17 tháng 8, 2020

Sách Luyện đọc lớp 1 – Hấp dẫn từng câu chữ

Nga Lê Phương (Gs. Lê Phương Nga gửi cho tôi cuốn Luyện đọc lớp 1 với lời nhắn: Cho tớ ý kiến nhé. Ý kiến là thế nào. Tớ sẽ có hẳn 1 bài đăng báo về sách của cậu. Sách khó viết mà viết hay thế nhỉ. Đọc xong cứ mướn đi dạy lớp 1.

Phải nói là ngay từ khi cầm trên tay và đọcnhững bài đầu tiên trong cuốn Luyện đọc lớp 1(*) (Theo chương trình giáo dục phổ thông 2018) của các tác giả Lê Phương Nga và Trần Thị Quỳnh Nga, NXB Giáo dục Việt Nam, tôi đã rất lấy làm ngạc nhiên.

Cuốn sách mỏng manh chỉ với 70 trang mà chứa đựng bao điều thú vị. Chợt thấy ghen tị với các em bé lớp 1 bây giờ vì 60 năm trước, mình học lớp 1 với những bài học thật bâng quơ. Và ước gì mình có thể bé lại bằng cái kẹo để được đi học lại lớp 1 với những bài học mới như trong cuốn sách này.


Theo lời các tác giả thì Luyện đọc lớp 1 ra đời là nhằm để “giúp các em hình thành năng lực đọc – một năng lực vô cùng quan trọng trong những ngày đầu đến trường”. Vì thế mà mở sách ra các em sẽ thấy ngay những câu chuyện, những bài thơ lí thú, kèm với đó là những bức tranh ngộ nghĩnh, vui tươi. Và điều đó thể hiện rất rõ ở tất cả các bài luyện đọc trong sách.

Mỗi bài luyện đọc mà thực ra là một câu chuyện và chuyện nào cũng hấp dẫn cuốn hút người đọc, ngay cả với người đọc lớn tuổi. Hãy lấy ngay câu chuyện đầu tiên Cừu con lông trắng làm ví dụ: Cừu con lông trắng được mẹ gọi bằng một cái tên là Hòn bông tròn lúc la lúc lắc. Cừu con thích cái tên đó lắm, đi đâu chú cũng khoe và khi được ai gọi bằng cái tên đó là cừu con lại nhảy cẫng lên. Đêm đến nằm bên mẹ cừu con thì thầm: Mẹ ơi, Hòn bông tròn lúc la lúc lắc yêu mẹ lắm. Chuyện chỉ có thế mà thật ấn tượng vì nó mang lại cảm giác vui tươi, nhẹ nhõm cho người đọc. Các học sinh lớp 1 khi đọc sẽ ước gì mình được mẹ yêu và đặt cho một cái tên như Cừu con lông trắng, có khi đọc xong có em đêm mơ ngủ bỗng thấy mình thành Cừu con lông trắng. Còn người lớn khi đọc chắc chắn trên môi sẽ nở một nụ cười thú vị.

Viết được một câu chuyện làm bài luyện đọc như thế, tôi nghĩ thật là khó. Các tác giả phải tự đặt mình vào vị trí là lứa tuổi của các các em bé lên 6 tuổi đang học lớp 1. Một bài luyện vừa sức các em theo kiểu học mà chơi chơi mà học. Và tôi nghĩ những câu chuyện như thế sẽ in dấu lâu dài trong trí não và cả trong tâm hồn các em ngay cả khi các em đã trưởng thành. Cứ như thế 17 câu chuyện của sách Luyện đọc lớp 1 được đọc hết khi nào không biết.

Kèm theo mỗi bài luyện đọc là phần được xem như bài tập nhưng các tác giả đã rất khôn khéo và tâm lí khi không gọi nó là bài tập gồm 6 câu hỏi hết sức nhẹ nhàng. Các em sẽ được tham gia làm bài tập cùng cô giáo nhưng chỉ là như một cuộc trò chuyện tâm tình. Chẳng hạn ở bài Cừu con trên, phần câu hỏi bài tập sẽ là: Mẹ gọi cừu con lông trắng là gì? Sách đưa ra 3 lựa chọn để các em xác định một đáp án: Cừu con lông trắng; Hòn bông tròn lúc la lúc lắc; Đám mây bông. Các em sẽ dễ dàng tìm ra đáp án đúng. Thật là dễ và nhẹ nhàng. Ai cũng có thể đọc được, ai cũng có thể trả lời đúng câu hỏi, ai cũng có thể được cô giáo khen giỏi. Cứ thế mà lòng ham học, ham đọc sẽ đến với các em lúc nào không biết.

Bài học trong sách Luyện đọc lớp 1

Viết sách chắc chắn là một việc rất khó. Nếu dễ thì hẳn ai cũng đã có một cuốn sách đề tên mình trong thư viện. Nhưng viết sách cho học sinh lớp 1 học còn khó hơn nhiều. Điều đó được minh chứng qua sách Luyện đọc lớp 1 này.

Viết để các em tiếp thu được một cách nhẹ nhàng, học mà như không, học mà đầy hứng thú, học mà đầy niềm vui khi đến trường. Đó là cả một niềm hạnh phúc với các em học sinh lớp 1. Và đó cũng là niềm mơ ước mong mỏi của các nhà hoạt động giáo dục.

Điều cuối cùng tôi muốn nói thêm là rất thích khi thấy các tác giả sách, là những nhà giáo kì cựu đã gọi học sinh lớp 1 là em chứ không phải gọi là con như nhiều trường hiện nay đang áp dụng. Cô giáo như mẹ hiền chứ không phải cô giáo là mẹ hiền. Vậy cô giáo không nên gọi học sinh là con. Gọi học sinh là em sẽ xác định được vai trò của cô giáo và học trò, phân biệt được nhà trường và gia đình.

Người viết bài này cũng đã có hàng chục năm làm nghề dạy học, chỉ có điều là dạy ở bậc đại học. Đọc xong Luyện đọc lớp 1 của các tác giả Lê Phương Nga (Chủ biên) và Trần Thị Quỳnh Nga bỗng ước gì có một lần mình được lên lớp để dạy cho các em học sinh lớp 1 và đọc cho các em nghe những câu chuyện trong Luyện đọc lớp 1.

HTS

(*) Luyện đọc lớp 1, GS.TS Lê Phương Nga (Chủ biên), TS. Trần Thị Quỳnh Nga, NXB Giáo dục Việt nam, 8 - 2020.

