2 tháng 12, 2013

Những cuộc gặp ngẫu hứng

Tiếng là cùng ở Thành phố với nhau nhưng chúng tôi, những đồng nghiệp một thời ở QNU rất ít khi gặp nhau, thậm chí một cuộc gọi cho nhau cũng ít có, nếu không có việc gì đó hệ trọng.
Vì thế đám cưới con trai Bình – Trang, một cặp đôi không hoàn hảo bởi mỗi người hiện đang sống ở một mái nhà khác nhau ở những quận khác nhau của Thành phố, tối qua ở Gò Vấp, là một cơ hội tuyệt vời để chúng tôi thấy lại nhau, bắt tay nhau một cái và nói với nhau vài câu chuyện vu vơ trong một sự kiện mà ai muốn thể hiện cách sao cũng được.
Những Trịnh Sâm, Công Thắng, Hai Minh (lão này thì tôi gặp suốt), Thắng lý, Đạt sử, Lực Vân … (trừ đồ gàn Quận đang đi Thái) nhìn thằng cu Tí đang xúng xính trong bộ đồ chú rể và cùng nhắc lại đám cưới cha mẹ chúng nó ở nhà nguyện bên khu tập thể CBGD ở Qui Nhơn cách nay 30 năm.
Mới đó mà đã 30 năm.
Được cái may là thế hệ chúng tôi tên nào cũng ổn. Lẻ tẻ có tên rất ổn (có địa vị và giàu có); cũng có tên hơi chật vật vì gia cảnh khó khăn nhưng đều giống nhau ở một điểm là thuộc loại người tử tế. Đi dạy thì không bắt nạt học trò, không chạy trường chạy điểm, không bị dính phốt… ít nhất cho đến thời điểm này.
Và may mắn nhất là đến tuổi U60 cả rồi nhưng sức khỏe vẫn tốt, máy móc vẫn thỉnh thoảng ... chạy.
Nói thực trong sự bế tắc của cái gọi là lí tưởng sống ngày nay của XH Vn, tưởng cũng chẳng mong gì hơn nữa.
Uống vô vài li, có ông cao hứng: Có lẽ bữa nào bọn mình tổ chức hội quân một bữa cho ra trò chứ nhỉ.
Ai cũng lên tiếng OK nhưng tôi biết chắc nói là một chuyện. Chia tay nhau đây là xong ấy mà, chả ai còn nhớ nữa.
Vậy mà chúng tôi vẫn rất quí nhau, vẫn mừng vui cảm động mỗi khi có dịp gặp nhau.
Biết làm sao được. Công việc thì bận rộn (do ăn cơm chúa nên phải múa tối ngày) mà Thành phố thì bao la quá.