày, vẫn không là bạn bè.  

Người xưa nói: Bần cư trung thị vô nhân vấn, phú tại sơn lâm hữu khách tầm là có ý khác. Không phải là nói về tình bằng hữu. 

Có người luôn xưng tụng với nhau là bạn bè nhưng nghe nói nhà bạn ở xa lắm thì buông ngay xa thế cơ à, ngại lắm mình ko đến được đâu. 

Một phép thử kiểu Rasul rất hiệu quả.

Tôi có anh bạn nhà ở Gò Vấp nơi mà đa số dân nhập cư thường xem là  nơi dễ sống  khi định cư SG. Nhà hẻm ngoằn ngoèo khó nhớ khó tìm khó đi nên mỗi lần thấy bạn bè lặn lội tìm đến sau hàng chục cú điện thoại hỏi đường thì mắt anh cứ rơm rớm. Bạn đây là bạn thiệt không dỏm chút nào. Và anh cũng vậy, chỉ cần nhấc máy báo mình đang ở chỗ này chỗ kia thì dù phải đi xuyên từ đông sang tây Tp anh cũng hô to tao đến ngay.  Rồi xách xe đi như không.
Đúng là bạn thứ thiệt rồi.
Nhà tôi không ở Gò Vấp nhưng cũng cách dinh Độc Lập cả chục cây số. Nhờ đó cũng đã biết được giá trị của sự xa ngái ấy.
Hoan hô sáng kiến của Rasul.   


Ngày 11 tháng 09 năm 2016

Trên giá sách của tôi

Tháng trước đi chu du từ Hà Nội về Thanh Hóa, Vinh tôi được bạn bè tặng mấy cuốn sách qúi.
Đến Vinh được chị Liên (GS. TS. Đỗ Thị Kim Liên) tặng cuốn Từ điển thành ngữ tục ngữ Việt Nam trong hành chức (Trên tư liệu truyện ngắn và tiểu thuyết) của nhiều tác giả quen biết với tôi hiện là giảng viên Khoa Văn ĐH Vinh do chị là chủ biên. Cuốn Từ điển in bìa cứng sang trọng, dày 820 trang, NXB Khoa học Xã hội, 2015. Đây là một cuốn sách công cụ dùng để tra cứu mà tôi rất thích.

Là một cuốn sách công cụ dùng để tra cứu mà tôi rất thích.

Với lời đề tặng thân tình

Trước đó ở Thanh Hóa, bạn đồng đội C20 F341 Lê Ngọc Sáng, cựu giảng viên Khoa Hóa ĐHSP Huế tặng tập thơ thiếu nhi mới xuất bản của Sáng Tia nắng tuổi thơ, NXB Hội nhà văn, 2015. Sáng dạy khoa hóa nhưng rất mê và hay sáng tác văn thơ. Hầu như lần nào ghé Thanh Hóa gặp nhau Sáng cũng có sách mới tặng tôi. Còn viết lách, lại còn bỏ tiền túi ra tự in lấy, Lê Ngọc Sáng còn tin yêu cuộc đời này lắm.

Lần nào gặp Lê Ngọc Sáng

Cũng được tặng thơ mới in

Từ Ba Đồn Quảng Bình, Nguyễn Xuân Sùng gửi tặng tôi cuốn tạp chí Linh Giang của Chi hội VHNT Quảng Trạch. Cuốn tạp chí Linh Giang này rất quí, vì mỗi năm chỉ xuất bản một số vào dịp Tết nguyên đán do không có tiền. Nếu có tiền mỗi tháng ông Chi hội trưởng Nguyễn Xuân Sùng hẳn sẽ cho ra đời một số vì phong trào sáng tác thơ ở Ba Đồn rất sôi nổi, nhất là của các nhà giáo về hưu rất nhàn rỗi như Nguyễn Xuân Sùng. Số tạp chí Linh Giang này có in bài viết của tôi về cuốn truyện kí Chắp nối Trường Sơn của Nguyễn Xuân Sùng với nhan đề Chắp nối Trường Sơn và món nợ tâm hồn người lính. Bài này tôi quảng canh hơi bị nhiều bởi ít ra đã chính thức in ở ba nơi là báo Quảng Bình, tập san ĐH Vinh và bây giờ là trên Linh Giang của Quảng Trạch. Quảng canh nhưng chỉ có một lần tôi nhận được 500 ngàn nhuận bút từ báo QB nên cũng chẳng có gì mà phải xấu hổ, chỉ thấy vui.    

Cái bìa được nhưng góp ý với bạn Sùng là Tết này nếu có tiền in số mới thì nên đưa "mừng Xuân" lên trước "mừng đảng" cho đỡ vô duyên. Sản phẩm của Chi hội VHNT Quảng Trạch mỗi năm chỉ ra một số vào dịp Tết ...

