24 tháng 8, 2013

Họp lớp đại học 2


PHÁT BIỂU KHAI MẠC HỌP MẶT KỈ NIỆM 34 NĂM NGÀY

RA TRƯỜNG CỦA LỚP 16D KHOA VĂN ĐHSP VINH

TP. VINH, 24–8- 2013



Kính thưa quí thầy cô
Thưa các bạn thân mến!

Vào khoảng thời gian này của 34 năm về trước, năm 1979, những sinh viên của tập thể lớp D khóa 16 khoa Văn Trường ĐHSP Vinh tốt nghiệp ra trường. Trước đó 4 năm, vào năm 1975, chúng ta tựu trường. Năm 1975 cũng là năm có sự kiện đại thắng 30-4, ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, vì thế khóa 16 chúng ta đã được Nhà trường đặt tên là khóa Việt Nam chiến thắng (không biết có bao nhiêu bạn còn nhớ điều này nhỉ).

34 năm qua, từ những chàng trai cô gái trẻ như măng và hồn nhiên như cây cỏ, nay gặp lại nhau dù răng chưa long nhưng nhiều mái đầu đã bạc. 34 năm trước, dù có giỏi trí tưởng tượng đến đâu, các bạn cũng khó có thể hình dung ra cái tay từng làm bí thư chi đoàn và lớp trưởng mà lúc ấy dù đã đi lính 4 năm về vẫn chỉ mới 25 tuổi là tôi đây lại có lúc lên trước lớp phát biểu với mái đầu bạc trắng và cặp kính lão 3.0 nhìn chán ngăn ngắt như bây giờ.

34 năm, khoảng thời gian dài đủ cho một thiếu nữ trẻ nhất lớp sinh năm 1959 nên khi tốt nghiệp đại học mới tròn 19 tuổi, thiếu nữ ấy trẻ đến mức có chàng trai cùng lớp cũng rất trẻ là Uông Ngọc Dậu đã phải làm thơ tặng với câu Em sinh 59 hỡi em… nay thì thiếu nữ ấy dù dung nhan vẫn trẻ trung nhưng cũng phải đau lòng mà nói đã ở trong đội hình U54 và đã thành bà ngoại lâu lắm rồi. Tôi muốn nói đến bạn Kim Dung đấy.

Nói vậy để thấy rằng, từ bấy đến nay, sau 34 năm miệt mài kiếm sống, chăm lo cho công danh phú quí, rong ruổi theo đuổi sự nghiệp trên khắp mọi nẻo đường đất nước, đã đến lúc chúng ta cần phải gặp lại nhau, ngồi lại với nhau như ngày nào cùng chung lớp 16D để ít nhất cũng thấy được rằng chúng ta đã thay đổi như thế nào sau 34 năm tốt nghiệp ra trường; để cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa, để nói nốt với nhau những điều có thể ngày xưa rất muốn mà chưa kịp nói.

Đó là lí do của buổi họp mặt hôm nay.


Ban tổ chức. Trái sang: Uông Ngọc Dậu, Nguyễn Trung Ngọc, HTS

Thưa các bạn!

Tại cuộc họp mặt này, lớp ta vui mừng chào đón sự có mặt của thầy Nguyễn Thanh Hải, GV Trung văn, là thầy chủ nhiệm lớp năm thứ nhất, người thầy đầu tiên ở trường đại học của chúng ta; thầy giáo dạy Pháp văn đồng thời là cựu bí thư liên chi đoàn khoa Vũ Hữu Thụy; đặc biệt là cô Đỗ Thị Kim Liên, giáo sư tiến sĩ ngôn ngữ học, dạy lớp ta năm thứ 3, cũng là người bạn thân thiết của lớp ta.  

Nhớ lại 34 năm về trước, chúng ta đã có một quãng đời sinh viên thật sôi nổi và đẹp đẽ. Một khung trời đại học với những giảng đường giản dị, khiêm nhường, gian khổ sau chiến tranh mà vẫn ăm ắp những tiếng cười trẻ trung và đầy ắp trí tuệ chứa đựng trong những bài giảng của thầy cô và những trang giáo trình thư viện. Vì thế mà dù đi khắp bốn phương trời, sống ở đâu, làm gì… chúng ta vẫn nhớ về mái trường Đại học Vinh như nhớ về một cái nôi đã nuôi dưỡng tâm hồn và trí tuệ để chúng ta lớn khôn, trưởng thành được như ngày nay. Ân tình ấy chúng ta không bao giờ quên. Và vì thế chúng ta luôn nhớ về và mong ngày trở lại.

