16 tháng 12, 2014

Gửi bạn

NTN: Tớ vừa viết những dòng này vừa tủm tỉm cười một mình, nhớ lại một lần nào đó Sơn nói: "Tớ viết gì vợ con toàn đòi biên tập lại". Tớ viết bài thơ về Lập chỉ sau 1 hôm ngày Lập bị bắt là xong nhưng "Ban biên tập" không đồng ý nên phải làm lại. Mà cái trò làm thơ, đã chỉnh sửa là trở nên xiêu vẹo, méo mó so với cái ý tưởng ban đầu. Thôi đành vậy, cứ gửi tạm cho bạn bản làm lại này rồi sau này tớ sẽ gửi bản nguyên thuỷ của nó. Đọc cho vui vậy thôi, chút tâm sự trao nhau trước một sự kiện mà chúng ta có thể cùng chung suy nghĩ.
                                                                                Thân                                                                                                                            Nguyễn Trung Ngọc                       

Tặng N.Q.L

                             Tôi về thăm lại quê Anh
                             Con sông Gianh vẫn sóng xanh vỗ bờ
                             Quảng Bình giờ đã khác xưa
                             Không còn bóng mẹ nắng mưa đưa đò
                             Đường xe tấp nập ra vô
                             “Chang chang cồn cát nắng trưa”- dịu rồi.
                             Chiến tranh qua, có tay người
                             Đắng cay, tủi nhục…một thời tưởng xong!
                            
                             Vì sao còn có cùm gông
                             Vì sao nước mắt thành dòng vẫn tuôn?
Giá yên vị, sống “bình thường”
Hẳn anh đã chẳng phải vương nạn này
Từng đi theo Đảng bao ngày,
Hành quân Nam-Bắc dạn dày gió sương.
Nặng tình đất nước quê hương
Nay dù mất hết, nắm xương cát vùi...

Đất này từng thấm máu tươi
Non sông là của bao người chung tay
Phải đâu riêng của một ai
Mà đem chia xé, lỗ lời cùng nhau.
Dẫu chìm trong nỗi thương đau
Biết anh vẫn ngẩng cao đầu cười tươi,
Như trong tim của bao người
Quê Choa – Bọ Lập, một thời nở hoa.

                                     15 – 12 – 2014