...Nên đặc biệt quí hiếm
   

Ngày 04 tháng 09 năm 2016

Dinh Độc Lập ngày 2/9

Có cô em gái ngoài quê vô chơi (tôi có 6 cô em gái cô này thứ 4 tính từ tôi là anh cả). Như thường lệ có bạn bè thân thích ở đâu đến Sài Gòn mà muốn tham quan Dinh Độc Lập thì tôi đều làm hướng dẫn viên rất nhiệt tình bởi đó là nơi mà tôi đã đặt chân đến vào chiều 30/4/1975. Hồi mạ tôi vô chơi Sài Gòn, tôi cũng đã đưa cụ lên đây tham quan, chụp và in cho cụ một bộ ảnh. Cụ quí lắm, thỉnh thoảng lại lấy ra xem.
Vừa làm hướng dẫn viên tham quan vừa ôn lại kỉ niệm xưa, vì thế mà tôi cũng thích lên đây chơi. Chứ không như nơi khác (chẳng hạn như lăng HCM, tôi chỉ đến một lần từ hồi còn SV năm thứ 4 cho biết, không đến lần thứ 2). Làm hướng dẫn viên nhiều lần quá nên tôi không nhớ là mình đã đặt chân đến Dinh Độc Lập bao nhiêu lần, chỉ biết là tôi sẽ còn nhiều dịp đưa bạn bè người thân đến đây tham quan nữa.
Từ nhà tôi lên Dinh gần 10km. Sáng ngày nghỉ lễ QK 2/9 nên đường sá rộng thênh thang, đi sướng.

Tham quan theo trình tự từ ngoài vào trong, từ phải sang trái.

Chiếc xe tăng số hiệu 843 được cho là chiếc thứ 2 vào Dinh trưa 30/41975

Chiếc 390 này vào Dinh trước nhưng bị kẹt cánh cổng sắt dưới bánh nên chiếc kia chạy vô sân trước. Nó dừng lại bắn 2 phát nhưng may thay đạn lép không nổ. Nếu nó nổ thì tình hình không biết sẽ như thế nào.

Chiếc F5E đươc cho là do phi công Nguyễn Thành Trung lái đã dội bom xuống Dinh ngày 8/4/1975

 Phòng tiếp khách của Tổng thống Thiệu 


Phòng Khánh tiết Phủ Tổng thống

Nhà bếp Phủ Tổng thống

Hồi đó nó đã xài ga để nấu ăn cho cái nhà bếp vĩ đại này. Nhà tôi đến năm 1996 mới có bếp ga

Chiếc Mercedes mang biển số đăng kí 9 nút 13-78 của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu 

Xe jeep của Phủ Tổng thống mang biển đăng kí Quân lực VNCH 15770, gần như còn mới nguyên

Một chiếc xe cổ 4 chỗ do Đức sản xuất từ trước 1975 đỗ trong sân Dinh

Cô em này nhỏ hơn tôi 10 tuổi

Trên sân thượng Dinh, sau lưng tôi nhìn xuống là đường Lê Duẩn chạy thẳng đến cổng Sở Thú (Thảo Cầm Viên). Cổng Phủ Tổng thống - Dinh Độc Lập và cổng Sở thú đối diện nhau ở hai đầu một con đường, kể cũng lạ. 

