6 tháng 10, 2014

Suýt nữa thì lên Đà Lạt (tiếp theo và chưa hết)



Đây là lần thứ hai tôi đi từ Sài Gòn – Bình Phước lên Đăk Nông. Lần đầu cách đây đúng chục năm khi  Đăk Nông mới chia tách ra từ tỉnh Đăk Lăk, năm 2004, là tỉnh có lịch sử tuổi đời trẻ nhất trong 63 tỉnh thành của nước ta. Lần đó tôi đi công tác bằng xe cơ quan từ SG về lại Quy Nhơn, nghe nói thị xã Gia Nghĩa của tỉnh mới Đăk Nông đẹp và mát lạnh như một Đà Lạt thứ hai của vùng Tây Nguyên nên thay vì chạy theo quốc lộ 1, mấy anh em nổi hứng quyết định đi theo lộ trình SG – Bình Dương – Bình Phước - Đăk Nông - Đăk Lăk – Gia Lai để rồi từ mấy tỉnh Tây Nguyên đó xuống Bình Định theo ngả đường 19. Gia Nghĩa ngày mới tách tỉnh để thành thị xã lèo tèo mấy công sở, cả thị xã hầu như không có lấy một cái khách sạn, nhà hàng cho ra hồn; đường sá chưa được đặt tên… Nhưng nhìn bao quát tôi vẫn thấy đó là một thung lũng đẹp vẻ hoang sơ và nhất là khí hậu thì mát mẻ gần giống với Đà Lạt.

Chục năm trôi qua, Gia Nghĩa bây giờ là một thị xã bề thế với những đường phố rộng thênh thang đón mấy anh em chúng tôi lúc 16h chiều thứ 6 ngày 3 tháng 10 năm 2014 bằng một cơn mưa như trút. Thấy bên đường có một khách sạn mang tên Hà Nội, Ngọc bẻ lái cho xe lao vào. Tôi nói với cô lễ tân: chúng tôi cần một phòng có 3 giường với 1 cái TV và máy tắm nước nóng. Cô gái cười bảo: các chú yên chí đi. Ở Gia Nghĩa này chỉ cần thế là đủ bởi điều hòa có cũng bằng thừa. Đêm nằm các chú nhớ trùm kín mền đấy.

Nhận phòng xong thì mưa tạnh ráo cứ như là chưa hề có cơn mưa nào đi qua. Mặt trời chiều sau cơn mưa lại tiếp tục tỏa sáng. Đứng trên ban công lầu 3 KS Hà Nội, chúng tôi ngắm say mê ráng chiều trên thung lũng Gia Nghĩa trong cái mát lạnh mơn man. Đúng là một Đà Lạt thứ hai của Việt Nam. Chả cần lên Đà Lạt làm gì, chỉ cần đến Gia Nghĩa cũng tha hồ thích thú.

Ở Gia Nghĩa Ngọc có một người anh em bà con làm việc ở hội nông dân tỉnh tên là Sơn.  Nghe Ngọc gọi, Sơn chạy xe máy lại ngay chuỵên trò một lúc rồi mời cả nhóm chúng tôi đi nhậu ở nhà hàng 68. Sơn giới thiệu nhà hàng này chuyên về các món thịt bê gần giống với các quán bò tơ Củ Chi ở Sài Gòn nhưng được chế biến theo kiểu Tây Nguyên, nhất là món lòng bò nấu với măng đắng, cà đắng và rau nhíp rừng của đồng bào dân tộc. Quả là ngon thật. Mùi vị và cảm giác không thể tìm thấy ở một món ăn nào khác. Đắng mà lại thơm và ngọt. Ăn xong dư vị cứ thấm mãi trên đầu lưỡi.

Cuối bữa ăn chúng tôi nói với Sơn là sáng mai sẽ đi tiếp lên Đà Lạt. Sơn bảo nếu đi Đà Lạt từ Đăk Nông này thì hơn 200 cây số, và chỉ có cách là quay lại gặp đường 20 ở Bảo Lộc. Từ đây lên đó đường rất nhiều đèo dốc e rằng cái xe tải nhỏ hiệu suzuki với trọng lượng chỉ 600kg đi không bảo đảm. Đường từ Bình Phước lên đây tuy xấu vì đang sửa chữa  nhưng an toàn. Còn đường từ đây lên Đà Lạt tuy đẹp nhưng không an toàn, nhất là với cái xe chúng tôi đang đi. Theo Sơn thì chúng tôi không nên đi tiếp lên Đà Lạt nữa. Nghe Sơn phân tích bằng kinh nghiệm của dân bản địa, cả 3 thằng tôi vô cùng ngần ngại và quyết định là không đi Đà Lạt nữa. Tôi bảo lần này coi như tập dượt, thế nào chúng ta cũng sẽ có một chuyến đi Đà Lạt thực sự nghiêm túc. Cả Ngọc và Tình đều nhất trí cao. Ngọc nói lần sau sẽ lấy cái Mazda để mấy anh em làm lại chuyến Đà Lạt khác (nhà Ngọc có 2 chiếc ô tô, một chiếc du lịch hiệu Mazda và một cái xe tải nhỏ hiệu Suzuki dùng để lên rẫy). Lần này dù sao cũng chỉ là ngẫu hứng. Có bỏ giữa chừng cũng không sao.

