1 tháng 7, 2014

Tản mạn về Thành phố



Hôm bữa đưa Nguyễn Xuân Sùng đi tham quan Dinh Độc Lập. Trở về đúng giờ tan tầm làm việc buổi chiều tối, xe máy phải nhích, lách từng tí một để tiến lên, nhất là khi qua những vùng trọng điểm như vòng xoay nhà thờ Đức Bà, vòng xoay Cộng Hòa, ngã năm Chuồng Chó, ngã sáu Gò Vấp... để về đến nhà Thu Huệ ở mãi Hạnh Thông Tây. Vốn quen đi đường ở Ba Đồn, Sùng lắc đầu có vẻ chán nản nhưng lại lấy làm khâm phục nghị lực của dân Thành phố ở 3 điều: Một là đi xe giỏi, hai là có sức khỏe, ba là đầu óc rất tỉnh táo. Thiếu một trong ba điều đó thì không thể chạy xe trên đường phố Sài Gòn được. Sùng còn thêm một nhận xét nữa là dù chật chội tắc đường như thế nhưng dân SG đi xe không có thói quen bóp còi, không văng tục chửi thề. Cứ lẳng lặng mà đi. Mà lại còn rất chịu khó nhường đường cho nhau nữa.
Điều này thì không chỉ có Sùng mà trước đây khi tôi đưa những người bạn khác như chị Đỗ Thị Kim Liên, rồi Uông Ngọc Dậu… từ Vinh, từ Hà Nội vào đi dạo dọc phố SG với những con đường dài dằng dặc cũng đã đưa ra những nhận xét như thế. Thậm chí GS. Liên còn nhấn mạnh một cách rất tu từ học: Phải là người có sức khỏe vô địch mới tồn tại được ở Sài Gòn. Còn Dậu thì nói Sài Gòn và Hà Nội cùng kẹt xe như nhau nhưng kẹt xe ở Sài Gòn không lưu manh như kẹt xe ở Hà Nội. Tôi thì nghĩ có lẽ là nhập gia nên phải tùy tục thôi. Ở đất Sài Gòn này nếu bạn làm ngược lại sẽ không có đất sống.
Tôi có một bài viết cũng đã lâu, đã đăng ở đâu đó vài nơi, kể cả được trích dẫn đầy đủ trên một trang mạng ở hải ngoại, nhưng không hiểu vì sao lại không có trên blog này, thấy trùng hợp với chủ đề này nên đăng lại ở đây. Cũng là một cách để giữ lại cảm xúc của mình:

                                   Đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1

Tản mạn về Thành phố

Chẳng biết tự bao giờ, người Sài Gòn và các tỉnh thành ở miền Nam có thói quen gọi rút gọn thành phố Sài Gòn chỉ ngắn gọn là Thành phố. Khi bạn nghe một ai đó nói họ vừa đi Thành phố về  thì bạn phải hiểu là họ vừa đi Sài Gòn về, dù nơi họ đang ở cũng đã là thành phố như Cần Thơ, Quy Nhơn, Nha Trang, Pleiku hay Đà Lạt... Có lẽ trong mắt người miền Nam chỉ có Sài Gòn mới thực sự là thành phố. Thành phố từ một danh từ chung, với người miền Nam đã thành một danh từ riêng được viết hoa. 
Thành phố rộng mênh mông đến mức đầu đường phía này mưa như trút mà ở đầu phía kia đường thì nắng ráo như không. Thành phố rộng mênh mông mà ở đâu cũng chật chội với những người là người. Người như nêm cối ở khắp mọi hang cùng ngõ hẻm của Thành phố.
Vậy mà ai cũng có một chốn để dung thân ai cũng có một công ăn việc làm. Và hơn thế ai cũng có một sự nghiệp miễn là người đó có nghị lực và biết chịu khó chắt chiu để sống. Đến với Thành phố không bao giờ là muộn.
Thế mới biết Thành phố bao dung làm sao.
Có một cảm nhận chung là ở Thành phố, do rộng quá nên ai sống ở đâu chỉ biết chủ yếu ở nơi đó. Nhưng ai ở đâu cũng thấy nơi mình đang ở là hay. Vậy thì ở Thành phố, sống ở nơi nào cũng hay cả.
Thành phố đúng là miền đất lành.  
Sáng sáng ta hơi vội vàng dong xe đi chiều chiều lại thong thả dong xe về kết thúc một ngày làm việc giữa cơ man người và xe ken vào nhau dày đặc mà thấy yêu vô cùng khung cảnh nhộn nhịp và hối hả cũng vô cùng của cuộc sống. Có lẽ không ở đâu mà cư dân lại hăm hở sống hăm hở làm việc như ở Thành phố này.
Thế mới biết Thành phố và con người Thành phố năng động đến mức nào.  Chỉ có những con người thực sự yêu đời yêu cuộc sống thì mới có phong cách sống năng động như thế.
Dù không đến mức như trong thơ Chế Lan Viên Gặp mỗi mặt người đều  muốn ghé môi hôn nhưng ta yêu đến vô cùng sự hối hả và năng động sống của cư dân Thành phố. Sống mà lờ đờ nước hến thì chán chết.
Cứ sống hết mình, làm việc hết mình ta sẽ gặp chính con người mình và ước nguyện của chính mình.  
6-2011