 Link xuất bản trên TC VHSG: https://vanhocsaigon.com/sach-luyen-doc-lop-1-hap-dan-tung-cau-chu/?fbclid=IwAR2lcGsuAG0TK5HrAubz9u3_jHZdrsnVmhnTzSE6qqGLSa6GD9UljQk9whQ

 

 

 


Anh Trương Tham và chuyện nuôi con gì không ăn con nấy

HTS - Báo chí và MXH đang rộ chuyện sugar daddy và sugar baby, nói chuyện mấy tay lắm tiền nhiều của kiếm con để nuôi gọi là con nuôi rồi thịt luôn cả con nuôi. Tuy nhiên tôi biết vẫn có những người nuôi con gì đó và quý nó hơn cả con nuôi nhưng không hề ăn thịt nó.

v Hồi còn ở Quy Nhơn, tôi chơi với anh Trương Tham (NGƯT, đã qua đời), giáo viên văn trường cấp 3 Trưng Vương. Anh là một Gv văn giỏi thực sự, rất yêu nghề và thương học trò. Đặc biệt anh lên lớp rất cuốn hút. Hồi năm 1980 mới ra trường về dạy ở ĐHSP Quy Nhơn tôi đã xin anh được dự mấy tiết giảng văn để học hỏi. Anh em quý nhau từ đó. Anh sống độc thân và đặc biệt yêu loài chó nên chẳng những không ăn thịt chó mà trong nhà anh khi nào cũng có cả một đàn chó 5-7 con đủ các lứa tuổi. Anh chiều lũ chó như chiều vong. Có lần tôi ra chơi nghe anh tâm sự một cách cực đoan nhưng vẫn rất có lí: Ở với chó vui hơn ở với người. Có bữa ngồi bộ xa lông của anh, tôi để cái kính trên bàn, có một chú chó vá mới mở mắt mình trắng đốm đen rất đẹp, mập mạp và lùn chủn. Thấy tôi để ý đến nó anh bế đặt lên bàn. Chú chó lẫm chẫm bước lại phía tôi rồi ngậm cái kính của tôi mà gặm. Tôi thấy dễ thương nên để yên cho nó gặm. Anh Trương Tham thì nạt yêu nó: Cún, hư này, đừng có gặm kính của chú Sơn chứ. Anh nói với chó mà hơn cả nói với người. Đó là con chó bé nhất và dễ thương nhất của anh lúc đó. Rồi thấy tôi thích nó thật sự, khi ra về anh nói: HTS thích con cún không. Thích lắm anh. Vậy đem về mà nuôi. Được thế thì tốt quá. Em xin anh.

Chú mực của ba mạ tôi ở quê. Cả nhà tôi không ai nghĩ đến chuyện ăn thịt chú trừ quân trộm chó.

Rồi anh kiếm cái hộp giấy bỏ chú cún con vào cho tôi đưa về nhà nuôi. Cả nhà tôi đều thích cún. Do còn bé nó chỉ uống sữa không ăn gì khác. Được 3 ngày, tôi đi làm về thì thấy anh Trương Tham đạp xe ra nhà tôi (cách nhà anh cũng 4 - 5km, anh chỉ đi cái xe đạp cà tàng không đi xe máy). Tôi lấy làm ngạc nhiên vì anh là người ít đến nhà riêng của bạn bè nay không hiểu có chuyện gì mà anh đường đột đến nhà tôi như vậy. Tôi mở cửa mời anh vào. Anh bước qua phòng khách hỏi con cún đâu. Dạ nó ở sân sau. Chẳng nói chẳng rằng anh đi thẳng ra cái sân sau thoáng mát của nhà tôi, thấy cún con đang ngủ ngon lành bên đĩa sữa trắng ăn còn chưa hết. Ở góc nhà là cả một thùng sữa tươi không đường dành cho tôi và cún. Chỉ thấy thế xong anh chào tôi ra về mà không nói thêm gì. Cả nhà tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên. Thì ra là dù đã cho hẳn tôi rồi nhưng anh vẫn quan tâm đến chú cún con, không biết tôi chăm sóc nó có tốt không nên lên tận nhà để kiểm tra xem nuôi nấng thế nào. Thấy yên tâm rồi thì về ngay. Thêm một minh chứng nữa về lối sống khác người và lòng yêu thương loài chó vô bờ bến của nhà giáo Trương Tham.

v Một ông anh khác mà tôi chơi cũng thân tình là nhà văn Võ Duy Linh. Anh là một con người cũng đầy cá tính và góc cạnh, từng đóng đến chức vụ trưởng làm GĐ Trung tâm học liệu Giáo dục ở TP. HCM. Đời anh lên thác xuống ghềnh, bị chốn quan trường dập cho tơi tả. Về hưu anh bán nhà ở Sài Gòn chuyển vợ con về Bình Dương sinh sống. Anh làm ở Trung tâm nghiên cứu Đông Nam Á của ĐH Bình Dương, vợ thì làm ở thư viện trường. Năm trước tôi lên dạy cho trường này mấy chục tiết VHTQ. Có buổi sáng đang lên lớp thì thấy anh đứng ở cửa lớp ngoắc ra: Dạy xong qua nhà mình ăn cơm. Nói xong đi luôn không kịp để cho tôi trả lời là đồng ý hay không. Buổi trưa ở lại trường tôi thường ra quán cơm Sv trước cổng ăn dĩa cơm sườn rồi vô nhà khách chợp mắt chút chiều dạy tiếp. Bữa ấy dạy xong kêu xe ra nhà anh ăn trưa. Anh Võ Duy Linh sống trong một căn hộ ở đầu khu tập thể, nhà nhỏ nhưng đất đai khá rộng. Trước sân anh che rạp xây một cái bể lớn nuôi nhiều cá các loại. Bên hồi nhà là một bãi cỏ rộng như cái sân bóng chuyền lau lách mọc rậm rạp. Anh kể cứ mấy tháng lũ cá lớn lên có con nặng cả kí nhưng anh nuôi chúng, cho ăn chăm sóc hàng ngày nên thương yêu chúng đến mức không nỡ nào ăn chúng. Lâu lâu anh bắt những con lớn nhất đi cho hàng xóm, còn nhà anh ra chợ mua cá khác về ăn. Anh không phải là không ăn cá mà con cá cưng do mình nuôi thì không thể ăn được chúng.

