3 tháng 3, 2020

Tôi đi chích ngừa cúm mùa

Đáng lẽ cái tút này được viết vào ngày thầy thuốc VN 27/2 nhưng tôi vốn chẳng ưa gì mấy cái ngày gọi là kỉ niệm nghề nghiệp ở xứ ta nên không viết vào dịp đó. Kể cả dù là nhà giáo tôi cũng không thích có ngày 20/11 bởi thấy nó màu mè ồn ào và giả tạo; hồi làm nhà đài tôi cũng dị ứng với ngày nhà báo VN 21/6. Trong lúc có ông bạn làm bên ban tuyên giáo lại rất hãnh diện về cái ngày gọi là truyền thống tuyên giáo đảng 1/8 chả ma nào biết.
Vì thế mà chờ nó qua rồi mới viết.
Đầu tuần trước, chính xác là thứ 2 ngày 24/2 tôi quyết định lên trung tâm tiêm chủng VNVC ở 198 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận để tiêm chủng cúm mùa. Chuyện nhỏ thế mà dùng chữ quyết định nghe có vẻ nghiêm trọng bởi đời tôi nay gần U70 nhưng chưa biết tiêm phòng là cái gì. Không tính hồi nhỏ có chủng đậu rất dã man bằng cái bút lá tre nhúng mực rạch một đường ở bắp tay trái để lại di chứng đến giờ là một cái sẹo to.
Trước khi đi tôi đã cẩn thận gọi điện về quê tìm hiểu chú em rể là BS về tiêm chủng cúm mùa là như thế nào, giá cả bao nhiêu. Đại thể mỗi lần tiêm vắc xin cúm mùa có tác dụng trong 12 tháng sau đó mình sẽ không bị mắc bệnh cúm mùa, một chứng bệnh rất dễ mắc khi ta sống ở trong vùng nhiệt đới gió mùa như VN và cũng rất nguy hiểm. Nhiều người đã chết vì mắc bệnh cúm mùa. Phụ nữ có thai mà mắc bệnh này dễ sinh con ra quái thai. Vân vân, nhưng tôi sẽ không đi sâu vào chuyên môn vì tôi mù về ngành y.
Chú em rể còn báo giá luôn cho tôi là chích một mũi hết 240k. Chỉ có 240k mà yên tâm về một căn bệnh nguy hiểm như cúm mùa, nhất là trong không khí ảm đạm của đại dịch covid - 19 như hiện nay thì rẻ chán.
Đêm trước đó tôi còn lên mạng tìm hiểu về ngừa cúm mùa. Xem chỗ nào chích tốt nhất, giá cả các loại vắc xin thì thấy chỉ có hệ thống tiêm chủng VNVC là đáng tin cậy nhất. Tôi dịch ra VNVC là Vietnam vaccine. Đây cũng là nơi đứa cháu ngoại tôi đã mua gói combo tiêm chủng từ khi đầy tháng đến nay, cháu sinh xong nộp tiền trước trọn gói cứ mỗi tháng lên tiêm một lần. Đến nay tuổi rưỡi rồi vẫn còn tiêm. Nhờ tiêm chúng đầy đủ thế nên trộm vía, chưa thấy cháu bị hắt hơi sổ mũi lần nào, kể cả khi mọc răng.
Cứ tưởng thứ 2 đầu tuần thì vắng người ai dè cũng đông đặc khách tiêm, cỡ vài trăm người. Hầu như chỉ có trẻ con như cháu tôi mới đi tiêm, chỉ mỗi vc tôi là người lớn. Chúng đứa thì chạy nhảy chơi đùa hồn nhiên như ở vườn trẻ, đứa thì sợ hãi khóc như ri nước mắt nước mũi chảy lòng thòng.
Đông thế nhưng do cách tổ chức của trung tâm VNVC rất khoa học và có nhiều phòng khám, phòng tiêm nên cũng nhanh đến lượt. Ngay từ cửa đã có nhân viên cầm máy đo thân nhiệt đề phòng dịch covid-19. Cô Nv áo trắng đo xong cho tôi nói nhiệt độ chú bình thường, mời chú vào.
Qua hai ba phòng thì đến phòng khám để chuẩn bị bước sang phòng tiêm. Một nữ BS đo huyết áp cho bà xã tôi trước, đo hai lần bằng 2 loại máy vẫn 145. Huyết áp cô cao, không tiêm được nhé. Không an toàn. Đến lượt tôi, vẫn đo 2 lần bằng 2 loại máy. Huyết áp 135. OK, của chú tiêm được. BS cấp cho một cuốn sổ tiêm chủng màu xanh rồi mời chú cầm phiếu qua kế toán nộp tiền, sau đó chờ ở cửa phòng số 1 đến lượt vào tiêm. Tôi hỏi: Nếu muốn chích thêm vắc xin phòng viêm gan B thì có được không BS. Cái này chú phải xét nghiệm rồi mới được tiêm nhé. Chú đến BV nào đó, làm xét nghiệm, BS chỉ định OK rồi mới quyết định chích hay không.
Riêng chỗ này cũng đã nói lên một sự đàng hoàng của VNVC, không vì đồng tiền mà chích ẩu. Bạ ai như thế nào cũng chích cốt để lấy tiền.
Chỗ nộp tiền có bảng báo giá. Vắc xin Hàn Quốc 240k đúng như chú em rể nói, Bỉ là 310k. Ai muốn loại nào chích loại đó. Thôi, Hàn là tốt lắm rồi, xưa nay tôi vẫn mê tất cả những cái gì thuộc về xứ Hàn, nhất là mấy nữ diễn viên phim Hàn như Kim Dung Nam, Kim Te He... Cả đời nay chưa tiêm lần nào thì sao. Khi không lại tốn thêm 70K. Phí.
Sau đó thì chích. Chỉ trong nháy mắt và đau như kiến cắn. Thế mà mấy đứa bé nhỏ như cái kẹo cứ sợ khóc váng cả lên. Riêng cháu ngoại tôi mỗi lần đến đây tiêm theo lịch chỉ cần thấy mấy cô BS mặc áo trắng đã khóc đòi về. Tội cháu tôi thế.
Chích xong cô Bs dặn chú ngồi ghế bên ngoài chờ 30 phút sau đó kiểm tra lại thân nhiệt, thấy ổn thì mới về. Ngồi ghế thư giãn lướt mạng một lúc thì có tiếng loa kêu mời khách hàng HTS lại đo thân nhiệt. Cô nhân viên nói: Ổn rồi chú. Về nhà chú nhớ uống nhiều nước và lưu ý nếu thấy có sốt hoặc cái gì đó không bình thường thì chú gọi theo số đt này nhé. Có thế chứ. Rất ân cần và có trách nhiệm với khách hàng.
Chiều đó tôi ngủ một lèo đến 3h mới dậy, không biết có sốt nhẹ gì không. Hôm sau có một cú điện thoại từ số để bàn: Chú S đấy ạ. Cháu từ TT VNVC đây. Chú đi tiêm phòng cúm mùa về có bị sốt hay gì không ạ. Bình thường cháu. Vâng, vậy tốt rồi. Nếu có gì không bình thường chú gọi ngay cho TT nhé. Tất nhiên, cảm ơn cháu.
Hôm nay là 1 tháng 3. Đúng một tuần kể từ ngày tôi đi tiêm vắc xin phòng cúm mùa. Một tuần qua yên tâm hẳn. Từ nay cúm mùa gặp tôi chỉ có khóc.
Ai ở TP. HCM muốn tiêm phòng vắc xin các loại cứ đến với VNVC 198 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận ngay KS Tân Sơn Nhất nhé.


