2 tháng 5, 2015

Tôi đi tìm (tiếp theo)

Nhật kí vào Sài Gòn của Lê Quang Phương

    V. Tìm về đại đội

Cuối tháng 5 -1975
Tôi vẫn lang thang đi tìm giữa Sài Gòn mãi miết
Tìm gì
không biết
tìm chẳng thấy
tôi trở về đơn vị
gặp nhau
điểm mặt
bấm đốt ngón tay mấy chục thằng đã chết
Bảo rằng đi sâu ở lâu
Ai ngờ đi mau chết mau
Nghe trong gió câu “Thần tốc thần tốc”
Chiếm được Sài Gòn rồi mới thấy đau nhìn nhau không khóc
Lại bấm đốt ngón tay điểm mặt, năm chục bảy chục gần trăm thằng chết
Nghĩ mà kinh
Mà khiếp
 Thằng Bình (Thọ Xương) , thằng  Hòa (Nam Giang), Thằng Tụng (Xuân Phong) đâu,
đâu rồi thằng cậu Lập Quảng Bình… chết chết

 Mấy chục năm nay tôi chưa đến hết
 Thắp một nén  hương
 cho thằng chết
để tôi được yên lòng!


VI - Cải huấn
           1- Cùng chơi bóng
Tháng 6 -1975
Trại Cải huấn sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa ở Long Đất Bà Rịa Vũng Tàu
Bộ đội mình ở một bên còn dãy gia binh bên kia là họ
Từ Sài Gòn tôi được điều về đó
Cùng tắm chung mấy thùng nước mưa cùng chơi chung một sân bóng đá
Bộ đội mình nấu cơm cho họ ăn và  lên lớp dạy đời cho họ
Gặp nhau họ lễ phép chào thưa – Tôi cảnh giác đề phòng
Lúc nghỉ ngơi họ âm thầm ít nói.
Chỉ khi ra sân bóng cùng chơi, họ mới vui, hò reo dô dô cái vui thứ thiệt
Tôi quên rằng họ mới bắn vào tôi và họ cũng quên rằng tôi mới ùng oàng vào họ.
Quả bóng tôi rê dưới chân, anh ấy gọi bồ ơi tôi kẻ chỉ chuyền sang, chạy chỗ
Bóng trả về, đường chuyền như dọn cỗ, tôi lắc đầu một cú lập công.
 ở ngoài sân, hai bên dô dô hả hê tay vỗ
tôi bắt tay, anh vỗ vai, niềm vui òa vỡ.

Bữa ấy về tôi được đôi lời nhắc nhở
Không được bắt tay, không vỗ vai lại càng không được nghe được gọi bồ ơi!
Mất cả vui
hai tiếng bồ ơi
chết tiệt.
                        
 2- Cùng đọc thơ

Tôi đau đáu vọng về phương Bắc
Họ thẫn thờ cùng nhắc vợ con
Một chiều ráng đổ hoàng hôn
Cảnh buồn
 từng tốp người buồn bên nhau.

 Chung cảnh tình nhìn sầu giáp mặt
(chiến tranh qua 
hòa bình thật )
Hoàng hôn ơi hiu hắt tầng cao

 - Thoi đưa ngày tháng ruổi mau,
Người đời thấm thoát qua màu xuân xanh

Bỗng mấy giọng trầm thanh ngân đọc
Tôi dừng chân ngừng bặt hoàng hôn

 - Đưa chàng lòng dặc dặc buồn
 Bộ khôn bằng ngựa thủy khôn bằng thuyền

Chân rảo nhẹ tôi liền bước ghấp
Không ngại ngần vội  nhập cuộc chơi
Xá chi cừu hận vừa rồi
Câu thơ chung đọc dưới trời là hơn

 -Thuở trời đất nổi cơn gió bụi
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên

Tôi cùng họ ngước nhìn lên
Hoàng hôn ngằn ngặt tím miền mây xa

 - Áo chàng đỏ tựa ráng pha
Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in
-         Xanh kia thăm thẳm tầng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này

 -Trống tràng thành lung lay bóng nguyệt
Cửa Cam tuyền mờ mịt thức mây
 Nối vần tôi cũng đọc ngay
 Nhịp tam nhịp tứ lòng say với lòng

- Cùng trông lại lại cùng chẳng thấy
Chỉ xanh xanh những mấy ngàn dâu
- Ngàn dâu xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai

 Việt Nam ơi sông dài biển thẳm
Tôi và anh ai thắng ai hơn
Nhìn nhau lòng dằng dặc buồn
Một trang đẫm máu lệ còn tuôn rơi

Thơ xưa lời lại nối lời
Hoàng hôn thoắt đã về chơi cung Hằng

Phủ Tây Hồ, Thọ Xuân, Thanh Hóa 
2 - 5 - 2015 
LQP