34 năm trước, chúng ta cùng ngồi trong một lớp học như nhau, sống với nhau thân ái trong một mái nhà chung là lớp 16D;  đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi, vui buồn bên nhau. Tôi vẫn chưa quên những cái tên của bạn bè trong lớp như Dung, Em, Ái, Đào, Thái, Lý, Chiến, Đông, Lộc, Quế, Tiến, Quang, Quyền, Sùng, Nhia, Ninh, Bắc, Quốc, Hòa, Đông, Thỏa. Ngọc, Nga, Nam, Minh, Thu, Huệ, Luyến, Vũ, Xuân, Thắng, Luyện, Hải, Quang Phú, Tịnh, Đặng Bình, Đoàn Bình, Lý (con), Cao Phú, Khôi, Lan, Ca, Hân, Dậu Những cái tên mà mỗi lần nhớ đến là nhớ về những kỉ niệm như một miền kí ức bí ẩn chôn sâu tận đáy lòng. Tuy nhiên, trong lớp ta có bạn Thái xinh đẹp, bạn Trần Đình Vợi, bạn Đặng Khắc Bình không may đã sớm qua đời. Chúng ta hãy nghiêng mình tưởng niệm và cầu mong cho Thái, Vợi và Bình ở dưới suối vàng được an giấc ngàn thu.

Hinh-lop-16D
       Lớp 16D-K2 ngày ấy (trong chuyến thực tế tại Huế 1977; Ảnh từ nguyenduyxuan.net)...


                         ...và bây giờ


Thưa quí thầy cô và các bạn.

Những thành viên của lớp 16D ngày ấy nay đang sống ở khắp nơi trên mọi miền đất nước, làm những công việc rất khác nhau, cách xa nhau hàng ngàn cây số. Có người đã thành vụ trưởng, giám đốc sở, hiệu trưởng, hiệu phó, trưởng, phó phòng ban, khoa..., có bạn đã thành phó giáo sư, tiến sĩ…, đa số vẫn miệt mài với nghề dạy học ở các trường đại học, cao đẳng, phổ thông trung học… nhiều bạn đã kịp nghỉ hưu vui vầy bên con cháu. Đó là một sự trưởng thành tất yếu, một sự phấn đấu không mệt mỏi của chúng ta kể từ ngày tốt nghiệp ra trường như là một món quà tặng của cuộc sống. Thay mặt ban tổ chức, xin nhiệt liệt chúc mừng cho những gì mà chúng ta đã và đang có hôm nay.


Sau 34 năm tôi lại được đứng phát biểu trước lớp 16D-K2


Thưa thầy cô và các bạn!

Không phải ngẫu nhiên mà mở đầu cho sách Luận ngữ, ông tổ của tư tưởng phong kiến là Khổng tử đã viết một bài học về tình bạn để dạy cho 3.000 môn đồ của mình: Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ. (Nghĩa là: Có bạn từ phương xa tới, chẳng vui lắm sao). Khổng tử đã đưa tình bằng hữu lên trước cả lòng trung quân ái quốc, đã rất đề cao tình bạn bè trong cuộc sống. Hôm nay trở về đây, tay bắt mặt mừng, ngồi bên nhau trong khán phòng ấm tình bè bạn giữa thành  phố Vinh đầy ắp kỉ niệm này, là chúng ta đang làm theo tư tưởng tiến bộ cách tân ở trên của Khổng tử. Bạn bè đến với ta, ta đến với bạn bè,  chẳng vui lắm sao.

Một lần nữa xin được nhiệt liệt chào mừng sự có mặt của quí thầy cô và các bạn.
             

Thưa các bạn!

Bài phát biểu của tôi sẽ không bao giờ trọn vẹn và sẽ rất là khiếm khuyết nếu tôi không nói đến công lao của hai bạn, cũng là một trong những cặp đôi hoàn hảo của lớp ta yêu nhau mà nên vợ nên chồng. Đó là Nguyễn Trung Ngọc và Phan Thị Nga, đều cùng là giảng viên của VU, chính hai bạn là người đã khởi xướng và từ mấy tháng nay đã rất nhiệt tình, tự mình đứng ra làm hết mọi việc, gánh hết mọi trách nhiệm của một ban tổ chức tự phong không do ai giao phó để chúng ta có được buổi họp mặt hôm nay.  Xin được nói lời cảm ơn đến bạn Kim Dung, bạn Uông Ngọc Dậu, bạn Phan Thị Nga, bạn Nguyễn Trung Ngọc đã tài trợ toàn bộ về mặt tài chính và quà tặng cho cuộc gặp thành công. Thay mặt bạn bè, chân thành cảm ơn các bạn .

Nhân đây cũng xin được nói lời cảm ơn đến BGĐ và đội ngũ nhân viên Khách sạn Quyết Thành đã nhiệt tình tạo điều kiện cho cuộc gặp của lớp ta thành công.   

Thưa thầy cô và các bạn!

38 năm trước duyên trời đã khiến chúng ta gặp nhau, học chung một lớp đại học trong suốt bốn năm ròng. Nay sau 34 năm tốt nghiệp ra trường, sau bao nhiêu lăn lộn với cuộc đời, chúng ta lại được ngồi bên nhau như ngày xưa thân ái. Đó cũng là duyên trời. Và tôi mong cái duyên đó sẽ còn tiếp diễn trong tương lai.

Chúc quí thầy cô và các bạn có nhiều sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc.

Xin chân thành cảm ơn.