11 tháng 9, 2013

Một sẻ chia từ thế giới mạng

Đây là một mẩu chuyện thật:
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình
                                           và lấy ra một gói nhỏ…
Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa
Anh bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường,
đây là một chiếc áo lót thật đẹp
Anh vứt lớp giấy bọc
                                 và lấy ra chiếc áo lót mịn màng
Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên
 chúng tôi sang New York, cách đây 8 - 9 năm rồi,
 nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!
Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt.
Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi
Anh đến cạnh giường
                     và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ
mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm
Vợ anh vừa mới qua đời. 
Quay sang tôi, anh bảo: Đừng bao giờ giữ lại
một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả.
Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!
Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này,
Và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước
và bớt dọn dẹp nhà cửa.
Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh
chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn.
Tôi dành nhiều thì giờ cho
gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm
mình cần phải nếm.
Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. 
Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày;
tôi mặc áo mới để đi siêu thị,
nếu mình bỗng thấy thích.
Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng
cho những ngày đại lễ,
tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.
Những cụm từ như “một ngày gần đây” và
“hôm  nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi
Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem,
muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.
Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì
nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn
 sống nữa.
  (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)
Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong
gia đình, mời bạn bè thân thích  đến.
Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa
hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. 
Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu
(vì cô rất  thích ăn đồ Tàu!)  
Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm
khiến cho tôi áy náy,
nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.
Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người
bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.
Áy náy vì không nói thường hơn với những người
thân của mình rằng mình yêu thương họ.
Áy náy vì chưa viết những lá thư
mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết.
Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa,
tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể
đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt.
Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.
Nếu bạn nhận được thư này,
ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn,
và vì bạn cũng có quanh mình
những người bạn quý yêu.
Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút
gửi đến cho ai khác và tự nhủ:
mai mốt tôi sẽ gửi thì mai mốt đó có thể là một
ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.
Tôi chép lại câu chuyện với các hình ảnh sưu tầm được
Chúc bạn một ngày vui

Sưu tầm và gửi đến: Đỗ Thị Kim Liên