Vậy là cả sự dừng lại và trở về cũng đạt được nhất trí cao và mau chóng như khi bàn bạc về sự đi. Chao ôi là cái quyết tâm nặng như gió thoảng của mấy kẻ ham chơi theo kiểu giang hồ vặt.

Vấn đề còn lại là biết ăn nói làm sao với anh Thoan đây trong lúc ở Đà Lạt vào giờ này anh đang mở rộng cửa chờ đón bọn tôi. Tình là người bấm máy. Hắn trình bày đầu đuôi lí do lí trấu với anh Thoan rất dài dòng. Nào thì là vì sao mà bọn em quyết định lên Đà Lạt thăm anh. Rồi nào thì là vì sao giờ đang đi ngon trớn lại quyết định dừng lại ngang xương, chưa lên thăm anh chuyến này được. Mong anh thông cảm. Anh Thoan nói: Ối trời ơi, vậy mà chiều nay vợ anh nghe nói sẽ có 3 thằng lính cũ của anh lên chơi, bà ấy đã đi mua về cả chục kí gạo, nhốt lại mấy con gà thả vườn; lương thảo đã chuẩn bị đủ, giường chiếu cũng đã giặt giũ sạch. Bây giờ chúng mày không lên nữa thì ai sẽ ăn hết chục kí gạo và mấy con gà cho đây… Tuy nhiên rằng thì là cuối cùng thì anh Thoan cũng thông cảm mà cho qua khi tôi trình bày với anh là nếu đi sẽ không an toàn lắm cho vụ cái xe tải nhỏ, bánh chạy lóc cóc ít bám đường đèo dốc. Rồi Ngọc cầm máy nói tiếp là anh yên chí đi, thế nào bọn em cũng lại lên thăm anh vào một dịp ngẫu hứng gần nhất. Thôi, cho qua! Cựu chính trị viên phó C20 Thoan gút vấn đề lại như thế.

Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, kéo nhau về khách sạn ngủ sớm để mai làm nước mã hồi.

Trong đoàn chỉ có tôi và Ngọc là chưa báo tin về cho vợ biết chúng tôi đang đi Đà Lạt. Bởi nghĩ là cứ lên đến nơi đã rồi gọi về thông báo cũng chưa muộn, cho các bà ấy ngạc nhiên chơi. Chỉ có vợ Tình là biết cặn kẽ nhất về chuyến đi ngẫu hứng của chúng tôi. Bởi thế tối hôm đó khi nghe Tình gọi về báo là sáng mai không đi tiếp lên Đà Lạt nữa mà sẽ quay về Phú Giáo lại, vợ Tình rất ngạc nhiên. Một lát thì con trai Tình thông báo là hồi chiều mới bắt sống được trong rừng một con rắn hổ dài cả thước, trưa mai sẽ làm thịt mời bố và hai bác nhậu chào mừng chuyến đi Đà Lạt hụt trở về.

Tôi vốn có tâm hồn ăn uống nghe vậy thấy hấp dẫn vô cùng.

Sáng dậy, cả không gian chìm trong màn sương mù Gia Nghĩa, ăn sáng càfe xong, bọn tôi lên xe lượn một vòng chiêm ngưỡng phố phường Gia Nghĩa rồi nói lời chào tạm biệt.

Trên đường về, chúng tôi còn rẽ vào thăm thú sóc Bom Bo, địa danh nổi tiếng trong bài hát rất hay có từ thời chống Mĩ Tiếng chày trên sóc Bom Bo của nhạc sĩ Xuân Hồng.

Riêng vụ này sẽ có một entry tiếp theo vì cũng khá thú vị.

Hơn 12h thì về đến sân nhà Tình ở Phú Giáo. Vợ con Tình với một nồi cháo rắn hổ mang hầm đậu xanh thơm lừng đang bốc khói đón chờ.

Cuộc đời vẫn dẹp sao dù chuyến đi của chúng tôi tuy chưa đến nơi nhưng vẫn về đến chốn.

              Buổi sáng ở Gia Nghĩa với những ngôi nhà thấp thoáng trong rừng cây


                               Và sương mù bảng lãng


              Màn sương mù phủ kín trời Gia Nghĩa. Lúc này đã là 7h sáng


                         Chào phố phường Gia Nghĩa, chúng tôi về