13 tháng 4, 2015

Khi ông thầy nhìn qua khung cửa


Một ông thầy có buổi giảng 5 tiết liền trong một lớp học. Giả sử là sinh viên đang ngồi học trong lớp ấy bạn có chán không. Chắc chắn là sẽ chán và… rất ngán. Bởi với 5 tiết giảng liên tục, thầy có dạy hay đến mấy người nghe cũng đến lúc thấy nhàm và …nhảm.
Vào những lúc chán ngán với bài giảng của ông thầy trên bảng bạn sẽ làm gì.
Nhìn lơ đãng qua khung cửa sổ lầu 5 với mây trời đang bay, nếu có thêm con chim đang bay nữa thì tốt. Sẽ sinh động hơn.
Lấy điện thoại 3G vô Yahoo chát tám với đứa bạn đang học ở một thành phố khác. Thành phố của đứa bạn nhỏ hơn rất nhiều bởi vừa được nâng cấp từ thị xã lên sau một đêm ngủ dậy. Trong lúc thành phố này có đến hơn mười triệu dân. Đứa bạn ở quê đang ao ước có một ngày được lên thành phố này chơi.
Khều đứa bạn bên cạnh đánh ca rô vào trang bìa cuối của tập vở học. Sinh viên đi học bây giờ cần gì phải ghi chép. Buổi lên lớp cuối cùng thế nào thầy chả đưa USB cho lớp phó học tập lưu bài giảng vào laptop. Lớp phó sẽ chuyển cho cả lớp cùng lưu. Sau đó một đứa đi in ra để cả lớp cùng pho to lại với chữ nhỏ li ti. Một sáng kiến kết hợp giữa giáo trình tham khảo và phao dùng thi hết môn.
Có những cặp tranh thủ nắm tay nhau mân mê dưới gầm bàn. Tình yêu học trò phải thế…
Ông thầy đang thao thao trên bục giảng chợt dừng lại. Đang tiết cuối của buổi học. Tiết thứ 5. Đám học trò quỉ tha ma bắt ở dưới lớp làm gì thầy biết hết. Thầy thì cũng từ chúng nó mà ra. Không biết mới lạ.
Đang nói đến đoạn nào nhỉ. Những bài học rút ra từ tiểu thuyết Tây du kí. Tại sao thằng Tôn Ngộ Không với 72 phép thần thông biến hóa giỏi giang thế lại chịu để cho tay Đường Tam Tạng ngu ngơ lãnh đạo. Lâu lâu nổi điên lên nó còn niệm thần chú cho vòng kim cô thít chặt vào đầu đau điếng. Phải chăng đám lãnh đạo thường là những thằng ngu còn những thằng giỏi chuyên môn thì suốt đời làm lính. Hay là dù ngu nhưng vì có tài quản lí nên nó được làm lãnh đạo. Hay là cứ như thằng Trư Bát Giới cho sướng. Thích được ăn ngon, thích ngắm gái đẹp. Thấy gái là mắt sáng rỡ lên như đèn pha ô tô, mắt híp cả lại, hở ra là đã ngáy khò khò.
Đến đó thì ông thầy đặt câu hỏi: Nếu được chọn làm một trong 4 nhân vật của thầy trò Đường Tăng, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa Tăng thì các anh chị sẽ chọn nhân vật nào.
Cả lớp râm ran hẳn lên. Không còn chát với đứa bạn từ xa. Không đánh ca rô. Không cả nắm tay nhau tỏ tình dưới gầm bàn nữa…
Thưa thầy em Tôn Ngộ Không. Thưa thầy em Đường Tăng. Thưa thầy em Trư Bát Giới… Loạn xà ngầu cả lên. Hình như nhân vật Sa Tăng không ai chọn. Mờ nhạt quá mà. Với đôi bồ gánh nặng trên vai và luôn đi chặn hậu; cần cù, chịu khó, nhẫn nại, không nhiều lời và chỉ biết có hành động; gánh hết khó khăn cho cả đoàn, Sa Tăng là một người tốt. Nhưng sự đời bất công, ở đâu và bao giờ cũng vậy, người tốt thường mờ nhạt và thiệt thòi nếu không nói là bất hạnh. Ngu gì làm người tốt.
Những bài học cuộc đời từ Tây du kí đấy chứ đâu.
Đúng lúc đó ông thầy chợt thấy chán ngán tất cả và nhìn qua khung cửa. Bên dưới là một công viên nhỏ như mũi tàu với bãi cỏ xanh rì. Giá lúc này mà có được phép đằng vân của lão Tôn nhỉ, thầy sẽ bay ngay ra bãi cỏ ngủ một giấc cho sướng.