19 tháng 5, 2014

Gửi Người hàng xóm… “không có gene xâm lược”

Mấy tuần nay dõi theo vụ giàn khoan với biểu tình, thấy tình hình rất là tình hình. Chộ một bài thơ vui vui bèn cóp lên đây:
 


Đất nước anh bốn ngàn năm văn hiến

Mất mẹ nó ngàn năm chú bú đớp liên hồi.

Chú bắt dân anh sôi nước mắt đổ mồ hôi

Xuống bể săn voi lên rừng mò ngọc trai với thuồng luồng hà bá.



Chú đã tham như heo lại còn hay của lạ

Bắt gái gú chân dài anh cống nạp thường niên.

Anh nói thật là các cụ nhà anh hiền

Với lại cũng muốn chín bỏ làm mười mà sống



Ở sát nách thằng nhà cao cửa rộng

Có nhún nhường thêm tí cũng vì con

Thằng nào cũng chỉ có …hai hòn

Mạng thằng nào cũng đầu đen máu đỏ



Chú nhớ xem mấy thằng ngon bên chú

Thằng thì bị phanh thây đứa chui tót ống đồng

Chú đừng cậy chú đất rộng người đông

Hễ đụng đến non sông thiêng liêng là bọn anh xơi tất.



Anh kể dài dòng thế để chú lường được, mất

Khi chú cố tình chú bảo vệ cái giàn khoan

Biển quê anh như một mảnh ao làng

Anh quyết giữ để con anh lớn lên nó có chỗ bơi, vợ anh có nơi mà bắt tôm bắt cá.



Đất nước anh suốt bốn ngàn năm giặc dã

Nên thấm lắm rồi cái nạn binh đao

Nhưng khi cần cho những điều lớn lao

Những đứa trẻ quê anh cũng trở thành Thánh Gióng



Biển quê anh sẽ sẵn sàng nổi sóng

Nhắc chú Bạch Đằng giang thấm đỏ máu quân Tàu.

Theo ý anh cứ THÔNG NHAU MÀ SƯỚNG

Tức là phải THƯƠNG NHAU MÀ SỐNG ở cạnh nhau



Chú đem khoan đi ăn trộm mấy can dầu

Nhục như chó thế mà cũng rêu rao cường quốc.

Tộ sư chú. Anh mỏi tay bỏ mẹ!

Bài bê về từ Kim dung Blog