28 tháng 2, 2020

Covid-19 cơ hội để sống chậm


Đến bây giờ sau hơn 2 tháng diễn ra đại dịch covid, dù không muốn nói ra nhưng ai cũng phải thừa nhận là cả nhân loại đang phải sống chung với đại dịch này.
Covid đã phá tan tành rất nhiều dự định của con người, từ dự định của một cá nhân đến dự định của các tổ chức chính trị, xã hội, các tập đoàn kinh tế hùng mạnh; các chính phủ và các nhà lãnh đạo quốc gia.

Những sự kiện thời trang lớn, những cuộc thi đấu thể thao, những cuộc gặp gỡ đi lại của các chính khách đều bị đình hoãn.
Ngay cá nhân tôi cũng liên quan không ít. Một cuộc họp lớp đại học 16D K2 dự định diễn ra vào tháng 3 để gặp gỡ bạn bè ở Đà Lạt; một cuộc họp mặt đồng đội CCB C20 F341 dự định diễn ra vào dịp 45 năm ngày giải phóng miền Nam 30/4 tại Sài Gòn đều đã tự động cancel. Một kế hoạch đi đâu đó để đổi gió của gia đình cũng tan biến như bong bóng xà phòng.
Những nhà hát, rạp chiếu phim, sân vận động, nhà hàng, quán sá, khách sạn, phố đi bộ, sân bay, bến cảng... trở nên đìu hiu, mông quạnh.
Tuy nhiên, dù không có sự hoạt động của những dự định to nhỏ kia thì cuối cùng mọi người vẫn sống. Thậm chí còn thấy khỏe và nhẹ nhõm hơn, không bị cuốn vào những cái do mình dựng lên để tự mình làm khổ mình.
Nhiều lúc tôi cứ nghĩ hay đại dịch covid-19 này là một sự trừng phạt của thượng đế đối với loài người khi con người đã táo gan làm rất nhiều điều trái với quy luật của tự nhiên, buộc con người đang hăm hở lao đi khắp mọi phương trời như những kẻ phát rồ phải dừng lại để trả giá và ngẫm nghĩ về sự đời và cuộc sống.

Ít nhất, đại dịch covid đã vô tình như một cú phanh vĩ đại làm cho cả thế giới loài người sống chậm lại. Và cú phanh đó vẫn còn cháy cả mặt đường mà chưa biết khi nào nó mới đến đỉnh và thoái trào. Có nhà khoa học nhận định tháng tư nó mới lên đỉnh và tháng 12 mới chấm dứt. Vậy thì còn dài lắm.

