19 tháng 4, 2013

Phan Hữu Ái



Là bạn học cùng lớp đại học khóa 16 với tôi. Cùng lớp nhưng anh hơn tôi 3 tuổi dù cũng chẳng người lớn hơn tôi được bao nhiêu bởi tính anh cũng rất tào lao thiên đế, ham vui là chính.
Chiều hôm kia đang ở nhiệm sở thì Nguyễn Hữu Thu gọi: Lão Ái đã có mặt ở Hạnh Thông Tây rồi nhé, chiều 5 giờ ông ghé nhậu chơi.
Ai chứ Ái thì tôi không thể không đến dù trưa đó có cuộc tiếp khách sương sương trong đầu vẫn còn ngật ngừ.
Cách đây 13 năm, vào năm 2000, tôi có chuyến công tác ra Vinh mấy ngày. Hai ông bạn cùng lớp đang dạy môn "Xã hội XHCN là một XH dân chủ gấp triệu lần xã hội TBCN" ở VU là Nguyễn Trung Ngọc và Lê Em tranh thủ ngày chủ nhật rỗi việc rủ tôi  lên nhà Ái ở Hưng Nguyên chơi. Gì chứ đi để gặp gỡ bạn bè thì xa mấy cũng không sá, huống chi từ Vinh lên Hưng Nguyên nhà Ái chỉ hai chục cây số
Đang giữa mùa đông giá rét, tôi từ miền Nam ra mặc mấy lớp áo mới đủ ấm. Vậy mà lên đến nơi chỉ kịp chào hỏi nhau chưa đến hai câu, Ái đã cởi trần ra rồi lao ùm xuống cái ao sau nhà lặn ngụp sục sạo một hồi thì giơ lên một con cá trắm quẫy đuôi to cỡ 3 kí với nụ cười tươi rói: Có món để phe ta uống rượu rồi đây.
Ái người nhỏ con lại gầy gò, đánh trần ra thấy xương sườn xếp hàng rõ mồn một, gió lạnh và nước ao giá buốt làm da anh tím tái. Tôi nhìn anh cười mà cảm động ứa nước mắt.  Và hình ảnh chân thành của tình bè bạn ấy cứ đọng mãi trong tôi.
Lần này anh vô Sài Gòn là để thăm vợ chồng thằng con trai làm công nhân trên khu chế xuất Linh Trung. Nghe tin Ái vô, vợ chồng Thu - Huệ là những bạn cùng lớp dạy ở Học viện Hành chính quốc gia rất có hiếu với bạn bè lên tận nơi mời Ái xuống nhà chơi.
6 giờ tối tôi mới đến được nhà Thu ở Hạnh Thông Tây. Vào nhà không thấy Ái đâu, Thu đang xào nấu mấy món ở trong bếp bảo ông Ái tắm gội xong đợi ông Sơn sốt ruột quá nên ra ngõ đón từ nãy. Chắc lão ta lạc rồi quá. Vậy là Thu xỏ dép đi tìm. Một lúc Thu về nói lão đang cắt tóc ở ngoài tiệm.  Ngược đời thế. Người ta thì cắt tóc rồi tắm, Ái thì tắm táp xong mới đi cắt tóc. Khi về lão cười hì hì: -Tui đứng đầu ngõ chờ mãi không thấy ông đâu, vô cắt tóc cho đỡ sốt ruột thôi.
Nhà Thu - Huệ có thằng con là tiến sĩ dạy đại học bên Xê Un nên trong nhà có cả chục hũ rượu ngâm sâm tươi Hàn Quốc củ nào củ nấy to bằng cổ tay xếp thành dãy dọc chân tường. Múc uống thoải mái như uống nước mưa nhậu với cá lóc hấp bầu thật đã.  
Chuyện trò ăn uống rôm rả đến hơn 9 giờ thì tôi rủ Ái về nhà tôi ngủ cho biết nhà nhau. Ái hỏi xa không. -5 cây chớ mấy. -Đi ngay. 
