23 tháng 1, 2017

Tôi làm nhà đầu tư địa ốc

Có một hôm lướt Facebook tôi thấy mục quảng cáo hiện lên trang chào bán dự án nhà phố ở khu đô thị Tây Bắc Củ Chi với mức giá rất mềm chỉ từ 370 triệu/lô trở lên. Dự án này đang mời chào các nhà đầu tư và những ai chưa có nhà đất ở SG tham gia mua bán để ở và kiếm lời.
Tôi lướt xem và nghĩ đất đai nào ở SG này mà rẻ rề thế nhỉ.  Lại nằm ở Củ Chi là vùng đất mà tôi đã đi qua nhiều lần và rất thích. Thích vì chưa nghe ai nói nó bị nạn ngập nước với triều cường như ở các quận 12, Thủ Đức, quận 2, quận 7, Bình Thạnh…; lại cũng không thấy nhắc đến việc nó bị ô nhiễm môi trường như Bình Chánh, Bình Tân, Hóc Môn… Thích vì đó là vùng nông thôn cây cỏ vườn tược xanh tốt giáp với tỉnh Tây Ninh nơi có hai con sông Vàm Cỏ Tây, Vàm Cỏ Đông rất đẹp đã một thời đi vào thơ ca nhạc họa lại rất gần với cửa khẩu quốc tế Mộc Bài, chỉ mất hơn tiếng đồng hồ là đã từ SG đặt chân qua nước bạn CPC, được tiếng có chuyến xuất ngoại trong đời để ghi vô lí lịch làm oai với thiên hạ.
Thông tin trên FB của Cty địa ốc có trụ sở ở đường Cộng Hòa rất gần nhà tôi còn cho biết hiện đã có hơn 80% số lô đất của dự án đã được các nhà đầu tư từ SG lên kí hợp đồng đăng kí mua hết rồi. Số còn lại Cty sẽ tổ chức xe 7 chỗ đưa khách hàng lên tận nơi chọn mua vào chủ nhật 9/1/2017. Chỉ 370 triệu mà có lô đất đàng hoàng để làm nhà, hời thế. Tò mò tôi để lại email và số điện thoại đăng kí đi xem, mua thì không nhưng ít nhất cũng được chuyến đi thăm thú Củ Chi miễn phí và nhất là hiểu thêm về một dự án phát triển nhà ở của Tây Bắc SG. Ngày chủ nhật thì tôi thường nằm khểnh lướt mạng và viết linh tinh. Được người ta tổ chức cho chuyến đi ra ngoại thành miễn phí sao lại không đăng kí đi cho thỏa chí tang bồng.
Tối thứ 7 ăn xong đang nằm nhìn bóng đèn cho tiêu cơm thì có số điện thoại lạ gọi với giọng Nghệ rất lịch sự và trân trọng: Chú Sơn đấy ạ, cháu là Nguyễn Đình Đại nhân viên của Cty địa ốc Cộng Hòa (tạm định danh cho nó là thế vì cty này nằm trên đường Cộng Hòa còn tên gì thì không nhớ). Sáng mai đúng 8 giờ mời chú có mặt ở cty cháu để đi tham quan dự án và mua đất ạ. OK. Tôi sẽ có mặt đúng giờ.
Sáng hôm sau thì tôi có mặt đúng hẹn. Làm nghề dạy học cũng như làm nhà báo, tôi chúa ghét những ai chậm trễ giờ giấc. Những người hay đi chậm dù là thầy giáo hay học trò, dù là sếp hay nhân viên cũng đều là những người không tôn trọng người khác mà trước hết là không tôn trọng mình. Tôi thậm chí còn xem đó là những kẻ mặt dày vì đi trễ mà không thấy ngượng.