Quanh Hồ Gươm


14/8/2016, với chú Ngọc











Ngày 30 tháng 08 năm 2016

Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt

Chuyến du lịch Sapa của tôi kết thúc đã 10 ngày nhưng thỉnh thoảng trong giờ làm việc, những khi rảnh rỗi thì ấn tượng mạnh mẽ của chuyến đi với những cáp treo và đỉnh Fansipan, của con đèo ngoằn ngoèo hiểm trở nối Sapa với TP. Lào Cai trong mưa bão, của núi Hàm Rồng và bản Cát Cát đẹp như tranh vẽ… vẫn tái hiện trong tôi như một cuốn phim quay chậm.
Đời tôi không nhớ hết những nơi đã đặt chân đến kể cả trong nước lẫn ngoài nước, nhiều nơi cũng rất ấn tượng nhưng có lẽ chỉ mỗi cái thị trấn nhỏ Sapa trong chuyến đi mới rồi lại khiến tôi nhớ về nó với một tình cảm sâu lắng nhất. Không chỉ là cảnh vật với núi non hùng vĩ, mà quan trọng hơn là con người với những đồng bào dân tộc H’Mông hiền lành chăm chỉ và thật thà. Thích nhất là những em bé Mông mặt mũi áo quần nhem nhuốc nhưng rất bụ bẫm và dễ thương bám trên lưng mẹ đi bán hàng thổ cẩm cho du khách.
Thích nhất nữa là được đặt chân lên đỉnh Fansipan, cảm giác thật khó tả. Còn nhớ khi về  đến nhà Lê Quang Phương ở Thọ Xuân, Thanh Hóa tôi kể chuyện này cho Lê Đăng Sơn và Đinh Như Xuyên, Lê Ngọc Sáng nghe thì chúng nó không tin. Chúng nó bảo dù có cáp treo đi nữa thì tôi cũng không thể nào trèo qua 600 bậc đá để lên đỉnh Fansipan được.
Sau Sapa, khi về Thọ Xuân tôi còn được Lê Quang Phương nhiệt tình đưa đi mấy huyện Thanh Hóa với những Ngọc Lặc, Thường Xuân; viếng thăm Hoàng thành Lam Kinh, Đền thờ Lê Lai, Đền thờ Lê Hoàn… Đó cũng là niềm thích thú lớn của tôi trong chuyến đi nối dài Sài Gòn - Hà Nội – Sapa – Thanh Hóa – Vinh – Sài Gòn.
Có thể xem nội dung trên chiếm 70% của chuyến đi. 30% còn lại tôi dành cho những cuộc gặp gỡ bạn bè, đồng đội. Ở Hà Nội là chú Ngọc là Uông Ngọc Dậu là Thành thuốc, là cu Bi... Về Thọ Xuân là Lê Quang Phương và bạn bè Thanh Hóa như Lê Đăng Sơn, Đinh Như Xuyên, Lê Ngọc Sáng; về Vinh là Ngọc Nga, Nguyễn Đình Anh, là chị Kim Liên…  Giá mà có thời gian và tiền bc rủng rỉnh, 6 tháng tôi sẽ đi một chuyến thì sướng vô cùng. Bởi tính tôi thích đi, hễ được đi là thích dù bất cứ đi đâu, huống chi là đi đến Sapa và về Vinh, Thanh Hóa thăm thú bạn bè, đồng đội chí cốt. Trở lại Sài Gòn, tôi nhớ mãi về các bạn với những quan tâm, chăm sóc đón tiếp tôi rất chu đáo, chân tình khiến tôi nhiều lúc rất cảm động. Viết những dòng này, xin được gửi lời cảm ơn đến các bạn đã cho tôi thêm niềm tin yêu, lạc quan vào cuộc sống. Với tôi, bạn bè là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. 
Điều không bình thường lần lên Sapa này là tôi đi lẫn vào đoàn du khách Tây ba lô và Hàn ba lô, hầu như không có người Việt Nam nào. Bởi người Việt khôn lắm, chả dại gì lên Sapa mùa mưa bão để có thể dễ dàng bị lũ cuốn trôi mất xác bất cứ lúc nào. Dân Tây cũng khôn và cũng quý sự sống còn hơn cả dân Việt nhưng hơn cả sự ham sống là sự thích thú của họ khi được khám phá và mạo hiểm cho dù có hi sinh chính bản thân mình. Đi chuyến Sapa này tôi đã có được sự trải nghiệm vô cùng thích thú đó. Trên chuyến xe từ Hà Nội ngược Sapa có 2 người Việt là tôi và một ông khách khoảng 50 tuổi cũng đi du lịch đơn độc từ Sài Gòn như tôi. Ông này không về Hà Nội cùng chuyến với tôi mà còn ở lại Lào Cai để đi thêm một ngày nữa sang Hà Khẩu, Trung Quốc, kcũng là một tay giang hồ kín tiếng. Vì thế mà chuyến về Hà Nội trên xe chỉ mỗi tôi là dân Việt, còn lại là gần 40 người nước ngoài.
Đi với dân Tây, dân Hàn ba lô tôi học hỏi được ở họ rất nhiều về tầm cao của sự văn minh và văn hóa. Họ lên xuống xe rất từ tốn cứ như là một sự xếp hàng tự giác. Ai lên trước thì đi thẳng ra sau nhường chỗ phía trước cho người lên sau dù ai cũng biết khi đi ô tô khách thì những chỗ nằm hoặc ngồi phía trước tốt hơn rất nhiều, ít nhất là đỡ bị xóc hơn. Nếu là dân Việt ta, ngay cả tôi cũng thế, nếu lên trước sẽ chọn cái giường nằm tầng dưới ngay bên phải xe gần cửa ra vào cho an toàn, tha hồ ngắm cảnh vật bên đường và lên xuống xe cho tiện. Bài học này chắc chắn là tôi không học được khi đi xe khách. Trên xe họ rất im lặng, nếu có nói chuyện với nhau thì cũng chỉ ghé tai nhau nói rất nhỏ như là nói thầm. Tôn trọng người khác là một nét văn hóa quá cao của sự văn minh phương Tây.
Ở những điểm du lịch, dù luôn đi thành tốp 5 hoặc 3 người với nhau nhưng họ không nói cười hô hố và ăn uống nhồm nhoàm. Nhớ những buổi ăn sáng buffet trong khách sạn, họ xếp hàng lấy đồ ăn rất nhẹ nhàng, ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Họ có thể cầm dĩa đi lấy đồ ăn vài ba lần để ăn cho đủ bữa nhưng họ không lấy một dĩa đồ ăn thật đầy tú hụ như dân ta rồi ngồi ăn một thể cho khỏe, sau đó ăn không hết thừa mứa ra cũng mặc kệ. Khi ăn họ vét sạch thức ăn thừa trong dĩa, không để dư một chút nước nào. Tôi nhìn họ ăn mà ước gì mỗi người dân nước ta khi ăn uống đều có được nét văn minh tưởng như nhỏ nhặt mà vô cùng to lớn ấy. Ngay chỉ trong săn uống đã đđể nói lên đâu là người thượng đẳng và đâu là người hđẳng. Dân Việt ta hiện tại có một bộ phận nhờ biết làm ăn mà ngày càng giàu có lên nhưng đó chỉ là sự giàu có về vật chất còn sự giàu có về tinh thần thì hình như đang ở chiều ngược lại. Văn minh vật chất đã không theo kịp với văn minh tinh thần. Hôm ở Hà Nội chú Ngọc nói với tôi một nhận xét khái quát về con người Việt Nam, nhất là người Hà Nội hiện nay: Dân ta đang lo giải quyết khâu sang là chínhNói thực tôi nhìn sứng xử văn minh nơi công cộng của người phương Tây mà phát thèm và cố gắng để học hỏi. Nói đi một ngày đàng học một sàng khôn là vậy.
Trở lại Sài Gòn lại chúi mũi vô công việc dù chẳng thích thú gì nhưng cũng phải tranh thủ lao động kiếm thêm ít thu nhập hàng tháng bù thêm cho chút lương hưu ít ỏi. Thỉnh thoảng sướng lên lai quẳng ra một tháng lương để đi đó đi đây cho thỏa chí tang bồng.   
Tôi đúng là kẻ giang hồ vặt trong câu thơ của nhà thơ Đồng bằng sông Cửu Long Phạm Hữu Quang:
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà
"Vặt" mà được thế cũng sướng.