SỢ TÀU NHƯ SỢ HỦI
Sáng mùng 2 Tết nguyên đán, vợ chồng con gái từ Phú Nhuận gọi: Trưa nay bọn con mời ba mẹ qua lầu 3 Aeon ăn buffet Hoàng Yến.
Ngày Tết đi nhà hàng tôi cũng không thích lắm, ở nhà làm đĩa rau xào tỏi ăn chén cơm nóng kèm củ kiệu chua ngọt trộn với tôm khô Bạc Liêu có khi còn thích hơn. Ngại nhất là dịch corona đang ngày càng lan rộng đến chỗ đông đúc như cái đại siêu thị lớn nhất Sài Gòn của người Nhật này lỡ dính gì thì mệt. Tụi nó trấn an: Không sao đâu ba, Tết chắc cũng ít người thôi. Qua đó ăn cho bé K chơi luôn.
Nghe nhắc đến đứa cháu ngoại và đi để được gặp cháu thì tôi OK. Phải đi thôi vì nhớ cháu ngoại chứ ăn kiểu buffet tôi cũng không mấy khoái.
Hẹn nhau 10h có mặt. Cho cháu ngoại chơi ở gian đồ chơi xong thì ghé Hoàng Yến. Tưởng ít người nhưng không ngờ cũng đông nghịt. Chỗ ngồi rất khó kiếm. May mà thằng cu con rể đã mua vé ăn qua mạng và đặt chỗ từ trước nên nhà tôi vào là có chỗ ngay, lại có cả ghế dành riêng cho em bé. Nó mới 14 tháng nhưng rất thích đến những chỗ hoành tráng, sang trọng, màu mè, đông người, âm thanh náo nhiệt. Vì thế mà cười nói bi bô suốt.
Tôi cảnh giác nhìn quanh thấy toàn dân ta. Thế là yên tâm ngồi ăn.
Nhưng người tính không bằng trời tính.
Đang ăn thì có một đoàn khoảng 15 người mà chỉ nhìn qua tôi biết ngay là người Trung Quốc tiến vào. Chẳng biết bọn họ là dân du lịch hay dân sang ta làm ăn rồi ở lại ăn Tết VN. Chỉ cần nhìn thấy chúng nó là cả nhà tôi đã sợ mất dép.
Thông thường người Trung Quốc đi đến đâu là ồn ào đến đó, nhất là khi họ vào nhà hàng ăn buffet. Nhưng hôm nay cái đoàn khách ấy im như thóc. Họ lẳng lặng tiến vào, lẳng lặng kiếm chỗ ngồi, lẳng lặng lấy đồ ăn, và lẳng lặng ngồi ăn. Chắc chắn họ biết sự kì thị của cả thế giới dành cho họ chưa bao giờ lên cao và rõ rệt như từ khi có dịch covid khởi phát từ Vũ Hán quê hương của họ như bây giờ.
Họ lặng lẽ ăn còn cả nhà tôi thì nhanh chóng kết thúc bữa ăn Tết trưa mùng 2 và đứng dậy ra về. Một số bàn khách ăn người Việt cũng thế, lục tục đứng dậy ra về. Tiếc gì nửa bữa ăn để có thể mang họa vào người.
Dịch covid đã phá hỏng dù chỉ là một dự định nhỏ như bữa trưa của gia đình tôi ngay cả khi nó đang diễn ra như thế đấy. 

Cháu ngoại đi ăn ăn buffet chỉ cần cái bánh phồng tôm là đủ


28 tháng 1, 2020

Nhà báo lính C20



Nguyễn Quang Ngọc
Tết năm 2018 khi đang chu du giữa những cánh rừng cao su Bình Phước, tôi bắt gặp tờ báo Tết Nông nghiệp Việt Nam. Với người làm nghề báo thì những tờ báo Tết dù là của báo nào cũng phải rất đáng trân trọng và rất đáng đọc bởi đó là cái đinh của tờ báo sau cả một năm họ lao động vất vả. Tôi lật ngay tờ báo và đập vào mắt tôi là phóng sự viết về phân bón Đầu Trâu và các sản phẩm phân bón khác của Công ty phân bón Bình Điền. Một bài báo nói về phân bón và những người làm ra sản phẩm phân bón Bình Điền nhưng đọc lại rất hấp dẫn.
Ấn tượng khi đọc là phóng sự phân bón báo Tết này viết về phân bón nhưng lại là nói về con người, từ ông Tổng giám đốc Cty Bình Điền cho đến những người công nhân trực tiếp sản xuất ra sản phẩm. Họ kinh doanh vì lợi nhuận nhưng cao hơn cả lợi nhuận là trách nhiệm trước một nền nông nghiệp Việt Nam xanh và sạch. Đọc không thấy mùi tiền trong đó.
Tác giả phóng sự trên là Nguyễn Quang Ngọc, một CCB của C20. Thảo nào...
Trong hàng trăm CCB của C20 F341 trở về với đời thường, Quang Ngọc là một trong ba nhà báo chuyên nghiệp (cùng với Phạm Thanh Tùng và HTS).
Còn nhớ hồi tháng 12 năm 1990, tôi khi đó đang phụ trách mảng công tác biên tập chương trình của Đài PTTH Bình Định được giao nhiệm vụ tham dự Liên hoan Truyền hình toàn quốc tại TP. Cần Thơ. Tại đó tôi đã rất ngạc nhiên khi gặp Nguyễn Quang Ngọc đang là phóng viên của Đài PTTH Đồng Tháp mang phim đến dự thi. Sau những phút tay bắt mặt mừng, tôi và Ngọc cùng ngồi xem ở tiểu ban chương trình phim thiếu nhi. Hôm đó Ban giám khảo cho chiếu phim tài liệu mang tên Em vẽ quê mình của Ngọc. Phim chiếu xong cả hội trường vỗ tay. Ngồi cạnh tôi là nữ nhà báo Minh Nguyệt, một tay làm phim thiếu nhi kiệt xuất của VTV quay sang nói: Phim này dứt khoát vàng. Quả nhiên mấy hôm sau, trong đêm bế mạc Liên hoan và trao giải, Ngọc khủng khẳng lên sân khấu nhận Huy chương vàng cho phim Em vẽ quê mình.
Tốt nghiệp khoa sinh sau mấy năm rời C20, Nguyễn Quang Ngọc về dạy ở CĐSP Đồng Tháp nhưng máu xê dịch và ham mê viết lách đã đưa Ngọc đến với nghề làm báo chuyên nghiệp tại Đài PTTH Đồng Tháp. Sau mấy năm lại xê dịch tiếp, Ngọc chuyển lên TP. Hồ Chí Minh làm phóng viên cho báo Nông Nghiệp Việt Nam. Học khoa sinh ra làm báo nghe có vẻ trái khoáy nhưng học khoa sinh làm báo nông nghiệp thì rất có lí.
Những kiến thức về sinh vật học trong nhiều năm dạy học đã nhanh chóng đưa Ngọc thành một cây bút có số má của tờ NNVN, nhất là ở mảng phóng sự. Nhiều bài phóng sự của Nguyễn Quang Ngọc trên tờ NNVN đã được các giảng viên báo chí lấy làm tư liệu minh họa để dạy cho sinh viên các khoa báo chí về cách viết phóng sự, một thể loại không dễ viết và chỉ thành công với các cây bút lão luyện.
Làm báo Nông nghiệp VN, Nguyễn Quang Ngọc có cơ hội đi khắp nước. Nhiều lần Ngọc ra công tác Bình Định, chúng tôi lại ngồi với nhau để nhắc về những kỉ niệm ở C20, ở ĐHSP Vinh, những nơi mà chúng tôi đã quăng lại không ít mồ hôi và nước mắt của cả một thời trai trẻ. Rồi Ngọc về hưu khi đang ngồi trên ghế giám đốc TTQC chi nhánh Sài Gòn của NNVN.
Bây giờ sau những năm tháng lăn lộn với đời, với nghề làm báo, dù đã về hưu nhưng Nguyễn Quang Ngọc vẫn không chịu lão giả an chi mà vẫn ham mê rong ruổi đó đây ngang dọc đất nước, vẫn ham mê viết lách như thời trai trẻ. Cái máu lính trinh sát C20 vẫn không ngừng chảy trong con người Ngọc.