Trên chuyến xe 7 chỗ hôm đó ngoài tài xế có 3 cán bộ nhân viên của cty địa ốc và 3 nhà đầu tư là tôi và hai ông nữa trạc tuổi tôi nhưng qua cách ăn nói thì có vẻ ra dáng đại gia dù hai ổng ăn mặc cũng lùi xùi như tôi, có khi còn lùi xùi hơn.
Ở đất SG này kinh nghiệm là đừng có trông mặt mà bắt hình dong nhé. Có ông bà ăn mặc hàng hiệu sang trọng nhìn rất ra vẻ nhà giàu đã đành nhưng có khi họ ăn mặc úi xùi nhìn tệ hơn cả ông đạp xích lô tuy nhiên phía sau cái hình hài bi thảm đó rất có thể là một tay đại gia cỡ bự đấy.
Hồi còn làm ở đài BTV do công việc tôi chơi với ông chủ của một tập đoàn gốc Hoa nổi tiếng tên là SL (xin được viết tắt vì không muốn làm ảnh hưởng đến họ). Tập đoàn này kinh doanh từ địa ốc đến may mặc thời trang, từ vàng bạc đá quí đến sản xuất đông nam dược… khét tiếng cả một vùng quận 5 và Chợ Lớn. Thời lượng quảng cáo các loại sản phẩm của Tập đoàn SL trên đài BTV của tôi có mặt suốt một năm 365 ngày. Tôi làm biên tập nội dung lại kiêm phụ trách cả quảng cáo của đài nên được họ trọng vọng nhất là mỗi lần có chuyến công tác vô SG. Ấy thế mà lần đầu tiên gặp ông S một người Việt gốc Hoa, chủ của tập đoàn SL tôi đã không khỏi sửng sốt. Ông đi một cái xe Honda 67 cà tàng sản xuất từ năm 1967, là chiếc xe mà ông có từ trước ngày giải phóng 30/4. Áo sơ mi màu cháo lòng lòe xòe bỏ ngoài quần, chân lẹp xẹp đôi dép lê. Có lần ông S cùng mấy tay giám đốc bộ phận mời tôi đi Long An nhậu thịt rắn. Đi qua một cánh đồng rộng ngút ngàn nối giữa An Lạc (SG) với Long An, ông bảo tài xế dừng xe rồi đưa tay khoát một vòng cánh cung rộng đến 180 độ nói với tôi: Cả vùng đất này là của tôi đứng tên đấy. Tôi nghe mà chết khiếp. Sau này tôi còn gặp nhiều đại gia như ông S hoặc giàu có hơn cả ông S (như GS ảo thuật Bảo Thu mà có lần tôi đã viết trong blog này) cũng với kiểu dạng như thế, hồn đại gia da hàng thịt. Và từ đó tôi quên hẳn câu thành ngữ nổi tiếng trông mặt mà bắt hình dong được học thuộc từ hồi ở khoa văn đại học SP Vinh.  
Chiếc Innova 7 chỗ lướt qua hết Củ Chi, hết đất SG rồi dừng lại trên một khu đất rộng thuộc huyện Đức Hòa Long An. Trời, vậy là nó gài bẫy mình rồi. Đức Hòa mà nhận vơ là Củ Chi, Long An mà vơ vô SG. Long An thì nói mẹ nó đi là Long An, nói Tây Bắc Củ Chi làm chi cho mệt mấy nhà đầu tư dỏm như tôi chứ. Nhớ hồi còn làm ở trường VHU, tôi và một ông bạn PGS ăn mặc mốt như đại gia nhưng nghèo như một viên chức quèn được cty địa ốc Đất Lành đưa xe đến tận trường rước đi xem một dự án được quảng cáo là sát sạt với SG ở Bình Dương. Ngồi trên ô tô tôi nghĩ chắc là nó ở đất Dĩ An hoặc Lái Thiêu vì đó là hai nơi của BD sát với Sài Gòn. Ấy vậy mà xe chạy qua Dĩ An, chạy hết Tp. Thủ Dầu Một, qua hết cả khu du lịch Đại Nam của tay Dũng lò vôi và nó chỉ dừng lại ở một khu đất rất rộng gần sát với … Bình Phước.  Đúng là treo đầu dê bán thịt chó.
