12 tháng 5, 2014

Về Long Hải thăm anh Mậu Đàn

 Hò hẹn mãi cuối cùng thứ 7 mới rồi tôi cũng xuống được Long Hải thăm anh Mậu Đàn. Đáng lẽ ra đi hôm lễ 30 tháng 4 vì bữa đó nghỉ dài ngày nhưng rồi lại nghĩ ngày lễ, con cháu anh ở xa đưa nhau về thăm ông bà, lại thêm mình đến chơi quấy rầy, phiền bạn bè quá nên hoãn lại đến thứ 7 gần nhất sẽ xuống.
Sáng dậy bắt xe buýt ngay đầu ngõ ra bến xe Miền Đông, mua cái vé 95 ngàn. Đúng 7h thì lên một cái xe Ford 14 chỗ rất lịch sự, sạch sẽ thơm tho như xe cơ quan. Qua ngã 3 Vũng Tàu, xe bon bon trên quốc lộ 51 rồi chạy cả trên con đường cao tốc mới bóc tem SG-Long Thành nên chỉ 3 tiếng sau đã cập bến Long Hải. Gọi cho anh Đàn, chỉ kịp nghe câu đứng đó tao ra ngay rồi cúp máy. 5 phút đã thấy anh vè vè cái xe máy trước mặt mình. Hóa ra nhà anh Mậu Đàn chỉ cách bến xe có 50 mét. Cái bến xe thị trấn Long Hải nho nhỏ bằng cái sân trường mẫu giáo mà thấy phong phú đến mức kính nể. Từ Long Hải đi Đà Lạt, Mũi Né, Đồng Hới, Huế, Đà Nẵng, Nha Trang… đều có đủ. Hỏi thì anh Đàn bảo chỗ này là khu nghỉ mát, nghỉ dưỡng nổi tiếng mà mày, cả nước ai chẳng muốn đến đây. Đúng thế thật, như tôi cũng đã mấy kì nghỉ hè xuống đây nằm kềnh ở resort, tắm biển và ăn hải sản là gì.
Vào nhà hàn huyên một đỗi đã thấy vợ con anh dọn mâm mời ăn trưa. Đúng là ẩm thực xứ biển. Mực tươi, tôm hấp cứ là ngọt lừ. Tất cả đều bắt từ biển lên, không có vụ nuôi ao thả hồ gì nên mùi vị rất tự nhiên. Tôi vốn sở trường khoái khẩu hải sản (mà hình như tôi khoái khẩu hơi nhiều món) nên phải nói là trúng tủ.
Nhà anh Đàn là một cái villa theo đúng nghĩa của nó. Trên khu đất rộng đến 500m2, anh dựng một cái villa có chiều ngang 7m, chiều dài đến 3 chục mét. Không lầu gác cầu thang lên xuống gì ráo mà đó là một ngôi nhà vừa dài vừa rộng có cửa sổ trổ ra 4 phía. Gió biển thổi và cây cối mát rười rượi. Tôi đung đưa trên cái võng nhà anh mà nghĩ về ngôi nhà bê tông cốt sắt hình ống của mình ở SG và mơ ước sau giấc ngủ trưa dậy nó sẽ hóa ra cái villa như của anh Đàn. Rồi tôi đánh một giấc thẳng cẳng cho đến 3h chiều. Có lẽ tôi đang là tuổi ăn tuổi ngủ thật. Ăn gì cũng ngon, ngủ đâu cũng thích.
Rồi anh chở tôi chạy ra bờ biển, ngồi trên bậc thềm lộng gió của khu di tích mộ Cô. Dân ở đây sống cứ như trên thiên đàng. Cứ mỗi nhóm khoảng 5-6 người, trải chiếu rồi tự nướng tôm, mực tươi trên những cái bếp lò bằng than, uống với bia lon. Lũ trẻ con thì không đoái hoài đến ăn uống, chỉ tung tăng chạy nhảy. Đám nam thanh nữ tú thì ngồi ôm hôn nhau. Cuộc sống thế còn cần gì thêm nữa không nhỉ.
Ngồi đến khi tắt mặt trời thì anh bảo về ăn tối. Lần này vợ con anh dọn ăn trên cái nền gạch đầu hè. Cứ cá tươi hấp cuốn bánh tráng rau sống chấm nước mắm ngon mà ăn đến no căng thì thôi.