 Vợ chồng Nguyễn Quang Ngọc và Hoàng Tấn Quả về thăm đồng bào Hà Tran, 1/2020.


Phạm Thanh Tùng
Trong số những CCB C20 nói chung và những CCB C20 làm báo nói riêng, Phạm Thanh Tùng là người sôi nổi hơn cả. Cái sôi nổi ấy có lẽ bắt nguồn từ hàng chục năm Tùng làm ở một tờ báo có cái tên rất trẻ và dành cho những người trẻ của đất nước, báo Tiền Phong.
Xuất ngũ trở về trường cũ, Phạm Thanh Tùng tốt nghiệp khoa văn khóa 15 ĐHSP Vinh. Sau mấy năm làm nghề dạy học, máu viết lách và làm báo trỗi dậy, Tùng chuyển sang làm phóng viên cho tờ Tiền Phong, văn phòng đại diện tại miền Trung. Bút danh Thanh Tùng của tờ Tiền Phong nổi lên không phải vì cái chức Trưởng Văn phòng đại diện Tùng nhiều năm đảm nhiệm sau đó mà là do những bài phóng sự điều tra về những mảng tối nhiều tiêu cực trong xã hội, về những con sâu trong đội ngũ cán bộ công chức nhà nước, kể cả từ những kẻ mang danh trí thức ở các trường đại học. Dưới ngòi bút của Phạm Thanh Tùng, chẳng e ngại một ai.
Đã là dân làm báo ai mà chẳng có máu xê dịch. Phạm Thanh Tùng không là ngoại lệ. Từ những làng quê hẻo lánh đến các event hoành tráng như Liên hoan gặp gỡ hữu nghị thanh niên Việt – Trung luân phiên biên giới hai nước, cho đến Đại hội Đoàn toàn quốc, các hội thảo du lịch... đều được Tùng để lại dấu ấn qua nhiều phóng sự tường thuật và những phân tích mang tính luận đề sâu sắc.
Chả thế mà đồng nghiệp các tỉnh mỗi lần thấy Phạm Thanh Tùng xuất hiện là lại hỏi: Đang có vụ gì ở đây à.
Có hôm tôi đang làm việc ở đài, mấy chú cảnh sát ở bốt trực cổng gọi lên: Có chú Thanh Tùng báo Tiền Phong muốn gặp chú ạ. Tôi xuống dẫn Tùng lên. Phòng làm việc của tôi ở đài hồi ấy rất rộng với nhiều thiết bị nhưng chỉ có một cái bàn. Tùng chỉ kịp nói mi cho tau mượn cái bàn rồi mở laptop ngồi say sưa gõ. Chắc là có một cái gì đó đang rất nóng.
Tôi lại bộ xa lông pha ấm trà ngồi uống một mình và ngắm nhìn thằng bạn đồng nghiệp làm việc. Nhìn Tùng lia lịa mổ máy tính tôi nhớ về những năm tháng chúng tôi cùng là đồng đội ở C20, cùng lăn lộn ở thao trường Hà Tran, Lệ Thủy trước khi đi B. Những ngày gian khổ và hi sinh ấy chúng tôi dù có giỏi trí tưởng tượng đến đâu cũng không thể nghĩ ra được có cái ngày chúng tôi cùng làm báo như hôm nay.
Tuy vậy không phải lần nào từ Đà Nẵng vô công tác Bình Định hay đến đâu đó của Phạm Thanh Tùng cũng đều có “chuyện”. Nhiều lần Tùng đi chỉ để đi mà không viết lách gì cả. Đi với nhà báo có lúc chỉ để đơn thuần là đi. Chính tôi cũng có những chuyến đi như thế. Có khi tôi gọi là đi công tác ra Hà Nội suốt mấy ngày mà không “tác” gì cả, chỉ để ngắm nghía phố phường, bù khú với vài ông bạn xong rồi lại bay về.
Có lần Phạm Thanh Tùng xuất hiện ở đài, tôi đóng cửa phòng rồi hai thằng đi chơi suốt một ngày qua bên Thị Nại, Nhơn Hội, Nhơn Lý, An Nhơn... ngó nghiêng mấy cái tháp Chàm rêu phong cổ kính rồi về. Những lúc hiếm hoi như thế ai nói nghề báo là vất vả.
Là nhà báo, Phạm Thanh Tùng còn là một nhà Huế học. Là dân gốc Huế và gần suốt cuộc đời sống ở Huế, những đặc trưng của vùng đất và con người xứ Huế tan chảy trong máu thịt Tùng. Từ chuyện chơi đến chuyện ăn (mà chữ nghĩa gọi là du lịch và ẩm thực) qua ngòi bút của Tùng đều được nâng lên tầm nghệ thuật. Chả thế mà Phạm Thanh Tùng đã cho ra đời gần chục đầu sách từ Chuyện trò lai rai xứ Huế đến Nghệ thuật ẩm thực Huế. Ai chưa có dịp đến Huế hoặc đến Huế mà chưa hiểu hết về Huế, đọc sách của Tùng sẽ hiểu hết.
Nay thì Phạm Thanh Tùng đã nghỉ hưu nhưng cái máu viết lách, làm sách in báo của Tùng vẫn không nghỉ. Không chỉ làm báo, Tùng còn là nhà tổ chức và khởi xướng các hoạt động và sự kiện. Tôi có thể khẳng định rằng không có Phạm Thanh Tùng không có các cuộc hội ngộ của những CCB từng là lính trinh sát C20 F341, không có gặp gỡ Hà Tran – Đồng Hới, không có hội ngộ về lại Sư đoàn ở Thanh Hóa, không có luôn cả BLL CCB C20 F341. Và càng không có sự ra đời của bộ 3 sách hồi kí Từ dòng Kiến Giang đến Dinh Độc Lập hoành tráng và nhiều ý nghĩa như thế.
Phạm Thanh Tùng từ Huế vào Đà Nẵng thăm anh Lê Minh Hiếu nguyên C trưởng C20, 1/2020