Còn lần này thì treo đầu Củ Chi bán thịt Đức Hòa.
Nhưng tôi lại rất thích thú vì nhờ vậy mà biết thêm được một vùng đất mà nếu không có chuyến đi trong vai nhà kinh doanh địa ốc, mua đất để đầu tư, mua khi rẻ, bán khi đắt để kiếm tiền làm giàu thì làm sao mà tôi có cơ hội được biết thêm một vùng đất giáp với SG thuộc tỉnh Long An này.
Sau khi dẫn tôi và hai ông có vẻ là nhà đầu tư kia đi thực địa đối chiếu với bản đồ xong, về lại căn nhà điều hành của Ban dự án, Đại hỏi tôi chú có định mua vài lô để sau này bán lại kiếm lời không. Tôi nói với Đại là trong đầu chú không hề có cái tư duy kiếm lời đó. Tôi mà đã mua là chỉ để xây nhà, làm vườn trồng trọt định cư. Bởi hiện tôi đang mơ về một ngôi nhà vườn miệt Củ Chi cho những năm tháng cuối đời khi mà tôi không còn ham hố làm việc ở trường nọ tạp chí kia nữa.
Nghe tôi nói vậy Đại, một tay thanh niên còn trẻ người Hà Tĩnh kiếm sống ở SG nói giọng xứ Nghệ đặc sệt (vì thế mà tôi rất có cảm tình với Đại, hình như người xứ Nghệ An – Hà Tĩnh rất có biệt tài nhại giọng ở vùng miền khác. Sống ở Hà Nội thì họ nhại giọng Hà Nội, sống ở SG thì họ nhại giọng SG y hệt dù ai tinh ý vẫn nhận ra chất giọng nhái ngay. Tôi không ưa như thế. Chửi cha không bằng pha tiếng); Đại nói nhỏ vào tai tôi, chỉ vừa đủ cho tôi nghe: chú đúng là GV y như vợ cháu. Vợ cháu cũng là giáo viên văn cấp 3, trong đầu cô ấy không có khái niệm kinh doanh mua đi bán lại, nhất lại là kinh doanh mua đi bán lại địa ốc. Vợ cháu đã không mua thì thôi, đã mua là chỉ để dùng. Tôi cười: GV cũng tùy người cháu. Nhiều ông thầy bà cô thời nay cũng ma mãnh lắm, có khi còn ma mãnh hơn cả con buôn. Không phải ai cũng ngu ngơ như chú và vợ cháu đâu.
Đến lượt Đại cười.
Chừng hơn tiếng đồng hồ thì lên xe về lại SG. Lại đi qua Củ Chi với khu đô thị mang tên Tây Bắc vì nó ở phía Tây Bắc của TP. Sài Gòn. Về đến nhà vợ tôi hỏi có gì vui không. Có chứ sao không. Với tôi được đi ra khỏi SG là vui rồi. Nhưng giá mà Cty địa ốc của Đại khi lên đến nhà điều hành của Dự án mà có café mời khách hàng uống và ra về tặng cho mỗi người một cuốn lịch năm mới thì còn vui hơn. Hồi tôi và ông bạn PGS đi với cty Đất Lành đã được họ đối xử tử tế như vậy dù 1cm2 đất cũng không thèm mua.
Kết quả là sau chuyến đi đó, tôi và chú Nguyễn Đình Đại add Zalo kết bạn nhắn tin với nhau. Thêm bạn là thêm vui rồi. Cuộc sống là vậy mà.

Đây mới đúng là Dự án Khu đô thị Tây Bắc Củ Chi

Căn nhà trong mơ của tôi ở Củ Chi - tôi thích sự giản dị và đơn giản.