27 tháng 10, 2015

Những mẩu chuyện nhỏ

Thỉnh thoảng trong bữa ăn, vợ tôi lại đem câu chuyện lần đầu tiên đi xe ôm ở Sài Gòn ra kể.
Chuyện rằng hồi mới định cư ở TP, một lần đi chợ Tân Sơn mua đồ xong đang trong cảnh tay xách nách mang, vợ tôi tìm xe ôm để kêu về. Thấy trên vỉa hè có 3 chú thanh niên với 2 cái xe máy đang túm tụm nói chuyện, nghĩ đó là mấy anh  xe ôm vợ tôi mới kêu cho về chung cư TSN. Một trong 3 thanh niên liền chỉ vào một thanh niên khác: Chạy xe chở cô về xíu mày! Thanh niên kia liền dắt xe nổ máy rồi đưa cho vợ tôi cái nón bảo hiểm: Cô ngồi lên xe con chở về. Cẩn thận vợ tôi hỏi: Bao nhiêu tiền vậy cháu. Thanh niên nói: Con chở cô về chứ tiền bạc gì đâu. Vậy cháu không phải xe ôm à? Không cô, hôm nay được nghỉ nên tụi con đi chơi, cả bọn đang chờ thêm đứa bạn nữa tới để cùng đi nên rảnh đưa cô về thôi.
Vợ tôi nghi ngại ngồi lên xe chú thanh niên xa lạ và được đưa về tận nhà mà không mất một đồng nào. Xuống xe chưa kịp nói lời cảm ơn thì chú thanh niên đã rồ máy phóng đi giữa ồn ĩ phố phường.
Câu chuyện khiến vợ tôi ngạc nhiên và nhớ mãi. Tôi nói luôn: mấy cậu thanh niên dễ thương đó mà ở trường ba là có thể đề nghị chi bộ ra nghị quyết kết nạp vô đảng ngay được.  
Lần khác cũng vợ tôi đi khám bệnh ở BV Thống Nhất bằng xe buýt. Đó là lần đầu tiên ở Sài Gòn vợ tôi sử dụng xe buýt làm phương tiện đi lại. Trước đó con gái dặn dò mẹ đi xe buýt phải cẩn thận, nhất là chú ý tránh mất cắp, tránh bị móc ví tiền và giật điện thoại, vân vân… Tóm lại ở đất Sài Gòn này một khi đã đi ra đường và lên xe buýt thì tuyệt đối không được tin ai hết.
Phải nói là dân Sài Gòn rất hay đi xe buýt. Người ta nói sống ở Thành phố mà không biết sử dụng xe buýt thì chưa phải là người thành phố. Mà xe buýt ở Sài Gòn nhiều thật, tuyến đường nào cũng có xe buýt chạy như nối đuôi nhau. Tôi cũng đã nhiều lần đi xe buýt và thấy rất an toàn và tiện lợi, lại rẻ tiền nữa, chỉ có 6 ngàn đồng mà đi xuyên cả Thành phố.
Buổi sáng đầu giờ xe buýt tuyến 65 chạy từ Trường Chinh đến CMT8 rất đông người khiến vợ tôi càng cảnh giác với cái giỏ xách trong đó có đủ bóp ví điện thoại…  Qua ngã tư Bảy Hiền thì đến trạm dừng ở BV Thống Nhất. Vợ tôi định bước xuống thì có một chị đứng bên cạnh cùng xuống kéo tay lại dặn: Cô bước xuống nhớ đi ngược lại với chiều xe chạy nhé, nếu bước xuống mà đi cùng chiều với xe dễ bị té nguy hiểm lắm. Vợ tôi làm theo và thấy an toàn hẳn; rồi lấy làm cảm động lắm về một bài học thắm đậm tình người giữa chốn phố phường xa lạ.
Có lần tôi lên dự một cuộc họp ở Trường đại học Kinh tế trên Nguyễn Đình Chiểu quận 3. Họp xong đã 5 giờ chiều trời chợt đổ cơn mưa to. Tôi xách cặp đứng ở bậc tam cấp tiền sảnh mà không làm sao ra nhà để xe được. Nước này thì đành phải chờ tạnh mưa thôi dù áo mưa có sẵn dưới cốp xe. Tôi đang đứng ngắm nhìn màn mưa mù mịt đầy trời với nỗi lòng thất vọng vì kiểu này không biết bao giờ cho ngớt thì một nữ sinh viên rất trẻ lưng mang ba lô chắc là vừa tan buổi học chiều ra đến bên tôi với chiếc ô căng sẵn: Thầy có cần ra nhà giữ xe không ạ. Có em. Vậy thầy đi với em ạ. Tôi cảm kích vô cùng. Nhà để xe của trường Kinh tế cách tiền sảnh khoảng ba chục mét. Cô sinh viên nhỏ nhắn cố ý dành cho tôi phần nhiều của chiếc ô vì thế mà tôi không bị ướt tẹo nào. Đến nơi tôi nói lời cảm ơn em. Chuyện nhỏ mà thầy. Chưa dứt lời cô bé đã vụt đi ra cổng giữa màn mưa Sài Gòn xám xịt.    
Những câu chuyện như thế đó đây xuất hiện quanh ta khiến ta thấy cuộc đời này vẫn đẹp sao. Ai nói người Sài Gòn vô cảm vô tâm, ai nói dân thành phố chỉ có lừa lọc và gian xảo. Giữa bộn bề cuộc sống nếu để ý và may mắn, ta vẫn thấy đó đây những mẩu chuyện, những con người khiến lòng ta ấm mãi. Thiết nghĩ, chúng ta cứ những tấm gương sáng đời thường ấy mà học hỏi và làm theo, hà cớ gì phải đi học những thây ma ở đâu đâu.