Ở bãi cỏ rộng bên hồi nhà anh Võ Duy linh tôi thấy có một bầy heo mọi con nào con nấy đen trùi trũi chắc cũng khoảng 2 kí/con đang bu theo một con heo mẹ cũng loài heo mọi to khoảng 30 kí. Võ Duy Linh kể có lần ra chợ thấy người ta bán con heo mọi dễ thương quá anh mua về thả rong ở bãi cỏ, hàng ngày cho ăn cơm 3 bữa theo kiểu bán hoang dã. Cơm để trong một cái thau nhôm, mỗi lần cho ăn anh lấy que gõ vào cái thau, chú heo con nghe tiếng chạy về ăn, xong lại vô tư rong chơi. Heo mọi con lớn lên thành con heo cái to đẹp, cái bụng nhìn có vẻ nặng nề như có chửa. Nhiều quán xá hỏi mua nhưng anh dứt khoát không bán. Rồi đột nhiên nó biến đâu mất cả tháng. Anh đi tìm khắp lau lách vẫn không thấy cứ nghĩ chắc bị ai bắt trộm. Coi như xong đời con heo mọi đáng yêu. Chưa hết buồn thì một sáng ngủ dậy, anh nhìn ra bãi có thấy heo mọi trở về với một bầy 5 heo mọi con lít nhít khác. Anh mừng rú lên như bắt được vàng liền chạy vô nhà lấy cơm và các loại đồ ăn ra cho mẹ con heo mọi ăn. Tôi nhìn mẹ con heo mọi rất lấy làm thích thú. Thấy vâỵ anh Võ Duy Linh nói tôi cho ông một con đấy, thích con nào bắt con đó đem về Sài Gòn mà nuôi. Nghe anh nói trong đầu tôi đã nghĩ đến món heo mọi thơm ngon mà tôi vẫn ăn ở mấy quán dọc đường Tân Sơn Nhì. Như đọc được ý nghĩ của tôi, anh Duy Linh dặn: Ông nuôi cho vui thôi chứ không được làm thịt đánh chén nó đâu đấy. Ôi trời, vậy xin thôi. Nhà tôi hình ống ở trong hẻm, không lẽ nuôi chú heo mọi trên sân thượng. Nếu cho đem về đưa ra quán làm thịt ăn thì ok chứ để nuôi mà lại không được ăn thịt nó thì bó tay. Tôi đã không nhận chú heo mọi dù anh rất nhiệt tình cho.

v Đã lâu rồi, hồi còn ở Quy Nhơn tôi nuôi một chuồng bồ câu giống Pháp. Loài này rất mắn đẻ và rất dễ nuôi. Ngày nào cũng có mấy ổ bồ câu nở trong chuồng. Bồ câu non nở ra chỉ 1 tuần là lớn như thổi, cầm lên tay nghe nặng trịch cả một cục thịt. Nếu không làm thịt nấu cháo ăn thì nó sẽ nở ra chật cả mấy ngăn chuồng. Vì thế ngày nào nhà tôi cũng có món bồ câu nấu cháo, vì là bồ câu non thịt rất mềm nên không cần hầm. Nhưng tôi là người chăm nuôi lũ bồ câu, hàng ngày luôn nhìn thấy chúng nó từ trong quả trứng tí hon mỏng mảnh chui nở ra rồi lớn lên, những con chim bố chim mẹ thì gù nhau nên tôi thấy thương lũ bồ câu và không nỡ ăn thịt nó. Cháo nấu ra thơm ngon chỉ để 2 cô con gái ăn. Trong lúc đó bồ câu hầm bán ở quán thì tôi vẫn ăn bình thường.

Chú mèo nhà hàng xóm với nhà tôi. Chuyên gia săn chuột và gián. Canh nhà rất giỏi.

v Nghe mấy ông bạn nhậu của tôi thường nói Nuôi con gì ăn con nấy. Nhưng từ chuyện nuôi bồ câu của tôi, chuyện anh Võ Duy Linh nuôi cá nuôi heo, chuyện anh Trương Tham nuôi chó tôi có thể kết luận ngược lại: Người ta nuôi con gì có thể không ăn con đó.


7 tháng 7, 2020

Xanh và trắng


Chỉ vì cái biển xe màu xanh mà khối kẻ lên bờ xuống ruộng. Tay Trịnh Xuân Thanh cũng từ cái biển xanh đó mà thân tàn ma dại, vạ lây sang cả anh Đinh La Thăng đang từ bí thơ thành ủy SG hàng ngày hét ra lửa phải vô ngồi đếm kiến trong khám. Hôm qua lại ồn lên vụ tay phó BT Phú Yên đem xe biển xanh tỉnh ủy ra tận chân cầu thang máy bay đón con dâu đi chữa bệnh SG về (vụ này rất giống với tay gì BT Công thương cho xe biển xanh của VP bộ ra cầu thang máy bay đón vợ bị dân tình chửi rủa ào ạt phải viết thư xin lỗi đồng bào cả nước).
Nhục.
Đã làm đến chức vụ đó túi thiếu gì tiền, nhà thiếu gì ô tô riêng gắn biển trắng mà không sử dụng cho nó sang, lại đi dùng xe công cho nó thành người hạ tiện.
Lòng tham khiến con người ta bị ngu hóa. Đi cái xe biển trắng thì hẳn là xe mình bỏ tiền ra mua, thế mới giàu và sang. Chứ đi cái xe biển xanh là của cơ quan nhà nước, phải dek gì của mình mà thích thú.
Tôi không có ô tô nhưng bạn bè tôi nhiều người có ô tô, mỗi lần được ngồi lên cái xe biển trắng của bạn thấy rất tự hào vì mình có mấy ông bạn ăn nên làm ra, đi đến đâu cũng được chúng nó đưa rước bằng ô tô. Đời thế cũng sướng. Giàu nhờ bạn thì chưa thấy nhưng sướng nhờ bạn thì đã rõ.
Nhớ hồi còn làm việc những năm 80 – 90 từ BĐ đi HN, SG chưa có đường bay, tôi thường được cử đi công tác bằng cái xe Uaz của Nga. Thời đó xe hơi máy lạnh còn hiếm, cỡ bí thơ tỉnh ủy cũng chỉ đi cái Lada của Nga. Được ngồi lên cái Uaz đi công tác đường dài cũng là cả một sự sướng. Ngồi trên nó thấy như ngồi trên một cái xe quân sự vì cái màu xanh của bộ đội và cái mui vải bạt độc đáo.
 Cái xe Uaz một thời tôi hay được đi công tác.
Nhớ năm 2000 vô Cần Thơ dự Liên hoan TH toàn quốc có cuộc chiêu đãi ở Bộ TL quân khu 9. Các đoàn bạn đi xe máy lạnh qua cổng rất bình thường. Nhưng khi xe Uaz của đài tôi đi qua thì bỗng dưng thấy mấy chú vệ binh đứng nghiêm ưỡn ngực bồng súng chào. Thì ra mấy chú ấy tưởng là xe chở sĩ quan quân khu đi qua. Lính thấy sĩ quan thì phải chào là đúng rồi.
Cũng cái Uaz có lần tôi đi công tác Hà Nội trên đường ghé về thăm quê ngủ lại một đêm. Sáng ra thấy hai bên cửa xe một bên vẽ hình con bò, một bên có câu khẩu hiệu: Hồ Chủ tịch muôn năm. Là mấy thằng nhóc con ông chủ tịch xã nhà hàng xóm với nhà ba mạ tôi vẽ lên. Báo hại chú Canh tài xế chạy đến TP Vinh phải vô garage tút lại.
Được ngồi lên ô tô để đi lại là cả một cuộc cách mạng. Nhưng chỉ vì muốn lấy oai từ cái sự đi lại đó mà không ít tay lãnh đạo đã lên bờ xuống ruộng, lên báo xuống đài.
Tất cả cũng chỉ bởi một chữ ngu và tham.



