21 tháng 6, 2019

Ngày cuối cùng ở đài BTV


Năm 2010, sau 22 năm làm việc ở Đài PTTH Bình Định, tôi nộp đơn xin nghỉ hưu trước tuổi. Tôi sinh 1954, đúng ra thì phải làm việc 5 năm nữa mới đủ tuổi nghỉ hưu vào năm 2015. Tuy nhiên, vợ con đã vào hết Sài Gòn, căn nhà Qui Nhơn đã bán, căn nhà Sài Gòn cũng đã mua, công việc làm mới trong SG cũng đã xin được, chả có lí do gì để tôi ở lại Qui Nhơn nữa.
Thấy tôi nộp đơn xin nghỉ hưu sớm, nhiều người ngạc nhiên, nhất là những đồng nghiệp cùng cơ quan. Họ nghĩ tại sao tôi lại xin nghỉ việc sớm thế, trong lúc cái ghế tôi đang ngồi dù là rất bé bỏng chắc chỉ ngang với chức tiểu đội trưởng trong quân đội cũng đang là niềm mơ ước của không ít người.
TP. Quy Nhơn nhỏ như cái móng tay, chuyện gì xảy ra ở đâu mọi người cũng biết. Đó là đặc điểm của dân tỉnh lẻ. Huống chi tôi, sống ở Qui Nhơn 31 năm (từ 1979 đến 2010) lại làm 2 công việc mà nhiều người biết là giảng dạy ở khoa văn ĐHSP Qui Nhơn và Đài Truyền hình Qui Nhơn, nên đi đâu gặp ai cũng hỏi: Nghe nói ông xin nghỉ việc à. Dù tôi đã trả lời giải thích cặn kẽ là nghỉ vì như thế… như thế… nhưng không ít người vẫn tỏ ra nghi hoặc: hay là cha này bất mãn vì làm TP hơn 20 năm mà không được lên chức. Hơn 20 năm ngồi nguyên ở một cái ghế, làm nguyên một công việc có lẽ cả tỉnh BĐ chỉ có mỗi tôi. Nhưng nói thực đó là công việc mà tôi rất lấy làm thích thú và có nhiều hưng phấn. Bất mãn, không là cái chắc. Mà bất mãn vì cái gì chứ, trong lúc cái công việc mà tôi đảm nhiệm khá tròn vai đã mang lại cho tôi nhiều thứ cả vật chất lẫn tinh thần.
Chỉ có một lí do duy nhất là tôi muốn vô Sài Gòn, nơi tôi đã có một thời được sống thời trai trẻ và rất muốn sống cuối đời ở đó. Chỉ có vào SG tôi mới được trở lại với nghề dạy học.
Tôi gửi đơn xin nghỉ việc từ tháng 2/2010. Nghỉ theo chế độ của Nghị định 132 của CP. Nghỉ theo chế độ này nghĩa là chấp nhận mình không đủ điều kiện về năng lực và sức khỏe để làm việc, phải tự nhận có 2 năm không hoàn thành nhiệm vụ mặc dù lương hưu vẫn đủ % như khi nghỉ tròn 60 tuổi, lại được thêm 100 triệu đồng trợ cấp nghỉ hưu sớm mà nếu đủ 60 tuổi mới nghỉ thì không có khoản phụ cấp này. Khi đó tôi đã là BTV chính bậc 7. Có làm thêm 5 năm nữa thì lương tôi vẫn thế. Nghỉ cho khỏe.
Cứ tưởng xin làm mới khó, xin nghỉ thì dễ, ai dè cũng khó quá trời. Giám đốc Đài thấy tôi đưa đơn thì thông cảm mà kí ngay vì anh ta quá hiểu hoàn cảnh và ý thích của tôi. Nhưng trên UBND tỉnh và Sở Nội vụ thì không dễ vì họ quá biết tôi. Ai chứ tay Sơn này mà nói sức khỏe yếu và trình độ làm việc kém thì ai tin được... Tuy nhiên tôi quen với 1 sếp cao nhất UBND tỉnh và đã nhờ giúp đỡ. Cuối cùng có cái hẹn hẹn sẽ có quyết định và tiền trợ cấp vào tháng 12/2010.
