28 tháng 11, 2014

Quy Nhơn ngày trở về (tiếp theo và hết)



Ở Quy Nhơn tôi có 2 địa chỉ ruột để ghé thăm mỗi khi từ Sài Gòn trở về. Đó là Khoa văn ĐHQN (nơi tôi có 10 năm giảng dạy) và Đài PTTH Bình Định (nơi tôi có 21 năm làm việc). Tôi không đo xem trong 2 nơi đó thì ở đâu cật ruột hơn nhưng nhớ hồi còn làm việc ở Đài, khi khoa văn có sự kiện gì dù chỉ nhỏ như hắt hơi sổ mũi tôi cũng đều có mặt. Bởi thế có bạn đã đặt cho tôi là hồn khoa văn da đài truyền hình.
Lần về Quy Nhơn này cũng vậy. Ở đâu có thể không đến thăm nhưng khoa Văn và Đài thì không thể không đến. Ngày thứ 2 đang ở Ks nhà Mai Trang thì Nguyễn Quang Cương gọi xuống nhậu và dặn là “mang theo ba lô về nhà tui ngủ luôn”. Vậy là tôi trả phòng. Đang trên đường đi thì Trang gọi: Sao chú trả phòng sớm thế, không ở cho hết đợt luôn. Tôi phải giải thích với Trang là chú về dưới trường ở để mọi người đỡ đưa rước.
Quẳng cái ba lô ở tầng 3 nhà Nguyễn Quang Cương, chiều nhậu một chầu với bạn bè do Ts. Cương chiêu đãi xong, tôi theo Nguyễn Văn Lập vào trường thăm thầy Nguyễn Thiện Giáp, GS từ ĐH XHNV Hà Nội vào dạy cho cao học. Hồi SV tôi không có cơ may được học thầy Giáp nhưng đọc các giáo trình về từ và nghĩa của từ của thầy thấy rất đáng nể. Năm nay 75 tuổi, GS Giáp là bậc đại sư của nhiều thế hệ GV đại học khắp cả nước.
Một lúc thì có Hồ Thế Hà, PGS từ ĐH Huế cũng vào dạy cho hệ cao học Quy Nhơn ghé thăm thầy. Vậy là ngay tại nhà khách ĐHQN đã diễn ra một buổi chuyện trò về học thuật, sách vở và nghề nghiệp ngẫu hứng của 4 thầy trò vô cùng sôi nổi và bổ ích. Khuya chia tay, Lập hẹn thầy Giáp sáng mai dậy đi tắm biển. Rồi tôi về nhà Lập ngủ lại trong lúc cái ba lô vẫn nằm ở nhà Nguyễn Quang Cương.
Nguyễn Văn Lập là SV khóa 2 của khoa văn QNU. Hồi Lập lên năm 2 thì tôi được phân công giảng dạy và làm chủ nhiệm lớp Lập. Năm kia khóa 2 tổ chức họp lớp ở Hội An kỉ niệm 30 năm ngày ra trường Lập và các bạn có mời tôi tham dự. Hiện Nguyễn Văn Lập đã là Ts, trưởng bộ môn ngôn ngữ học của khoa văn. 

 Cùng với Nguyễn Văn Lập (thứ 2 từ phải sang) thăm phòng Biên tập Tin Thế giới Đài BTV

Sáng thức dậy rất sớm, tôi và Lập chạy bộ dọc bờ biển từ tượng đài Chiến thắng lên nhà khách của Trường ĐHQN (cũng cỡ 2 km) gọi thầy Nguyễn Thiện Giáp đi tắm biển. Mấy thầy trò ra biển tắm rồi lại từ đó chạy bộ về. Thật là vô cùng sảng khoái. Chẳng bù cho dân SG muốn thấy được biển phải xuống Cần Giờ xa cả 4-5 chục cây số hoặc đi cả nửa ngày trời để ra Vũng Tàu.

Tối cuối cùng, sau khi cùng Nguyễn Quang Cương, cũng là người chơi thân với anh Huỳnh Hiến đi dự đám cưới con trai anh Hiến xong, lại kéo nhau đi café tiếp. Điểm hẹn là một quán khá đẹp có tên Sky. Đây có lẽ là quán có duyên với tôi trong lần trở về Quy Nhơn này. Không hẹn mà gặp, có đến 3 lần, nhóm nào cũng hẹn tôi ra quán này ngồi. Chuyện trò như không muốn dứt.


Sau những cuộc gặp gỡ, sau những lần trở về, tôi càng thấm thía ra rằng: Với những nơi ta từng sống, dù ít dù nhiều, đều đã trở hành một phần tâm hồn, một phần rất máu thịt của đời ta. Bởi nó đã góp phần làm nên con người ta ngày nay. Không yêu thương, không xúc động khi đặt những bước chân ngày trở về sao đặng. Huống chi trong sáu mươi năm cuộc đời, tôi đã có 5 đến 6 nơi như thế. Vô cảm với mảnh đất mình đã sống, đã nuôi dưỡng ta lớn khôn là một sự phản bội của tâm hồn, một sự nghèo khổ cuả nhân cách.

14h30 chiều ngày 26-11, sau 5 ngày ăn chơi tiệc tùng lu bù từ Nha Trang ra tới Quy Nhơn, ông chủ hãng taxi Hương Trà, cũng là một người bạn quen nhiều năm, cho xe đến đưa tôi ra Phù Cát để về lại Sài Gòn. Kết thúc một chuyến đi mãn nguyện. Ngày đi chỉ có cái ba lô toòng teng. Ngày về thêm đùm gói lôi thôi nặng đến cả chục kí đi qua máy soi sân bay với những quà cáp do bạn bè, học trò biếu tặng là những món đặc sản nổi tiếng của đất Quy Nhơn, Bình Định như chả cá thu, bánh ít lá gai, bánh tráng nước dừa...

Nếu có điều gì chưa trọn vẹn thì đó chỉ có thể là chuyến bay Quy Nhơn-Sài Gòn lúc 16h30 của hãng VJA bị trễ nửa tiếng do thời tiết xấu. Nhưng không sao, đi máy bay nhiều tôi đã miễn dịch với mấy vụ đì lây này rồi. 


                                      Nhà Văn hóa Tp Quy Nhơn

                      Cảng hàng không Phù Cát (cách Tp. Quy Nhơn 30km)

                      Máy bay từ Sài Gòn ra Phù Cát lúc mặt trời đã lặn

                                 Với bạn Đào Quốc Toàn và học trò cũ