Ăn uống xong anh lại bảo ra biển nữa mày. Sao ra biển hoài vậy. Chắc anh nghĩ tôi ở Thành phố xuống nên chỉ có ra biển là thích thôi. Ai thiếu cái gì thì cho cái đó. Lần này là ra chỗ khu Dinh Cô. Hồi chiều là khu mộ Cô. Anh Đàn giải thích: Dân biển Long Hải có một nhân vật như truyền thuyết để thờ cúng gọi là Cô. Dinh Cô là một tòa miếu lộng lẫy, được lập ra vào cuối thế kỉ 18 để thờ một cô gái trẻ tên là Lê Thị Hồng. Tương truyền, Cô là người ở xứ Bình Định trên đường đi qua Long Hải thì thuyền gặp giông bão, Cô bị rớt xuống biển tử nạn, xác trôi dạt vào bãi biển. Lúc ấy, Cô chỉ mới 16 tuổi. Thương tiếc người con gái trẻ đẹp mà chết yểu, người dân Long Hải đã đem xác Cô vào chôn cất trên đồi Cô Sơn. Từ đó Cô luôn hiển linh mộng báo điềm lành, diệt trừ dịch bệnh, độ trì bá tánh, phù trợ ngư dân…nên dân trong vùng tôn xưng Cô là "Long Hải Thần Nữ", gọi nôm na nhưng rất kính trọng là Cô. Chỗ ngồi chơi hóng mát hồi chiều là mộ của Cô, còn chỗ tối nay ra chơi là dinh thờ phụng Cô. Hai nơi cách nhau khoảng cây số đều ở sát bờ biển.
Một chỗ hóng mát thật là thảnh thơi và phóng khoáng. Nhìn bốn phía, tôi thấy toàn là dân du lịch các nơi đổ về. Họ nằm trên những cái xích đu, mặt hóng ra biển, uống bia và chuyện trò rôm rả.
Như đã nói, dù đã về Long Hải nghỉ dưỡng mấy lần nhưng lần nào đi tôi cũng chỉ biết có mỗi khuôn viên của cái resort với hồ bơi và nhà ăn chứ chưa hề bước chân ra khỏi cổng khu nghỉ dưỡng. Chỉ lần này, với sự nhiệt tình của anh Mậu Đàn, tôi mới thực sự biết Long Hải là như thế nào.
Chơi đến 10h đêm thì về, vợ anh đã dọn sẵn phòng ngủ. Hai anh em lại nằm nói chuyện đời xưa mãi. Phải công nhận anh Mậu Đàn là người có rất nhiều thông tin về bạn bè học cùng khóa 12 với tôi, từ lớp A cho tới lớp B. Có những chuyện mà ngay cả khi còn học với anh, lúc chưa đi lính mà tôi ngu ngơ không biết gì, còn anh thì không có chuyện gì trong lớp mà anh không biết. Anh kể hồi đó mày đi khám sức khỏe để nhập ngũ, sắp đi lính rồi mà đưa ra xét để kết nạp đoàn cho mày, có đứa trong BCH nó vẫn không chịu đấy. Hồi đó tôi tốt nghiệp cấp 3, vô đại học học hết năm thứ nhất, sang năm thứ 2 rồi mà vẫn chưa được kết nạp đoàn. Tôi nghe anh kể cứ cười ngất, thấy sao mà hài hước thế nhỉ.
Còn những chuyện của đám bạn bè trong lớp từ ngày tôi chia tay anh đi lính thì vô thiên lủng. Anh cứ thủ thỉ kể còn mắt tôi thì cứ ríu lại. Cuối cùng thì tôi ngủ chìm đi trong những mẩu chuyện không đầu không cuối về bè bạn của anh.


   Chụp ảnh  với Anh Mậu Đàn lần anh ghé thăm tôi ở trường sau 42 năm gặp lại nhau.


Sáng dậy tôi mở mắt ra đã hơn 6h. Anh Đàn đang uống trà xem TV ở phòng khách. Hai anh em đi ăn sáng xong thì tôi chia tay vợ chồng anh để về lại Sài Gòn.  Chị vợ anh chu đáo cho tôi hẳn một hộp xốp đựng mấy kí cá tươi đem về làm quà cho vợ con.
Tiễn tôi lên xe, vẫn là cái xe của Cty Thiên Phú với những chiếc xe Ford 14 chỗ lịch sự, anh dặn hôm nào lại xuống chơi nữa nhé. Có mày xuống tao vui lắm. Mà nhớ đưa cả vợ con cùng xuống đấy. Ôi trời, đưa hết cả nhà xuống đây chơi rồi để cho đội quân đạo chích SG nó đem ô tô đến khuân hết tài sản  nhà em đi à.
Về đến nhà tôi đang lúi búi chưa kịp gọi điện cho anh thì anh đã gọi trước hỏi về đến nhà chưa mày. Anh cũng vẫn không quên nhắc là bữa nào rảnh lại xuống chơi nữa nhé.