HTS
(Mùng 3 Tết Canh Tý 2020, khai bút đầu xuân)




14 tháng 1, 2020

Chuyện ở U Minh


Nhờ có chuyến công tác dài ngày đến 5 tỉnh cực Tây Nam Bộ tôi mới được đặt chân đến một nơi gọi là U Minh, tên một huyện ở miệt rất sâu và rất xa của tỉnh Cà Mau.
Thuở nhỏ tôi đã biết đến rừng U Minh qua tác phẩm Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn Giỏi. Vậy mà bây giờ tôi mới đươc thấy tận mắt, được đi lại trên mảnh đất đầy hấp dẫn này. Nghĩ đời mình thật may mắn khi được đặt chân đến nơi đây bởi U Minh không có tên trong 1 tour du lịch nào ở miền Tây.
Từ huyện Cái Nước về U Minh xe chúng tôi chạy trên một con đường nhựa hẹp hai bên bời bời lau sậy. Bầu trời U Minh không trong xanh cũng không u ám. Nhìn nó cứ ong ong một màu vàng vọt rất khó tả. Chỉ có thể nói là rất ... U Minh.
Nói đến từ ong ong làm tôi nhớ ngay đến một đặc sản của rừng U Minh mà ông Đoàn Giỏi đã tả rất hay trong Đất rừng phương Nam: mật ong rừng tràm U Minh. Tôi đã căng mắt chú ý xem có chỗ nào treo biển bán mật ong để mua về làm quà. Nhìn mãi hai bên đường vẫn không có.
Chợt đi qua một gốc cây đang tỏa bóng mát Trần Anh Tuấn rất tinh mắt nhìn thấy có bày mấy nải chuối chín mấy bịch chuối khô và 2 chai nhựa loại 1 lít đựng thứ gì như là mật ong.
Xe chúng tôi dừng lại bên đường.
Nhìn chung quanh chẳng thấy ai. Sâu bên trong là một ngôi nhà lợp tôn tuềnh toàng cửa mở sẵn. Tôi lấy cái chai nhựa 1lit vặn nắp ra ngửi đúng mùi mật ong, rất thơm lại sủi bọt phun tràn lên như gas. Đây chắc là mật ong rừng tràm U Minh rồi. Tôi mừng húm như bắt đc vàng. Liền đi sâu vào trong nhà gọi có ai không...
Gọi mãi mới thấy một bác gái khoảng trên 75 tuổi khuôn mặt rất hiền từ chậm rãi từ sau nhà đi ra.
Chú hỏi gì đấy. Mật ong kia có bán không bác. Thì tui đang bày bán mà. Có đúng mật ong rừng tràm không bác. Không rừng tràm thì rừng gì ở xứ này chú. Bác làm sao có mật bán đây ạ. Của thằng cháu nó vô rừng bắt về đấy. Mà chỉ có chừng đấy thôi. 2 lit đấy. Bác bán bao nhiêu 1 lít ạ. 400 chú. Trong nhà còn nữa không bác. Còn có 2 lít à. Vậy bọn cháu mua cả 4 lít bác bớt tiền không. Tui bớt chú 50k 2 lít. Vậy là 750k 2 lít mật ong rừng tràm U Minh. Quá rẻ luôn. Tuấn mua 2 lit tôi 2 lít. Chúng tôi lấy tiền trả bác. Bác gái hỏi hai chú mua gì nữa không. Dạ không ạ. Có ăn chuối khô không cầm 1 bịch ăn cho vui này. Tui cho chú tài xế nha.
Ôi trời, qúa ngạc nhiên luôn.
Nhớ buổi sáng xe đi dọc kênh 19/5 để đến trường THPT huyện Cái Nước, thấy ở Cái Nước dân bày bán rất nhiều bồn bồn tươi và bồn bồn muối chua. Ở Cái Nước trên trời dưới bồn bồn, không mua ở đây thì mua ở đâu nữa. Tôi đã dừng lại hỏi mua 1 hũ bồn bồn muối chua. Hỏi chị chủ nhà bao nhiêu 1 hũ. 35k chú. Tôi mua luôn 2 hũ trả 70k. Chị chủ đếm tiền rồi thối lại tôi 5k. Lấy chú 65k thôi.
Tôi lại tròn mắt ngạc nhiên.
Rồi hôm trên đường từ Cà Mau về Hậu Giang đi qua Bạc Liêu dừng lại ăn trưa ở một quán ăn rất nhỏ bên đường, vợ chồng chị chủ quán đã nấu cho chúng tôi 1 bữa cơm gia đình với nồi canh chua đặc loại cá chốt to bằng ngón tay nhưng bụng con nào cũng căng phình đầy trứng. Tôi ăn nồi canh cá chốt đến no căng. Lâu lắm tôi mới được ăn bữa cá chốt ngon như thế.
Ăn xong thấy trong nhà có treo buồng chuối 5 nải đang chín vàng hỏi mua bỏ lên xe ăn. Chị chủ nói chỉ lấy tiền cơm canh cá 150k. Còn buồng chuối chị chặt thành từng nải rời cho chúng tôi bỏ lên xe ăn dọc đường.
Lòng tốt vô bờ bến ấy của vợ chồng chị chủ quán đã làm tôi bị sốc.
Có lẽ miền Tây Nam Bộ là xứ sở của nước VN này còn sót lại cuối cùng những con người hiền lành chất phác và tốt bụng nhất thế giới.
Tôi ước sao mình được sống giữa những con người như thế.


