1 tháng 1, 2013

Có những lúc


  
      Có những lúc ta bỗng nghiệm ra rằng ở trên cõi đời này chẳng có gì là quan trọng. Những chuyện ngỡ là to như con voi cuối cùng hoá ra cũng chỉ là nhỏ như con thỏ.
Có những lúc  thần tượng mà ta hằng ngưỡng mộ chợt sụp đổ như một pho tượng mục chỉ vì một sự tuyên truyền quá lố và đi quá xa sự thực cần thiết.
Có những lúc ta bỗng thấy thương cho những kẻ suốt đời phải đóng vai kịch sĩ trong cái vỏ bọc của quyền thế và danh vọng, chuyên nói giọng dạy đời, để khi hết vai kịch rồi thì chẳng có ma nào nhớ đến và sống cô độc như một người thừa giữa dòng đời sôi động.
Có những lúc những điều mà ta hằng mơ ước bỗng dưng chẳng còn có ý nghĩa gì nữa khi ta chợt ngộ ra rằng thà không có một mục đích xa vời mà chẳng biết lúc nào mới với tới trong lúc đó thì những niềm vui nho nhỏ hàng ngày lại có giá trị hơn nhiều.
Có những lúc ta bỗng thấy thà nâng niu một ngọn cỏ non có thực trong tay  còn hơn là đi chăm chút cho một cái cây cổ thụ vu vơ nào đó mà ngay cả hình hài cũng chưa rõ.
Có những lúc ta bỗng thấy cuộc đời trở nên vô nghĩa khi nhìn thấy một đám tang đi qua. Mọi quẫy đạp, bươn chải, thất vọng và thành đạt chẳng để mà làm gì khi ta nằm yên buông thõng hai tay và thanh thản ngủ ngon lành một giấc dài. Ở trên kia trời vẫn xanh và mây trắng vẫn bay tự thuở nào.
Có những lúc .... Không, phải nói là từ nay tất cả mọi lúc đều như thế

·                                 Tản mạn