18 tháng 10, 2016

Với thời gian

Lê Đăng Sơn là bạn học cùng lớp đại học, cùng đi lính một ngày, ở cùng một đơn vị C20 F341 với tôi. Sơn có dáng vẻ bên ngoài gồ ghề thô ráp nhưng bên trong lại chứa đựng một tâm hồn đa cảm, dễ yêu và dễ ghét. Sơn hát hay nhưng không hay hát, khi nào họp lớp, họp chi đoàn, họp đại đội có người yêu cầu mới cất giọng hát và hình như chỉ hát mỗi một bài Người lái đò trên sông Pô Cô với chất giọng trầm ấm, truyền cảm.
Sơn lại hay làm thơ và bài thơ nào của Sơn đọc nghe cũng được, một số bài hay bởi sự chân thật của tình cảm. Không có xúc cảm Sơn không làm thơ. Nói hay làm thơ là bởi đến nay Sơn đã có đến 7 tập thơ được xuất bản, trong đó có đến 5 giải thưởng cho một số tập thơ và bài thơ.
Vì thế mà hầu như lần nào gặp nhau Lê Đăng Sơn cũng có một tập thơ mới in để kí tặng tôi. Thứ 7 tuần trước, trong chuyến vô Sài Gòn rồi về Long Hải chơi, Sơn đã lần nữa kí tặng tôi tập thơ mới ra lò: Với thời gian.

Tập thơ thứ 7 của Lê Đăng Sơn, dày 115 trang, 69 bài thơ

Với lời đề tặng gợi tôi nhớ về thời quá khứ


Tôi lật mở những trang thơ còn thơm mùi giấy mới và đọc ngay bài thơ có nhan đề Với thời gian được lấy làm tên cho cả tập thơ thì thấy rõ tính triết lí, nhân văn như một sự đúc kết sau quá nửa đời người trải nghiệm cuộc sống của tác giả. Những câu thơ lắng đọng nỗi niềm được Sơn viết theo thể thơ tự do. Cứ thế tôi đọc hết 69 bài trong tập thơ mỏng 115 trang của bạn.    

Với thời gian

Thời gian!
Bảy tỉ con người
Bảy tỉ vân tay
Chung mẫu số
Kiếp người
Lận đận
Niềm vui
Thành đạt
Sang hèn
Danh phận
Khác xa nhau

Thời gian!
Ai chẳng có niềm đau
Khi mẹ sinh ra ta
Chào đời là tiếng khóc
Ta gieo hạt trên cánh đồng khó nhọc
Mồ hôi rơi
Lấp lánh
Những hạt vàng

Thời gian!
Ai chẳng muốn giàu sang
Không ai muốn mình
Không thành ông bà chủ
Ta
Lận đận
Đường tu
Tự thấy mình
Gần đủ
Sau những hiến dâng
Kiêu hãnh
Nụ cười…
                                                                        LĐS
Lê Đăng Sơn và tôi. Long Hải, 15/10/2016