23 tháng 12, 2019

Sự cố ngày tôi xuất ngũ


Chương 1: Suýt bị giữ lại làm giáo viên văn hóa quân đội
Mấy bữa nay thấy trên Fanpage đồng đội CCB C20 F341 tràn ngập hình ảnh họp mặt kỉ niệm 47 năm ngày thành lập sư đoàn 23/11 tại Đồng Nai, Bà Rịa Vũng Tàu, Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa... Đó cũng là ngày những thằng lính SV chúng tôi rời C12 đoàn huấn luyện 22A ở Nghĩa Đàn về C20 F341 để trở thành những chiến sĩ đầu tiên của đại đội trinh sát C20 sư đoàn bộ binh 341.
Tuy nhiên mấy năm đi lính ngắn ngủi, tôi không nhớ ngày thành lập sư đoàn bằng việc nhớ ngày tôi xuất ngũ cũng vào những ngày của tháng 11 này của 44 năm về trước, 11/1975.
Ngày 30/10/1975 tôi lưu luyến chia tay UBNDCM (ủy ban nhân dân cách mạng) phường Hiền Vương quận 3 là nơi tôi đang làm công tác quân quản để về lại Sư đoàn đang đóng ở Tô Hiến Thành quận 10.
Ngày 1/11/1975 những thằng lính SV chúng tôi được nhận quyết định xuất ngũ trở về trường cũ.
Một đoàn xe đò dài dằng dặc trên 20 chiếc của hai hãng xe nổi tiếng khắp miền Nam lúc ấy là Phi Long và Tiến Lực được Ủy ban Quân quản Thành phố SG điều động để chở tất cả lính sinh viên của quân đoàn 4 ra Bắc. Đó là những người lính sinh viên của các sư đoàn 341, sư đoàn 7 và sư đoàn 9. Và đó cũng là cả một sự ưu ái lớn của Chủ tịch UBQQ Thượng tướng Trần Văn Trà đối vói chúng tôi.
Lần đầu tiên trong đời tôi được đi trên một cái xe khách to đẹp và êm ái lại chạy nhanh như tên bắn trên con đường quốc lộ 1 xuyên Việt đi qua những thành phố làng mạc tỉnh thành của miền Nam vừa giải phóng như thế.
Cứ tưởng chắc chỉ vài ba ngày là chúng tôi ra đến miền Bắc, gặp lại cha mẹ quê hương, trở về trường cũ. Nhưng chuyến Bắc tiến ấy kéo dài gần 2 tuần tôi mới đặt chân đến Quảng Bình.
Nếu chặng đường hành quân vào Nam của sư đoàn trước đây cũng bằng ô tô của Binh đoàn Trường Sơn 559 ngày ngủ đêm đi thì bây giờ ra Bắc ngược lại, ngày đi đêm ngủ. Đã thế có những nơi đoàn chúng tôi phải dừng lại nghỉ ngơi vài ba ngày rồi mới đi tiếp mà không biết vì lí do gì.
Tôi nhớ cái lần ra đến Bình Định, chúng tôi ngủ lại trong những cái hầm để máy bay chiến đấu của sân bay Phù Cát hai ngày. Đến bữa ăn mỗi thằng được chia hẳn 1 nửa cái bắp cải luộc nhừ chấm xì dầu ăn với cơm. Mà vẫn thấy rất ngon.
Lâu nhất là khi ra đến Đà Nẵng, chúng tôi nằm lại ở Hòa Khánh mất cả tuần rồi mới được đi tiếp ra Huế. Trong túi tôi khi đó có 30 đồng tiền giải phóng là một khoản tiền rất có giá trị tôi kiếm được trong đợt đổi tiền từ VNCH sang tiền GP hồi tháng 9/1975 (Một cái đài Sony mới cứng khi đó tôi mua ở SG chỉ 10 đồng). Tôi đưa ra chiêu đãi bạn bè ăn cho bằng hết vì mang ra Bắc sẽ thành giấy lộn.
Khoảng giữa tháng 11 thì chúng tôi ngủ đêm cuối cùng trên hành trình ra Bắc tại một trạm giao liên ở Hàm Ninh, phía nam phà Quán Hàu. Đây là quê của Nguyễn Hữu Nhơn nên đến đó là hắn chia tay về nhà luôn. Đêm ngủ ở Hàm Ninh tôi và Hoàng Tấn Quả hầu như không ngủ được. Mới tinh mơ 5 giờ sáng hai thằng tôi đã đập nhau dậy mang ba lô chạy lấp xấp một mạch gần 20 km vượt phà Quán Hàu về Đồng Hới.
Chia tay ai về nhà nấy nhưng chúng tôi gồm 4 thằng Quả, Nhơn, Trần Quang Ánh và tôi không nghỉ xả hơi ngày nào mà hẹn nhau ngay hôm sau lên tỉnh đội QB làm thủ tục xuất ngũ.
Nơi làm thủ tục ra quân là Trạm 31 tỉnh đội QB đóng trong nhà dân ở cái làng gần Diêm Điền, trên đường ra ga Đồng Hới. Từ nhà tôi ra đó chỉ hơn cây số.
Mấy tay cán bộ chính sách của Trạm 31 thấy chúng tôi chìa giấy tờ của F341 Quân đoàn 4 ra là biết ngay đang chạm mặt với mấy thằng lính SV từ mặt trận B2 (Miền Đông Nam Bộ) ra nên có vẻ lễ độ phết.
4 thằng tôi ngồi trên một cái băng ghế dài trong một căn nhà dân rộng rãi được lấy làm văn phòng cơ quan trạm.
Tôi được gọi lên làm đầu tiên. Khi cái quyết định cho xuất ngũ trở về trường cũ là ĐHSP Vinh của tôi vừa được kí và đóng dấu xong, chỉ còn tích tắc nữa là trao vào tay tôi thì bỗng có một ông sĩ quan ra dáng chỉ huy của Trạm 31 mang xà cột từ đâu chạy vào. Viên chỉ huy này nói với người cán bộ quân lực đang cầm tờ QĐ mang tên tôi trên tay: Trường hợp đồng chí HTS này thủ trưởng tỉnh đội ra lệnh giữ QĐ lại không giải quyết xuất ngũ nữa nhé, để đưa về dạy ở trường văn hóa.
