29 tháng 12, 2014

Đọc bài thơ "Gặp bạn lính"


Nguyễn Văn Tứ: "Chuyện đánh đấm chết chóc nói nhiều thế đủ rồi, nay không nói nữa,… ". Thế mà rồi vẫn cứ nói, phải nói, cần nói và có quyền được nói!...

ĐỌC BÀI THƠ “GẶP BẠN LÍNH”

Chiến tranh đi qua, cứ nghĩ là “khép lại quá khứ để hướng tới tương lai”, nhưng với người trong cuộc, quá khứ không thể khép lại một cách giản đơn và phũ phàng như vậy! Một dấu ấn trong hồ sơ lịch sử của nơi người lính đã ra đi cần phải được ghi nhận ở hiện tại và tương lai… Một người lính e ngại trang viết của mình nói quá nhiu v chiến tranh, nhưng đến một nơi hồi sinh trong thế kỷ 21, không thể nào không nhớ đến “chiến tranh đã đi qua”, nhng “ni bun ca chiến tranh”… Chuyn đánh đm chết chóc nói nhiều thế đủ rồi, nay không nói nữa,… thế mà rồi vẫn cứ nói, phải nói, cần nói và có quyền được nói!... Sau chiến tranh, những người lính mỗi người một ngả, ở thị thành hay lại trở về làng quê với đời sống thường nhật với bao khó khăn, vất vả. Nhưng trong h, ký c ca mt thi trai tr cũng là ký c ca “mt thi hoa la”, “Mt thu hành quân bt đồi đẩy pháo, Lối ngược xuôi biết mấy nẻo đường...” còn mãi trong cuc sng ca h. Chiến tranh, hđồng đội, cùng một tiểu đội, cùng chung một trận đánh…; hết chiến tranh, từ các phương trời, họ gặp nhau trên blog, trên tin nhắn,… và mong một lần nào đó gặp nhau để mời một ly rượu quê, uống một ngụm nước dừa, thắp cho đồng đội một nén hương, hóa vàng cho đồng đội một bài thơ xúc động trên một nghĩa trang nào đó, và may mắn hơn là được cùng “cõng bn v quê”… “Cho lòng tôi quay li mt thi”! Không, phi “cho c thế h sau kính cn mt thi”!... Bài thơ khép lại trong tâm trạng mang mác: “Sau chiến tranh bao chuyện cứ như đùa, Tấm huân chương lúc nghèo không bán nổi, Nhưng kẻ giàu đâu đã d dàng mua”….
Chiến tranh và Hòa bình!!!
      

GẶP BẠN LÍNH 

                           Duy Thảo

Chuyến tàu đêm rú còi ra phía bắc
Bỏ nhà ga nuối tiếc khách tốc hành
Nhận ra bạn trong gió mùa lạnh buốt
Ấm tiếng cười của một thuở chiến binh

Một thuở hành quân bạt đồi đẩy pháo
Lối ngược xuôi biết mấy nẻo đường
Những tên phố Thắng, Vôi, Kép, Chủ
Những tên cầu Gia Bảy, Gia Lương...

Những làng quê vào ra không nhớ hết
Nay Lai Vu, mai bến Bính, Phà Ròn
Bỏ bữa ăn đánh giặc trời không mỏi
Chỉ khát thèm một giấc ngủ thật ngon.

Nghe bạn kể: - "Từ ngày rời quân ngũ
Trở về quê yêu hạt lúa, củ khoai
Đứa con đầu lại nối đời binh nghiệp
Mình thiệt thòi không giàu được như ai

Được cái vui là tình làng nghĩa xóm
Chăm vết thương lúc trái gió trở trời
Vẫn chịu tiếng thẳng thừng hay gây sự
Khi đời còn chuyện ngang trái chưa thôi"

Bạn chia tay xuống ga về Thiệu Hoá
Túi hành trang bì xác rắn vắt vai
Tàu chuyển bánh chở khách ra phía trước
Cho lòng tôi quay lại một thời

Một thời lính đi qua là vậy đó
Sau chiến tranh bao chuyện cứ như đùa
Tấm huân chương lúc nghèo không bán nổi
Nhưng kẻ giàu đâu đã dễ dàng mua.

                                         DT