8 tháng 7, 2013

Về quê ăn giỗ

Thứ bảy mới rồi là ngày giỗ bà nội tôi. Trước đó cả tháng ba tôi gọi vô bảo: Cả đời ba chưa thấy con về giỗ ông bà bao giờ, lần này giỗ bà nội con về thử một lần nhé. Tôi ngẩn cả người. Đúng là từ bé đến nay, tôi chưa hề một lần dự đám giỗ ông bà tôi thật. Vậy là dịp này tôi quyết chí về dù công việc ở nhiệm sở mà tôi chịu trách nhiệm đang lúc bời bời. Đám giỗ diễn ra vào thứ 7 nhưng đường về quê tôi chỉ tuần 3 chuyến bay, chuyến về rơi vào thứ 5, chuyến trở lại rơi vào thứ 2, có muốn về sát nút cho đỡ mất thì giờ cũng không được. Vậy là cả đi lẫn về mất 5 ngày.  Sáng thứ 5 tuần trước về quê, sáng nay mới vô lại được SG.

Không hẹn mà gặp, ba mẹ con cô em gái tôi sống ở Cần Thơ tranh thủ dịp hè cũng về quê ăn giỗ và ở lâu thăm cha mẹ lại bay cùng chuyến. Chiều thứ 4 cả 3 mẹ con lên SG ở chơi ngủ lại nhà tôi, sáng dậy cùng ra Tân Sơn Nhất. Thật là dịp vui hiếm có. Về đến nhà ba mạ tôi vui hơn cả Tết.

Ở quê tôi ăn giỗ vào buổi trưa. Vì thế cả nhà từ sáng tinh mơ đã dậy nấu nướng. Riêng tôi được mạ tôi giao nhiệm vụ cắt tiết và vặt lông 5 chú gà trống choai, một việc mà đã vài chục năm nay tôi không còn làm. Khi 5 chú trống choai đã khỏa thân sạch sẽ thì cái lưng tôi cứng đơ ra, tưởng như không đứng thẳng lại được nữa. Lần đầu tiên tôi được thực tế câu “nhà có đám” là như thế nào. Tất cả có 5 mâm. Con cháu trong nhà mất 3 mâm, 2 mâm mời bà con trong họ và hàng xóm láng giềng. Cụng li rôm rả vô cùng.

Sáng nay đi, ba tôi tiễn ra ngõ còn dặn: Tháng 8 tới là giỗ ông nội, con về lần nữa nhé. Ôi trời. Con xin ba. Mạ tôi thì nói: ba dặn vậy thôi, khi nào con rảnh thì về chơi, không nhất thiết phải nghe đâu.

Ba tôi năm nay đã 94 tuổi, mạ tôi 84 – những cái tuổi sóng sánh còn hơn cả bát nước đầy, chín còn hơn cả chuối chín cây. Tôi nghĩ thầm: nội chuyện tuổi tác của 2 cụ cũng đã đủ cho tôi bất thình lình phải về quê lắm rồi, cứ gì phải có đám giỗ ông bà nội nữa.
Ra đi vừa vui vừa ngùi ngùi. Không dám ngoảnh lại.  Hễ có dịp là tôi lại về không cứ gì đám giỗ.

                                                Ba mẹ con cô em gái ở TSN
              

80 phút sau nhìn xuống đã thấy Đồng Hới qua ô cửa. Tôi không biết cây cầu nhìn thấy từ trên cao này là cầu Dài hay cầu Nhật Lệ


             Đồng Hới đây rồi. Chụp cho ba mẹ con cô em gái một kiểu làm kỉ niệm 


                                             Thêm kiểu nữa


Anh em cậu cháu tôi trở về quê trên chiếc Airbus A321 của hãng Cambodia Angkor Air. Lần đầu tiên tôi đi trên một chiếc máy bay của Campuchia


                              Về tới nhà rồi. Vẫn cổng ngõ với ngôi nhà xưa cũ.


                 Vườn tiêu năm nay mạ tôi thu hoạch khá, được cả chục triệu đồng


                               Ban thờ đã sẵn sàng cho ngày giỗ


   Phòng ngủ ba mạ tôi đơn sơ nhưng vẫn có điều hòa nhiệt độ để chống chọi với gió lào


Thằng cháu con cô em út chưa đầy 24 tháng tuổi. Phía sau là ba tôi với góc đọc báo quen thuộc và tờ Nhân dân trên tay. Trong nữa là bé ô sin đang dọn dẹp.


                                 Góc bếp quen thuộc của mạ tôi


Chú mực 4 mắt, dù mỗi năm tôi chỉ về 1 lần nhưng chỉ mới bước chân vào ngõ nó vẫn nhớ vẫy đuôi chào


                                       Ô sin 18 tuổi cao 1m nên có tên là Còi