Hai người họ nói qua lại với nhau về số phận của tôi ngay trước mặt tôi và mấy tên Quả, Nhơn, Ánh cùng nghe rất rõ và chứng kiến. Chỉ giữ một trường hợp tôi thôi, còn tất cả mấy vị kia làm quyết định cho xuất ngũ về trường cũ hết.
Đất dưới chân tôi như sụp xuống.
Thế là tan giấc mơ quay lại trường đại học.
Khi đó tôi cũng không biết cái trường văn hóa quân đội ấy là ở đâu, của ai, quân khu hay tỉnh đội. Chỉ biết là tôi sẽ tiếp tục mặc áo lính khi chiến tranh đã hết, nhất là khi mấy thằng bạn thân cùng C20 lại ung dung trở về trường, còn tôi thì mắc kẹt lại. Người cán bộ Trạm 31 vẫn cầm tờ QĐ của tôi trên tay nói: đồng chí về nhà nghỉ ngơi mấy hôm rồi quay lại nhận quyết định về trường văn hóa.
Tôi hoang mang vô cùng. Nếu khi đó tôi bỏ ra về thì chắc chắn là mấy hôm nữa sẽ nhận được QĐ về trường văn hóa quân đội làm một anh giáo viên mặc áo lính dù trình độ tôi khi đó mới hết năm thứ nhất khoa văn.
Nhưng tôi chưa vội về mà ở lại chờ bọn Quả Ánh Nhơn làm xong rồi cùng về. Mấy tay này vẫn ngồi nguyên trên cái băng ghế theo dõi sự oái oăm của số phận tôi.
Đúng lúc đó thì cái điện thoại hữu tuyến trên bàn làm việc của người cán bộ quân lực réo vang. Anh ta nghe xong thì bỏ lại trên bàn cái tờ QĐ xuất ngũ của tôi rồi vội vàng chạy sang căn nhà bên cạnh. Chắc là có việc gì đó gấp lắm.
Trong đầu tôi lúc đó bỗng vụt sáng một quyết định táo bạo. Không một chút chần chừ, tôi lượm ngay tờ quyết định giấy in đen không ra đen trắng không ra trắng to bằng tờ A4 gấp nhỏ lại cho vào túi áo ngực bộ đội, cài nắp đóng khuy lại cho chắc chắn rồi chạy ra sân, nhảy lên cái xe đạp Favorit mượn của ba tôi, phóng vèo vèo về nhà. Cả 3 thằng bạn Quả, Nhơn, Ánh há hốc mồm nhìn tôi biến mất với tờ QĐ trước mắt chúng.
Chả biết lúc đó chúng nó nghĩ gì nữa nhưng tôi thì không còn thời gian để nghĩ. Chính quyền Bảo Đại năm 1945 mà cách mạng ta còn cướp được huống chi là tờ quyết định ra quân.
Vừa phóng xe đạp tôi vừa nghĩ cách ra Vinh.
Đi xe khách Đồng Hới ra Vinh ngày đó là cả một sự không tưởng. Tàu thì chưa có. Nếu chần chừ tồn tại ở cái đất Quảng Bình này có khi tôi bị bắt vô trại cải tạo cũng nên. Chỉ còn cách lấy xe cơ quan đi. Cả cơ quan ba tôi khi đó chỉ có một cái xe com mang ca.
Về đến nhà, tôi vứt cái xe đạp quý hơn vàng của ba tôi giữa sân cơ quan hộc tốc chạy lên phòng làm việc của ba tôi. Tôi nói với ông là con đã làm xong thủ tục ra quân. Bây giờ con rất cần phải ra Vinh sớm để nhập học trở lại. Ngẫm nghĩ một lúc lâu, ba tôi gọi chú lái xe tên Trinh lên, nói sáng mai anh chở thằng S ra Vinh nhé. May thế. Có lẽ đó là cái cách ông thưởng công cho thằng con trai đầu sau mấy năm đi lính trận mạc trở về.
Sáng hôm sau trời Đồng Hới lạnh mờ sương, mới 6 giờ sáng hai chú cháu tôi đã lên xe ra Vinh. Xe vừa ra khỏi cổng cơ quan thì thấy Nhơn và Ánh chở nhau trên cái xe đạp định vào nhà tôi hỏi thăm xem tình hình thế nào sau cái vụ giật tờ QĐ và chạy bay biến ấy, nhân thể ra nhà Hoàng Tấn Quả bàn chuyện đi Vinh. Cả bọn chúng nó đều đã xong hết thủ tục xuất ngũ mà không gặp trở ngại gì. Tôi bảo chú Trinh dừng xe lại, nhảy xuống nói tao đi trước đây, gấp lắm, tụi bay đi sau nhá. Nói xong nhảy lên xe đóng cửa cái rầm đi tiếp. Cái com măng ca chẳng có điều hòa máy lạnh gì, cửa thì mở toang hoác chạy càng nhanh càng mát.
Hai thằng Nhơn, Ánh lại thêm một lần há hốc mồm nhìn tôi.
Chiều hôm đó thì đến Vinh.
Chia tay chú lái xe tôi mang ba lô đi thẳng vào phòng Tổ chức cán bộ. Gặp ngay thầy Minh phó phòng phụ trách công tác sinh viên. Ông xem kĩ giấy tờ rồi bắt tay chúc mừng tôi sống sót trở về, viết ngay cho tôi cái giấy giới thiệu về khoa văn.
Tôi đã xuất ngũ trở về trường cũ như thế đấy.
Chuyện này Hoàng Tấn Quả và Trần Quang Ánh chứng kiến rõ ràng đầy đủ từ đầu đến cuối (Nguyễn Hữu Nhơn thì đã mất rồi). Thỉnh thoảng gặp nhau Quả vẫn tủm tỉm nhắc lại vụ tôi cướp tờ QĐ ra quân ấy như một kỉ niệm để đời.
(Còn tiếp. Chương 2: Tôi đã trở thành đảng viên đa đảng ntn)


