23 tháng 7, 2015

Thơ Nguyễn Xuân Sùng

HTS: Nguyễn Xuân Sùng là bạn tôi cùng đi lính thời chống Mĩ về. Chúng tôi học cùng lớp đại học ở khoa Văn ĐHSP Vinh những năm sau chiến tranh. Sùng hay làm thơ và thơ Sùng thuộc loại hay. Nhớ hồi còn học chung lớp 16D, tôi đã phát ghen với Sùng khi mỗi bài thơ hắn vừa viết xong đều được bọn con gái trong lớp chuyền tay nhau túm tụm đọc thỉnh thoảng còn cười rú lên thích thú. Với bọn con gái lớp tôi hồi đó, thơ Sùng hay hơn thơ Tố Hữu. Đến mức đứa nào cũng thuộc ít nhất một vài bài thơ của Sùng.
Nay thì Nguyễn Xuân Sùng đã là một ông giáo về hưu và có chân trong Hội VHNT Quảng Bình, là một hội viên tích cực vì thơ và cả văn Sùng vẫn ra đều trên các báo và tạp chí.
Nhờ cái vụ hội viên của hội văn nghệ cấp tỉnh này mà Sùng cũng vi vu đây đó ra phết. Năm ngoái Sùng đi trại viết Đà Lạt đến cả chục ngày. Năm nay thì như Sùng gọi vô cho tôi hôm qua, mới đi trại viết Đại Lải về, cũng cả chục ngày ăn chơi du hí. Những chuyến đi không mất tiền túi lại còn được trọng vọng vì là đi để lấy cảm hứng sáng tạo nghệ thuật. Và sản phẩm là những áng thơ văn như châu phun ngọc nhả.
Chiều nay tôi đang làm việc ở trường thì email của Sùng đến với một chùm thơ và một truyện ngắn. Thơ văn Nguyễn Xuân Sùng chủ yếu vẫn mang đậm âm hưởng thời hậu chiến của một cựu chiến binh đau đáu với thời cuộc. Tôi đọc và thấy mừng vì bạn mình vẫn còn tích cực nhập thế trong lúc cả xã hội với nhiều thế hệ đang vô cùng chán chường vì nhân tình thế thái.
Trân trọng giới thiệu Nguyễn Xuân Sùng cùng các bạn.

CÂY XANH  Ở TRUÔNG BỒN

Chúng mình
chẳng thể cách chia
vẫn chung lán
chung con đường
năm ấy
vẫn giữa truông
hun hút gió lào
nắng cháy
ngày đêm
xẻ đá
san đường

Nơi chúng mình nằm
tơi tả đạn bom
đen thẫm hạt muồng
mảnh găm hương ổi
khóm me
xanh
giữa ngày
bom dội
trái sim còm
sót lại
cuối bờ truông

Các em tôi
thấm lòng chị vô cùng
trồng những ổi
muồng, sim
bên bồ đề
sanh, si
sum suê xanh bóng
cây vạn tuế
trang nghiêm,
đồng vọng
niềm vui…
hiền dịu,
thảo thơm,
                  Hoa trái bốn mùa
                              Đại Lải, 6/ 2015


SAO KHÔNG LÀ ĐẠI LÃI ? 

Có nhầm không
sao lại là đại lải
ta kiếm tìm …

thời gian ngưng ,                    
phòng văn ngộp thở…
bật tung cánh cửa
ngơ ngác
bút nghiên

Gió ùa vào
hương thơm ùa vào
ngất ngây nắng sớm
vi vút mặt hồ
nghiêng
bóng
thông xanh
hoa dẻ
vàng
líu ríu bước chân
có nhầm không
 lạc vào xứ lạ
          ta thấy mình
          giàu quá…
                
Đại Lải nào cho anh?
Đại Lải em
Thi tứ bật lên

Bài thơ Đại  Lải.

               Đại Lải, 6/6/2015 



BÀI THƠ KHÓ ĐẶT TÊN.