Rồi Ái dắt cái xe đỏ chói lói ra nói xe của thằng con tui mới mua, rồi dặn: -ông chạy từ từ cho tui theo với kẻo lạc nhé, tui sợ cái đường Sài Gòn ni lắm.
Nói vậy mà rồi đi được một đoạn, lão lấn vạch sang bên trái rồi bỏ tôi cả đoạn xa, tôi phải dấn ga chạy lên nói ông đi chậm thôi và đừng đi kiểu dân quê Bác lấn tuyến vượt làn ẩu tả ô tô nó cán chết đấy.
Đến mấy chỗ dừng đèn đỏ, Ái có vẻ khâm phục: -Công nhận dân Sài Gòn chạy xe tử tế thiệt. Mình đi ẩu nó im lặng nhường đường cho mà đi, không thấy to tiếng sửng cồ ồn ào đụ má đụ mẹ gì như ngoài ta; gặp đèn đỏ nó dừng hàng ngang cả loạt, đông đúc chen chúc rứa nhưng mà đi cũng dễ. Ở quê choa thì đừng hòng, đỏ xanh gì cũng chạy ráo.
Thấy chạy mãi vẫn chưa đến nhà tôi, ngang qua đường Trường Chinh, Ái nói: -Nãy giờ tui tính cũng là cả chục cây rồi đấy nhé. Vậy mà ông nói chỉ 5 cây. –Thì tui nói vậy cho ông máu lên mà đi thôi. –Vậy nói thực đi còn mấy cây nữa thì đến nhà ông. –Cũng chừng 5 cây nữa. -Ôi trời,cái thằng cha ba xạo. 
Đi một chặng ngắn nữa thì đã quẹo vô nhà tôi và dừng lại trước cổng. Ái nói: - Có thế chứ.     
Về nhà, tôi dẫn Ái đi giới thiệu với vợ con, nói đây là anh bạn đã nhảy xuống ao bắt cá giữa mùa đông đãi bạn mà tui đã kể mấy lần cho cả nhà nghe. Vợ con tôi nghe vậy quí bác Ái lắm.  
Đêm hai thằng nằm ngủ trong một cái phòng rộng. Ái nói chuyện oang oang còn mắt tôi thì díp lại vì buồn ngủ. Tính tôi thế, làm vài li vô là chỉ muốn ngủ huống gì cả ngày hôm nay chuyên đề ăn nhậu từ trưa đến tối.
Sáng tinh mơ tôi đang ngon giấc thì Ái đã dậy mò chìa khóa lên sân thượng ngắm bình minh Thành phố. Tôi lên theo tập thể dục. Lão bảo mình mất ngủ từ lâu rồi, mỗi đêm chỉ ngủ được vài tiếng, thức khuya dậy sớm mà không biết để làm gì. Khổ rứa.
Ăn sáng xong, tôi dẫn anh lên tận xa lộ Đại Hàn dù sáng đó có cuộc họp  bên Phú Nhuận. Chỉ tay về hướng Thủ Đức tôi dặn: anh cứ theo đường ni chạy thẳng một mạch chừng gần 2 chục cây thì đến Linh Trung. Đừng quẹo trái quẹo phải gì nhé. Dọc đường dù có con mắt xanh mỏ đỏ, váy ngắn chân dài nào rủ rê cũng đừng theo nhé.
-      Ông yên tâm, hồi trước tui cũng từng là đảng viên 4 tốt rồi đấy nhưng về hưu không cần gì nữa nên bắt chước ông En Xin bên Nga cho cái thẻ vô sọt rác rồi. Khi nào ra Vinh lại lên nhà mình bắt cá ăn nữa nhé. Năm nay ao nhà mình được lắm. 
Ái bắt chặt tay tôi rồi lên xe chạy thẳng giữa dòng người xe như nước trên xa lộ.
Tôi đứng nhìn hút theo cái bóng nhỏ dần của bạn mà thấy ngậm ngùi cay cay nơi khóe mắt.