6 tháng 7, 2020

Ngày tôi làm quảng cáo


Từ 1990 đến 2010 là tròn 20 năm ngoài mảng BTCT tôi còn kiêm nhiệm phụ trách luôn cả hoạt động quảng cáo của đài. Mảng này lúc tôi mới nhận việc tình hình rất èo uột, mỗi năm đài chỉ thu vào vài trăm triệu bạc nên chả ai quan tâm, đến lúc tôi bàn giao lại để nghỉ việc (hiu sớm 5 năm) là 25 tỉ/năm. Tôi rời đài trong thư thái.
Đáng lẽ ra ngay từ đầu lãnh đạo đài phải thành lập 1 bộ phận chuyên trách QC kiểu như phòng hoặc trung tâm (như tất cả các đài TH khác) nhưng ở đài tôi người ta không muốn thế, có thể họ nghĩ phải để 1 kẻ ngu ngơ về tiền bạc như tôi phụ trách thì mới yên tâm. Đến lúc hoạt động này ngày một nổi lên được nhiều người chú ý quá mức, để tránh tai tiếng nên từ năm 2005 tôi nhiều lần đề xuất bằng văn bản và bằng miệng trong các cuộc họp giao ban là nên tách thành 1 phòng cho nó chuyên nghiệp. Thế mà cũng phải mất 5 năm, đến năm 2010 cái P. QC mới được thành lập. Tôi nhẹ cả người.
Làm QC nghĩa là phải thu thật nhiều tiền về cho đài. Vì mọi hoạt động từ mua sắm đến chia chác lợi lộc nhuận bút năng suất tiền thưởng đều trông vào nguồn thu đó. Chứ trông vào ngân sách NN cấp thì chỉ có lương chính và mua sắm vài thứ vật tư cơ bản. Không thu được nhiều tiền, năm sau không cao hơn năm trước là không hoàn thành nhiệm vụ.
May mà tôi đã làm tròn vai cho đến ngày từ nhiệm.
Làm QC thì phải quan hệ rộng và tốt với các doanh nghiệp chuyên về QC ở Hà Nội và TP HCM chứ mà quẩn quanh ở đất BĐ thì chỉ có mấy cái thu nhỏ lẻ quanh năm chưa được tỉ bạc. Nhờ thế mà tôi có trong tay mối quan hệ chặt chẽ và thân tình với hàng chục doanh nghiệp QC ở 2 TP lớn ở 2 đầu đất nước ấy. Cứ tháng này đi HN thì tháng sau phải đi SG để tìm kiếm khách hàng và hợp đồng. Tôi là người đi công tác HN và SG nhiều nhất của đài.
May mà tôi là kẻ thích xê dịch nên những chuyến công tác xa rất hợp với tôi.
Dân đi làm QC của các đài thường đụng nhau và biết hết nhau. Có ông rất hiền lành nhưng cũng có ông như hổ báo. Có ông thích cafe nhẹ nhàng nhưng có ông đã gặp là gài độ nhậu. Ở đài NA có ông đi SG làm QC mà mua luôn cả cái ô tô cũ chạy về bán kiếm lời cả mấy chục triệu. Riết ông ta trở thành nhà buôn ô tô cũ luôn. Tôi nhìn ông ta với con mắt đầy kính nể.
Có ông HĐ chưa kí đã đòi bên B chi HH. Ra đến sân bay còn gọi điện đòi ráo riết khiến bên B kêu trời. Có bà TP QC cứ ra đến HN vô đến SG là gợi ý bên B đưa đi tham quan hoặc đi shopping gợi ý mua đủ thứ từ mấn váy cho đến mỹ phẩm (những thứ rất xa lạ đối với tôi). Thấy tôi ngu ngơ nên mấy vị GĐ Cty QC tin tưởng kể hết cho tôi nghe 3 chuyện trời ơi ấy như để dốc bầu tâm sự.
Tôi nhìn lại và thấy mình chẳng giống ai.
Có một chị GĐ Cty QC ở bên Q7 chơi khá thân tình nên mời tôi đi cafe rồi đưa ra nhận xét: Nhìn anh S không giống chút gì dân làm QC của đài TH. Vậy tôi giống gì. Giống GV. Tôi nói: Nhiều người nói như em.
Một lần vô SG làm việc với GĐ 1 cty QC. Xong việc đi ăn. Anh ta hỏi anh S ăn thịt cá sấu hồi nào chưa. Chưa. Vậy là lên cá sấu Hoa Cà Thủ Đức. Có cả chục món nấu từ cá sấu. Cá sấu hấp gừng, CS nướng than, xôi cá sấu, cháo cũng cá sấu. Trước khi ăn còn được đi xem mấy hồ cá sấu với hàng vạn con CS nằm ghếch đầu lên nhau im lìm ngủ như chết rồi. Có con to bằng cả một cái thuyền tam bản. Nhìn phát khiếp. Đó là lần đầu tiên tôi được ăn chuyên đề về cá sấu. Và tôi thích cái quán CS Hoa Cà từ đó.
(Còn tiếp)
 Tượng đài vua Quang Trung ở TP Quy Nhơn, tượng đài đẹp nhất nước.