Nghìn cây số
háo hức
thăm
chiến trường xưa
về đơn vị cũ

Đường lạ
nhà lạ
người lạ
lạ
lạ
lạ
rất lạ…


Ào ào, ào
Ào, ào, ao...
Trời sập xuống,
Mưa
Cơn mưa
Mưa ngập lối
Mắt ướt nhoà
Ba lô
Nhấp nhô suối
Đèo
Đường trơn
Bom dội
Dép tụt quai
Nghiêng ngã tiếng cười
Mưa cao nguyên
Ấm lòng tôi.
Cơn Mưa Đồng Đội

                                   Pleiku 2014
                                  Đại Lải 2015 




TRƯA ĐỒNG LỘC

Chiếc AD6
trơ khấc một mình*
lặng im
giữa Ngã Ba Đồng Lộc

Bom
đủ cở
nhỏ to
kết thành bè
chứng nhân tội ác

Những hố bom hoẳm sâu
giương mắt  
tròn
không thể tin
bốn mươi năm
chưa lấp đầy nỗi đau

Cô thanh niên xung phong 
ngày đêm phá đá mở đường
 thông xe ra tiền tuyến
vẫn kiên gan
Mặc
 bom dội trên đầu

Cây trên núi Trọ Voi kết thành rừng
vượt lên trong đạn bom,
bạn bè cùng đất cằn sỏi đá
rì rầm kể chuyện
Tháng Năm...
------------------------------------------------
(*) AD6 là loại máy bay ném bom của Mỹ                     
                                                    Ngã ba Đồng Lộc tháng 3
                                                    Đại Lải tháng 6, 2015   


          
  
              GIỮA TRƯA VƯỜN THÚY
                                   
                             (Bao giờ cây súng rời vai
                           Nung vôi, chở đá tượng đài xây nên     
                                                       Vương Trọng)
Ngày Trọng về, xơ xác hàng cây
Nấm mộ sè sè ngọn cỏ
Đất nước còn chiến chinh
Cụ đằm nỗi đau nhân thế
Hẳn không trách chúng mình chưa xây tượng trồng hoa.

Bao năm rồi
Trọng đã trở lại chưa
Vườn Thúy giữa trưa lắng tiếng chim gù vang xa đồng nội
Dung dị giữa quê nhà
thân thương quá đổi
Cây Nóng, cây Xoài mang gió tự ngàn xưa*
Con tìm về ví dăm,đò đưa
Câu ghẹo, câu xoan…Nguyễn** bỏ quên trong khúc hát
“Cô gái Trường Lưu” ở xa ta chưa được gặp
Hẹn một ngày cùng Nguyễn vào thăm.

Chỗ Nguyễn nằm thành nơi gặp gỡ tri âm
Bè bạn bốn phương nhắc
cuộc đời bể dâu của Nguyễn
Đọc câu Kiều, bao dạt dào cảm mến
Thương kiếp người tài hoa
            Chuông đá ngân trong sâu thẳm lòng ta
            Vọng lời của Nguyễn
            Có điều chi
            Mà trên cây
            Oanh ríu ra trò chuyện
            Bên án thư
           Chiếc quạt tre
            Phe phẩy,
           Nguyễn cười
                                                                Xuân Mai, 6 /2015

(*) Là loại cây được trồng khi làng làm nhà để đón thi nhân về



ĐỌC NHẬT KÝ CHIẾN SỸ
                  
                       (Tặng Hoàng Đình Bường)                       
Lật giở từng trang nhật ký
Còn vương bụi đỏ chiến hào
Nòng súng vặn mình
máu ứa
Từng trang,
Từng trang,
 Nhức nhói
quặn đau

Đêm
Tiếng cuốc
 băm
vào ruột đất
Tiếng cuốc
bổ
vào buồng tim
Từng nhát,
 từng nhát
 khô khốc
Huyệt
đào cho mình
thâu đêm

Ôm súng ngồi chờ giặc tới
Ấm lưng mảnh đất chiến hào
Nhớ về quê xa
Hỡi mẹ
Chờ con khắc khoải,
Lòng  đau      

Con biết
giá từng tất đất
Trả bằng tuổi trẻ
máu xương
Đất của ông cha
Quyết giữ
Chúng con không nghĩ gì hơn 

40 năm
Trang nhật ký chiến trường
Trị Thiên
không nguôi nỗi nhớ
Đồng đội về trong giấc ngủ
Nghiêng nghiêng
 trăng dọi chiến hào
                                     Quảng Bình 4/ 2015
                                    Đại Lải   6/ 2015 



                                               
CHÙM HOA KHẾ

Quả cầu lửa
Trôi
miền Trung chìm
trong thiên tai thảm hoạ
cây cỏ
còi cằn, khô úa
Lạ không,
hoa khế vườn ngoài

Lá quắt lại
cành cong, gồng mình
Nín
từng hơi thở
Vỏ sần sùi
Đợi
Ngày tím ngắt
Chùm hoa

Đời được gì
Ở tôi
Có ai đợi chờ
hoa khế

mong giữa ngày đồng khô
                                     nứt nẻ
                                    món tép đồng
                                    và
                                    vải quả khế chua
                                                       NXS

                                                     27/6/2015