Lê Quang Phương nâng chai chivas 18 của Uông Ngọc Dậu cho tôi hôm ở Hà Nội và nói: Chai này không dưới 1.500.000 đồng. Đúng thế. Siêu thị gần nhà tôi đề giá 1.770.000 đồng. Thiệt qúi cái tình anh em bạn bè của Dậu.

Với Lê Đăng Sơn. Về Thanh Hóa uống bia Thanh Hóa. Rất giống phong cách Obama nhé: đến Hà Nội uống bia Hà Nội. Sau lưng tôi là nồi cơm sống nhăn vì chủ nhà LQP nấu mà quên ấn nút.

Ở trạm dừng chân trên đường cao tốc Hà Nội - Lào Cai. Tôi đã vắt óc ra mới dịch được "Dừa nửa" có nghĩa là dừa lửa. Dân Bắc Kì là vua lói ngọng


Bên quan tượng và cây ổi cười trong Lăng Vua Lê Lợi - Lê Thái Tổ

Dưới mái tam quan Hoàng thành Lam Kinh 17h chiều 16/8/216

Vái Bia Vĩnh Lăng còn gọi là Lam Sơn Vĩnh Lăng bi ở Lam Kinh, mt trước tác của Nguyễn Trãi, khi mặt trời đã tắt 

Lê Quang Phương trầm tư bên gốc cây đại cổ trong Đền thờ Lê Lai ở Ngọc Lặc

Trước cổng làng Luận Văn ở Thọ Xương, Thọ Xuân, 

nơi trồng giống bưởi đỏ Luận văn tiến vua nổi tiếng

Khoanh tay trên hồ Cửa Đặt (hay còn gọi là Cửa Đạt)

Diệu vợi nơi thượng nguồn sông Chu


Với dáng dấp rất giống bức tượng một người anh hùng ở miền Tây Nam Bộ


Phút trầm tư Cửa Đạt

Rất giống tư thế của tượng đài người anh hùng Bình Tây Đại Nguyên soái Trương Định ở Mỹ Tho, Tiền Giang.

Quay lại lịch sử để thấy: Dưới chân tượng đài người anh hùng Bình Tây Đại Nguyên soái Trương Định ở Tiền Giang. Trái sang: Trương Ngọc Kim, Lê Quang Phương, Lê Sơn, Hà Sơn (Ảnh: Nguyễn Quang Ngọc, Mỹ Tho, Tiền Giang, tháng 4/2016) 

Sân bay là của người ta
Anh đem anh chụp như là của anh


Sân bay Thọ Xuân, đi không đi, bay không bay, đến đây tạo dáng chụp hình. Rõ là hai thằng hâm