30 tháng 6, 2020

Luật nhân quả, đừng để thấy mới tin


MUÔN KIẾP NHÂN SINH hay là: Luật nhân quả, đừng để thấy mới tin
Tôi vốn không tin vào một giáo lí nào. Sống ở đời thấy cái gì hợp lí với mình thì tôi làm, dù có thể điều đó không hợp lí với nhiều người khác.
Nhưng trong giáo lí nhà Phật hay nói về luật nhân quả, điều đó thì tôi tin. Không phải là tôi tin Phật giáo mà là tôi tin vào một điều mà mình cho là hợp lí. Trên thực tế phật giáo ở VN ngày nay đang ngày càng tào lao hóa nếu không nói là đang lưu manh hóa.
Nhưng nhân quả là do con người tự tạo nên. Điều này cũng giống như ta trồng một cái cây. Ta chăm bón thương yêu thì cây sẽ tươi tốt, ngược lại cây sẽ cằn cỗi và chết. Trồng cây hãy nâng niu ngay từ khi nó mới thuộc về ta. Cây tươi tốt hay hiu hắt rồi chết đi đều do một tay ta. Đó gọi là nhân – quả.
Mới đây khi được đọc cuốn Muôn kiếp nhân sinh của Nguyên Phong, một GS Việt kiều Mĩ với tên thường được biết đến trong giới đại học là GS. John Vu. Ông cũng chính là tác giả cuốn sách bất hủ Hành trình về phương Đông ra đời từ 45 năm trước (1974).

Muôn kiếp nhân sinh đã được xuất bản và tái bản ở hàng chục nước trên thế giới. Ở VN đã được tái bản lần 2 vào tháng 3/2020 bởi NXB Tổng hợp TP HCM.
Ngày hôm qua tôi đã thức đọc từng trang của Muôn kiếp nhân sinh và vừa đọc vừa ngẫm nghĩ, liên hệ với những trang đời của mình và quanh mình.
Ngày mùng 5 âm lịch mới đi qua, tôi thấy ai cũng mua về một chùm lá xương rồng treo trước cửa nhà để xua đuổi tà ma và mong may mắn về cho mình.
Tôi chả tin vào điều tào lao ấy nên chưa bao giờ làm.
Tay hàng xóm trước nhà tôi là một người cực kì mê tín. Cửa nhà hắn treo đầy cây xương rồng. Hắn cúng bái vô cùng nghiêm túc, sùng tín phật giáo đến mức quang năm bàn thờ phật luôn sáng đèn; nhà hắn còn treo đủ thứ gương bát quái trước cửa nhà dọi chiếu hết sang nhà hàng xóm đối diện... nhưng hắn sống thì rất phiền toái. Mấy chậu cây để trên ban công hắn tưới nước chảy tùm lum xuống người đi đường, đứng trên ban công hắn khạc nhổ xuống đường như nhổ vô thùng rác, nuôi chó cho phóng uế bừa bãi trước nhà hàng xóm; hút thuốc phun khói mù mịt và ho sù sụ, hát karaoke mở âm lượng hết cỡ... Tôi nhìn cách sống của tay hàng xóm và nghĩ hắn sống như đang tự sát.
Nhưng hắn lại có một điều rất tốt. Mấy lần con gái tôi ra khỏi nhà quên khóa cửa, cổng ngõ mở toang. Từ ngoài cổng nhìn vô phòng khách thấy không một bóng người. Thế là anh ta bắc cái ghế ngồi canh sang nhà tôi chờ cho đến khi thấy bóng người trong nhà thì kêu to ra đóng cổng lại. Không có anh hàng xóm tốt bụng có khi nhà tôi đã bị trộm khoắng mấy lần.
Điều tốt đó khiến tôi bỏ qua hết những điều xấu của ông hàng xóm.
Thế rồi bỗng một ngày tháng tư năm ngoái, tôi thức dậy lúc gần sáng thấy bên nhà anh hàng xóm đèn đuốc sáng choang. Giữa nhà là cỗ quan tài đỏ chói. Anh ta ngã bệnh từ chiều, vô BV được một lúc thì chết. Vợ con chở về làm đám.
Tôi bất ngờ đến sửng sốt và giật cả mình. Anh ta mới 56 tuổi. Tôi không thấy ghét nữa mà bỗng thấy thương anh ta vắn số.
Cách sống theo lối tự sát của anh ta đã mang lại hậu quả đen tối một cách nhãn tiền.
Nói Luật nhân quả, đừng để thấy mới tin là vậy.

@ Có một cuốn sách ảnh rất đẹp vừa mới xuất bản của nhà nhiếp ảnh Minh Đạo. Đó cũng là một cuốn sách quý. Tác giả đem tặng cho một người bạn của tôi, người bạn đó thấy ảnh trong sách quá đẹp nên tặng lại tôi. 


Tôi nhận rồi bỏ luôn vô túi, về đến nhà lật ra xem thì ngay trang đầu thấy tác giả ghi là tặng cho một ông nào đó tên là Vương Đình Huệ, UVBCT, BT thành ủy HN. Vậy thì chắc là ông Huệ bí thư HN sẽ nhận được một cuốn mà lời đề tặng sẽ là cho một cái tên khác. Một sự nhầm lẫm không có gì tai hại và thấy cũng dễ thương. Đáng lẽ ra cuốn sách ảnh này đang nằm trên bàn làm việc ông Huệ thì giờ đây nó đang nằm trên bàn làm việc của tôi. Sự đời có những cái ngẫu nhiên tưởng như đến vô lí thế mà vẫn cứ có lí.