Nhưng tôi không đủ kiên nhẫn đợi đến hết tháng 12 vì từ 1/7, trường ĐHVH đã có quyết định tiếp nhận tôi vào làm việc. Tôi lại nói với giám đốc đài xin nghỉ trước 6 tháng, tưởng sẽ nghỉ không lương GĐ vẫn để tôi được hưởng lương đến ngày có sổ hiu. Anh bạn GĐ này phải nói là rất tử tế với tôi chứ mà gặp thằng bụng dạ hẹp hòi thì tôi đã nghỉ theo chế độ không lương rồi. Vậy là 6 tháng cuối năm 2010, hàng tháng tôi ăn lương 2 nơi, một ở SG và một ở QN. Tuy nhiên chuyện này chỉ có tôi, giám đốc, TP Tổ chức và TP Kế toán - Tài chính biết, cả cơ quan, cả mấy chục nhân viên phòng tôi đều không biết.
Tháng 6/2010 có 30 ngày. Tôi quyết định rời Đài BTV, chia tay đất Quy Nhơn - Bình Định vào ngày 29 bằng ô tô vì có nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh không đi máy bay được. Một ông bạn là chủ một doanh nghiệp taxi (taxi Hương Trà) biết tôi chuyển hẳn vô Sài Gòn đã làm một bữa liên hoan chia tay và cho tôi một chuyến xe 4 chỗ với lời tuyên bố hào hiệp: Ông muốn đi mấy ngày cũng được. Ai nói mấy ông doanh nghiệp chỉ biết có tiền.
Đúng 5h chiều 28/6, tôi gọi người phó của mình, một cô học trò khoa văn cũ sang phòng làm việc của tôi và nói: Dù tháng 12 mới có quyết định nhưng hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của thầy ở Đài, thầy giao lại cho em chìa khóa và căn phòng làm việc với nguyên vẹn trang thiết bị. Kể từ ngày mai em thay thầy quản lí phòng. Tôi cũng yêu cầu cô không nói chuyện này cho ai biết cho đến khi tôi rời hẳn khỏi Đài. Tính tôi không thích ồn ào.
Rồi tôi tắt hết thiết bị điện, nhẹ nhàng khép cánh của phòng lại ra về cứ như là ngày mai tôi sẽ có chuyến công tác như thường lệ đi đâu đó chứ không phải là chuyển hẳn vào Sài Gòn.
Hai ngày 29 và 30/6/2010, tôi một mình với anh tài xế vi vu trên cung đường Qui Nhơn - Sài Gòn. Trên đường đi tôi ghé Tuy Hòa, Nha Trang chào các bạn đồng nghiệp; ghé nhà bạn học Lê Trọng Minh ở Ninh Chữ ăn hải sản, tắm biển và ngủ lại một đêm ở đó. Sáng hôm sau chở luôn cả hai bố con Lê Trọng Minh vào Sài Gòn thi đại học. 5 giờ chiều 30/6 tôi đã hội ngộ với vợ con ở Sài Gòn, để lại sau lưng 31 năm sống và lập nghiệp tại Quy  Nhơn – Bình Định.
Sáng 1/7/2010, đúng 8h, tôi bước vào Trường ĐHVH nhận nhiệm vụ.
Từ đó cho đến nay, 9 năm đã trôi qua, tôi nghỉ hưu mà cứ như chưa nghỉ hưu, vẫn miệt mài làm việc và đi dạy ở một số trường đại học bạn, không chỉ ở Sài Gòn mà cả ở miền Đông và Tây Nguyên.
Có lẽ rồi tôi sẽ phải xin nghỉ đi làm hẳn, nghỉ hưu lần thứ hai, vì nhiều lúc đã thấy mệt mỏi, nhất là trong người lại mang căn bệnh đường huyết cao khá nguy hiểm. 9 năm bươn chải sống ở Sài Gòn có thể đã quá đủ cho ước muốn được sống và làm việc ở thành phố mà tôi đã có rất nhiều kỉ niệm thời trai trẻ vào năm 1975. 

P/S: Ngày 30/12/2010, tôi trở lại Bình Định 3 ngày để nhận quyết định chính thức nghỉ hưu theo chế độ 132. Đến lúc đó Đài PTTH và Phòng BTCT cũng như bạn bè thân thiết ở Qui Nhơn mới mở tiệc chia tay dù tôi đã thực sự chia tay từ trước đó 6 tháng.






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bạn có nhận xét mới