24 tháng 6, 2020

Chuyện không đâu mà ầm ĩ


Trường ĐH Y Dược TP.HCM công bố mức học phí mới áp dụng cho khóa tuyển sinh 2020 sẽ tăng gấp 5 lần, theo đó mức học phí sẽ ở mức từ 30 đến 70 triệu đồng tùy theo ngành học. Trong đó ngành có học phí cao nhất 70 triệu đồng/năm là răng hàm mặt.
Điều này khiến công luận náo loạn. Cả 2 bộ GD và Y tế đều tỏ ra bất ngờ và yêu cầu ĐH YD HCM giải trình. Nhưng có vẻ như ván đã đóng thuyền.
Với một trường ĐH như YD HCM mà SV học xong ra trường có việc làm ngay với thu nhập cao thì tôi nghĩ mức học phí đó là xứng đáng. Tôi có thằng cháu con ông chú họ học Răng hàm mặt trường này mới tốt nghiệp năm ngoái. Học xong được BV một quận lớn nhất nhì Tp HCM nhận vô làm việc ngay; rồi cháu còn tham gia làm ngoài giờ ở một phòng răng ở quận 3. Thu nhập dư sống.
Vậy cớ gì lại kêu học phí cao.
Năm trước tôi làm ở ĐHHS. Học phí trường này thuộc hàng top của các trường ĐH ở SG, dao động từ 50 đến 60 triệu/năm. 80% SV trường này là dân TP HCM. Thấy chả ai kêu. Ai có điều kiện thì cho con vào đây học. Đó là 1 trường ĐH 5 sao tính từ cơ sở vật chất đến chất lượng đào tạo, tính luôn cả tuyên ngôn của Nhà trường: Tôn trọng sự khác biệt. Trong một môi trường XH và hoàn cảnh GD ĐT xơ cứng và giáo điều như VN hiện nay, học ở HS là 1 thiên đường.
Vậy học phí 1 năm 60tr là xứng đáng. Huống gì là ĐH YD TpHCM. 70 tr/năm tôi nghĩ cũng quá là bình thường. Chỉ cần nghe nói học ĐH này đã đủ biết là HS giỏi rồi. Điểm đầu vào cao chót vót không giỏi mới là chuyện lạ.
Ở nước ta hiện nay, có nhiều ĐH kể cả nhiều ĐH công lập chỉ cần đỗ tốt nghiệp THPT là vào, không cần biết điểm thi cao hay thấp, vì trúng tuyển nhờ xét học bạ 2 năm học 11 và 12. Đó là những trường ĐH gọi là đi học cho có bằng ĐH với người ta, chứ chất lượng thì thuộc loại học xong vẫn thông minh như... ngày xưa. Nghĩa là càng học càng ngu thêm. Loại trường ĐH như thế vô thiên lủng ở SG và nhiều tỉnh thành trong cả nước. SV các trường này tốt nghiệp xong chen nhau đi bưng bê cafe và chạy xe ôm công nghệ. Tôi đã làm việc ở vài trường ĐH như thế. Mà học phí cũng vài chục triệu 1 năm chứ đâu có bèo bọt gì.

Cháu ngoại tôi (áo đen) học vẽ.
Nói đâu xa. Ngay cháu ngoại tôi bé như cái kẹo, mới 20 tháng tuổi đi nhà trẻ cũng đã 7,5 triệu/tháng. Tính ra còn cao hơn cả ngành học cao nhất của ĐH YD. Chưa đâu, bà bạn của vợ tôi bên Q7 có đứa cháu ngoại 2 tuổi mà học phí 12,5 tr/tháng. Tính ra 150tr/năm. Hơn gấp đôi học răng hàm mặt của ĐHYD.
Học phí ĐH cũng như ăn phở. Ở SG tô phở 20k cũng có mà tô 80 ngàn cũng có luôn, tôi đã từng được bạn mời ăn tô phở 100k. Tiền nào của nấy thôi. Ai có đến đâu dùng đến đó.
Chuyện có gì đâu mà ầm ĩ.



22 tháng 6, 2020

Chuyện cuối ngày 21/6


• Thực ra tôi chuyển từ nghề dạy học sang làm báo chỉ vì thời đó (1988) thu nhập bên đài TV cao hơn, chứ trong sâu thẳm tôi thích nghề dạy học hơn.
Bằng chứng là hàng ngày đi làm ở đài tôi mặc gì cũng được, không chú trọng hình thức, nhiều khi trông úi xùi nữa là khác. Nhưng hôm nào có lịch dạy cho khoa văn thì hôm đó tôi chọn bộ đồ xịn xò nhất để lên lớp. Không phải là tôi trọng bên trường khinh bên đài mà chỉ đơn giản là mỗi khi lên lớp là suốt cả buổi 5 tiết đứng trên bục giảng trước hàng trăm con mắt của SV, mình phải tạo ra một sự chuẩn mực từ ngoại hình cho đến tác phong, chất lượng bài giảng. Cố gắng để không phạm phải một sơ suất nào.
Trong lúc làm việc ở đài TH, một mình 1 phòng, đút chân gầm bàn, các đồng nghiệp đều là những người đã trưởng thành. Nên mọi điều từ bên ngoài đến bên trong đều vô tư thoải mái hơn. Nói năng với đồng nghiệp có nhỡ mồm tí chút cũng không sao, nói lại mấy hồi. Chứ đứng trên lớp giảng bài mà lỡ ra bị nhỡ mồm thì quá mệt. Đám SV sẽ nhớ đời về thầy như một điểm trừ tai hại.
Nhớ có hôm đang làm việc ở đài thì tổ trưởng tổ bộ môn VHNN gọi: tiết cuối sáng nay anh vào khoa hướng dẫn cho SV thi hết học phần được không. OK, có gì mà không được. Mình dạy, mình ra đề, rồi lại mình chấm. Cả một tiến trình lịch sử văn học mênh mông từ Kinh Thi cổ đại đến thơ và từ của Mao Trạch Đông hiện đại thế mình không giới hạn cho gọn lại thì để chúng nó bơi ngập luôn à. Tính tôi lại thương và cả nể với học trò.
Vậy là làm việc được nửa buổi chạy về nhà chọn bộ áo quần đàng hoàng nhất để vô trường giới hạn ôn tập cho SV dù tiết ôn tập đó chỉ có 45 phút.
Rõ ràng là tôi yêu nghể dạy học hơn dù nghề làm báo hình 22 năm mang lại cho tôi nhiều niềm vui về cả vật chất lẫn tinh thần hơn so với nghề dạy học. Tuy nhiên nghề làm báo mang lại những ấn tượng và dấu ấn mạnh mẽ hơn cho cuộc đời bình lặng của tôi. Có lẽ đến một lúc nào đó tôi cũng sẽ viết về những trang đời làm báo. Nhưng hôm nay thì chưa.
• Thì ra làm việc qua mạng nó sướng hơn rất nhiều so với khi phải làm việc ở văn phòng, nhiệm sở.
Làm qua mạng chỉ liên lạc với sếp qua email, zalo. Hai bên cả tháng chả thấy mặt nhau. Vì thế mà ít chán nhau hơn. Chứ làm việc ở vp, hàng ngày nhìn thấy nhau dù xinh tươi hấp dẫn đến mấy cũng đến lúc phát chán.
Chưa nói làm việc qua mạng lại bỗng dưng rất văn minh với nhau. Thông tin một điều gì qua email, zalo cho nhau cũng kết thúc bằng một lời cảm ơn rất lịch sự. Công việc chưa đạt yêu cầu cũng trao đổi nhẹ nhàng. Chứ không như tôi, có hôm đã từng văng vào mặt một con bé mới ra trường mặt non choèn choẹt: Hôm nay cô để quên não ở nhà à. Làm nó phải chạy vô nhà WC khóc cả tiếng.
Cái hay của làm qua mạng nữa là công việc tiến triển nhanh hơn. Ở VP có khi ngồi cả buổi không xong một bài viết nhưng ngồi ở nhà, một mình một tầng lầu, có khi nửa đêm thức dậy ngồi viết, bài vở cứ xong veo véo.
Nếu ai hỏi tôi trên thế giới loài người này cái gì hay nhất, tôi trả lời ngay trong vòng chưa đầy nửa nốt nhạc: Ấy là mạng internet toàn cầu.


• Hóa ra cái món cafe bột dùng pha sẵn mà lâu nay tôi khinh thường không mấy khi để mắt tới cũng có loại uống rất được. Tôi xưa nay chỉ tôn sùng cafe đen đá, ít đường.
Nhưng mới rồi đi BigC thấy có hộp cafe bột ngoài bì đề Nescafe Cappuccino vị dừa thấy là lạ. Cafe mà có vị dừa chắc ngon. Mua ngay một hộp uống thử thấy tuyệt vời. Không ngọt lắm, khi chế nước sôi vô trên mặt xuất hiện một lớp xốp mềm như kem, uống nghe beo béo, thơm thơm vị cốt dừa. Sáng làm một li thấy thật sảng khoái. Bạn nào chưa uống Nescafe Cappuccino vị dừa thì nên thử một lần cho biết. Giá cả cũng phải chăng, tính ra 1 li thơm thơm, ngon ngon, beo béo ấy chỉ có 6k đồng.
Hôm nào sẽ ghé BigC làm thêm vài hộp nữa.


À mà sao không thấy ai làm cafe trứng pha sẵn nhỉ. Trên đời này thích nhất là được uống cafe trứng. Ở phố đi bộ Bùi Viện trên Q1 có một quán cafe trứng Góc phố Hà Nội uống rất được. Hồi làm ở ĐHHS tuần nào tôi cũng có 1 lần la cà ở quán cafe Bùi Viện này.


18 tháng 6, 2020

IUV phát hành Cẩm nang tuyển sinh 2020


Nhằm đáp nhu cầu của đông đảo phụ huynh và thí sinh trong việc tìm hiểu thông tin tuyển sinh Trường Đại học Công nghiệp Vinh năm 2020, được sự chỉ đạo của Hội đồng quản trị và Ban Giám hiệu Nhà trường, vào những ngày đầu tháng 6 năm 2020, Trung tâm Truyền thông và Phát triển thương hiệu IUV đã tiến hành biên soạn và kịp thời xuất bản cuốn Cẩm nang tuyển sinh 2020. 
Sách được phát hành từ ngày 23/6, đúng vào dịp Trường Đại học Công nghiệp Vinh tổ chức bầu ra Hội đồng trường, một trong những bước tiến về công tác tổ chức, quản lí Nhà trường, trong đó công tác tuyển sinh được đặc biệt coi trọng.
Cẩm nang tuyển sinh 2020 của IUV có độ dày 20 trang, với phương châm “Hợp tác – Chuẩn mực – Thực tiễn – Nhân văn”, nội dung Cẩm nang được mở đầu bằng “10 lí do chọn học tại Đại học Công nghiệp Vinh”. Đây chính là những ưu thế nổi bật của Nhà trường với tư cách là một cơ sở đào tạo đại học có uy tín. Từ thế mạnh của cơ sở vật chất đến các thế mạnh khác như hoạt động đào tạo, đội ngũ giảng viên, nghiên cứu khoa học, liên kết mở rộng đào tạo với các trường đại học trong nước và quan hệ quốc tế, đối ngoại, chăm lo quyền lợi người học... đã được sách đề cập một cách đầy đủ và có hệ thống.  
Cuốn Cẩm nang cũng đã chú ý cung cấp những thông tin cần thiết trong hoạt động tuyển sinh đại học của IUV năm 2020 như: Đối tượng tuyển sinh, Phương thức tuyển sinh, Cách tính điểm và các phương thức xét tuyển, Học phí, Cách nộp hồ sơ đăng kí xét tuyển, Quy trình tuyển sinh cũng như các thông tin tư vấn tuyển sinh...
 Cẩm nang còn đem đến cho phụ huynh và thí sinh những điều cần ghi nhớ như: Lịch công tác tuyển sinh; mã trường, mã các ngành đào tạo, chỉ tiêu tuyển sinh các ngành học và các thông tin quan trọng liên quan khác.
Cuốn Cẩm nang sẽ giúp thí sinh có đầy đủ thông tin tổng hợp để so sánh, lựa chọn ngành học phù hợp với nguyện vọng, điều kiện và khả năng học tập của mình cũng như chủ động trong việc đăng kí, nộp hồ sơ xét tuyển.
Sự ra đời sách Cẩm nang tuyển sinh 2020 của Trường Đại học Công nghiệp Vinh đã thực sự mang đến nhiều thuận tiện cho phụ huynh và thí sinh trong việc tra cứu, tìm kiếm thông tin tuyển sinh đại học của trường một cách kịp thời, công khai với tất cả những yếu tố cần và đủ; thể hiện tinh thần trách nhiệm cao của Nhà trường trong công tác tuyển sinh năm 2020.


8 tháng 6, 2020

Hai số phận


Sáng chủ nhật có một văn bản dài hơi phải biên soạn nhưng do vừa nhận từ Tiki cuốn tiểu thuyết Hai số phận, định lướt qua vài trang rồi sẽ quay lại với công việc nhưng ai ngờ tôi bị cuốn luôn gần cả trăm trang.
Hai số phận là một cuốn tiểu thuyết được sáng tác vào năm 1979 bởi nhà văn người Anh Jeffrey Archer. Tựa đề Kane and Abel dựa theo câu chuyện của anh em: Cain và Abel trong Kinh Thánh Cựu Ước.
Hai số phận không chỉ đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết, đây có thể xem là "thánh kinh" cho những người đọc và suy ngẫm, những ai không dễ dãi, không chấp nhận lối mòn.
Hai số phận là cả một tài năng tác giả về lối kể chuyện độc đáo và hấp dẫn. “Nếu có giải thưởng Nobel về khả năng kể chuyện, giải thưởng đó chắc chắn sẽ thuộc về Archer.” - Daily Telegraph.


Đây là câu chuyện về hai người đàn ông đi tìm vinh quang và làm nên sự nghiệp. William Kane là con một triệu phú nổi tiếng trên đất Mỹ, lớn lên trong nhung lụa của thế giới thượng lưu. Wladek Koskiewicz là đứa trẻ không rõ lai lịch xuất thân, được gia đình người bẫy thú nhặt về nuôi. Một người được ấn định để trở thành chủ ngân hàng khi lớn lên, người kia nhập cư vào Mỹ cùng đoàn người nghèo khổ.
Trải qua hơn sáu mươi năm với biết bao biến động, hai con người giàu hoài bão miệt mài xây dựng vận mệnh của mình. Cuốn sách dày 700 trang này nói về nỗi khát khao cháy bỏng, những nghĩa cử, những mối thâm thù, từng bước đường phiêu lưu, hiện thực thế giới và những góc khuất... mê hoặc người đọc bằng ngôn từ cô đọng. Cuốn sách hay từ chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Tác giả Jeffrey Archer là nhà văn người Anh và cũng là một chính trị gia. Ông từng là một thành viên trẻ tuổi nhất của Quốc hội và Phó Chủ tịch Đảng Bảo thủ Anh. Từ chiêm nghiệm của cuộc đời mình, Archer đã viết nên tiểu thuyết Hai số phận làm say đắm bạn đọc khắp thế giới.

5 tháng 6, 2020

Sài Gòn lắm Bà


Nhà tôi ở vùng Bà Quẹo, một địa danh nổi tiếng từ thời xa lắc xa lơ của Sài Gòn. Nói đến Bà Quẹo người SG ai cũng biết tiếng và quen thuộc với địa danh này. Nhưng cũng không ít người vẫn thường đặt câu hỏi: tại sao lại gọi là Bà Quẹo. Như tôi dù sống trong vùng đất Bà Quẹo mà vẫn bí rì rì khi nghe bạn bè hỏi Bà Quẹo nghĩa là gì. Đó là tên của một bà tên Quẹo hay là do nó thuộc phường 13, 14 quận Tân Bình (từ khi tách quận thì một phần phuờng 14 Q. Tân Bình đã thành phường Tân Sơn Nhì Q. Tân Phú) có con đường Trường Chinh dài dằng dặc rồi có những ngã ba để khi đến các phường trên phải quẹo vô Âu Cơ, quẹo vô Tân Sơn Nhì thành ngã ba Bà Quẹo nên gọi là Bà Quẹo.
Vùng Bà Quẹo chạy dài từ ngã 3 Trường Chinh - Âu Cơ về đến ngã tư Trường Chinh - Tân Kỳ Tân Quý. Ngay ngã tư này có bưu điện mang tên Bà Quẹo luôn chật chội và đông khách..
Vì thế mà từ ngày vô SG tôi đã cất công tìm hiểu về Bà Quẹo. Mà không chỉ có một Bà Quẹo, tôi thấy ở SG la liệt những địa danh bắt đầu bằng chữ Bà. Như Bà Hom, Bà Hạt, Bà Điểm, Bà Chiểu … xa hơn tận phía Vũng Tàu còn có thêm Bà Rịa nữa.
Có thể nói ở Sài Gòn có rất nhiều chợ mang tên các Bà.
Hóa ra câu trả lời cũng đơn giản. Tất cả 6 bà trên đều là những bà vợ của ông Lãnh Binh Thăng (tên thật là Nguyễn Ngọc Thăng 1798-1866) là một viên tướng yêu nước từng chỉ huy quân đội chống lại quân Pháp thời nhà Nguyễn. Ông là người từng giữ chức vụ thống lãnh các lục lượng quân đội triều đình vùng Sài Gòn - Gia Định xưa. Vì thế mà gọi là Ông Lãnh.
Là võ tướng nhưng Lãnh Binh Thăng rất có đầu óc kinh tế. Ông là người đã có công xây cây cầu bắc từ quận 1 sang quận 4 được gọi là cầu Ông Lãnh. Nhờ cây cầu mang tên ông mà dân quận Tư thấy mình cũng như dân quận Nhất do từ quận Tư qua quận Nhất chỉ mất mươi phút là đã đặt chân đến chợ Bến Thành.

Lãnh Binh Thăng (1798-1866). Hình tư liệu trên internet

Dân SG rất ngưỡng mộ ông Lãnh và chính quyền các thời đại cũng vậy, suy tôn ông làm một danh nhân yêu nước. Do vậy mà ở quận 1 có hẳn một phường mang tên ônggọi là phường Ông Lãnh, ở quận 11 có một con đường lớn mang tên ông là đường Lãnh Binh Thăng.
Thông thường những viên tướng giỏi cũng đồng thời là những người đàn ông đào hoa và đa tình. Lãnh Binh Thăng cũng vậy. Ông đi đến đâu là có những người đẹp vây quanh đến đấy. Vì thế mà ông Lãnh có những 6 bà vợ chính thức: bà Quẹo, bà Hom, bà Hạt, bà Điểm, bà Chiểu, bà Rịa.
Sẽ có người thắc mắc: một nách 6 bà vợ với 6 đàn con thì ông Lãnh Binh làm sao mà nuôi nổi. Tuy nhiên với ông Lãnh thì không khó. Theo giải pháp kinh tế tự cung tự cấp mà các cụ ngày xưa thường áp dụng, ông Lãnh đã mua đất xây 6 cái chợ to, giao cho mỗi bà cai quản một nơi và lấy luôn tên các bà làm tên chợ. Rồi từ đó tên chợ thành tên địa danh.


Chợ Bà Quẹo nay là chợ Võ Thành Trang nằm trên đường Trường Chinh thuộc P. 14 Q. Tân Bình. Chợ Bà Hom gần đường Bà Hom thuộc quận Bình Tân. Chợ Bà Hạt gần Trường Đại học Kĩ thuật, phường 9 quận 10. Chợ Bà Điểm thuộc xã Bà Điểm huyện Hóc Môn nơi có 18 thôn vườn trầu nổi tiếng. Chợ Bà Chiểu nằm trên đường Phan Đăng Lưu thuộc phường 1 quận Bình Thạnh. Cuối cùng xa nhất là chợ Bà Rịa hiển nhiên là thuộc thị xã Bà Rịa tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu mà ai đã một lần đi nghỉ mát Long Hải không thể không ghé qua mua cá khô với nước mắm mang về SG làm quà.
Theo học giả Trương Vĩnh Ký thì có thể Ông Lãnh còn có thêm nhiều bà khác nữa mà ta chưa thể thống kê hết.
Nếu vậy thì ông tướng này có những 6 bà vợ với 6 ngôi chợ rải rác khắp Sài Gòn. Và đó là sự lí giải chính xác cho các tên chợ và địa danh bắt đầu bằng chữ Bà ở Sài Gòn và các vùng lân cận.
Lũ hậu thế hèn mọn như kẻ viết bài này không ngả nón kính nể ông lãnh Binh Thăng mới lạ.