 Tờ QĐ ra quân chẳng hiểu sao tôi vẫn đươc giữ lại đến giờ. Đọc vẫn rất rõ ràng, chất liệu giấy rất tốt.

 Giấy chứng nhận học tập do thầy Hiệu trưởng GS Nguyễn Thúc Hào kí ngày 10/9/1972 . Ghi rõ là tôi Học sinh năm thứ 2 khoa văn được thôi học để làm NVQS. Ngày đó SV không được gọi là SV mà phải gọi là học sinh. Nghe nói là do Bác Hồ chỉ đạo, gọi thế để chúng nó khỏi tự hào kiêu căng, cũng như giảng viên đại học không được gọi là giảng viên mà phải gọi là cán bộ giảng dạy, phi công thì phải gọi là chiến sĩ lái máy bay... tất cả là để mấy người làm nghề đó khỏi kiêu căng, hợm mình.

Về thăm lại Sư đoàn – Hơn cả thân tình và trọng thị


14h chiều ngày 14/12/2019, có hai chiếc xe 30 chỗ chở 60 CCB cùng các thân nhân và bè bạn Đại đội Trinh sát C/D20 F341 rời Nhà khách Z111 Bộ Quốc phòng nằm trên đường Bà Triệu TP. Thanh Hóa đến Sở chỉ huy Sư đoàn 341 để thăm lại Sư đoàn.
Đây là một chuyến thăm mang ý nghĩa “về nguồn” bởi sau gần 45 năm kể từ ngày giải phóng Sài Gòn, giải phóng miền Nam 30/4/1975, đa số các CCB C20 đã chia tay Sư đoàn 341, rời quân ngũ để trở lại với cuộc sống đời thường, người phục viên về quê, người xuất ngũ trở lại trường đại học, người chuyển ngành công tác dân sự...
Trở lại thăm Sư đoàn khi ai nấy đều đã quá tuổi lục tuần, mái tóc đã bạc màu sương khói, 60 CCB C/D20 đều trào dâng một cảm xúc hồi hộp và cảm động.
Nhớ lại sáng ngày 1/11/1975 của 45 năm về trước, khi đoàn xe chở những người lính sinh viên chúng tôi rời cổng Sở chỉ huy Sư đoàn 341 lúc đó đóng trên đường Tô Hiến Thành quận 10 TP. Sài Gòn để xuất ngũ trở về trường cũ, chúng tôi ai cũng ngoái đầu nhìn lại và nghĩ không biết có một dịp nào đó trong cuộc đời được gặp lại Sư đoàn. Bởi ở đó, đằng sau cái cánh cổng của Sở chỉ huy Sư đoàn 341 là cả một thời trai trẻ đầy oanh liệt, rất đáng tự hào của chúng tôi trong những năm tháng làm người lính của Sư đoàn.
Cái ngày mong đợi đó hôm nay đã đến. Dưới sự tập hợp và kêu gọi của BLL CCB C20, hôm nay, 60 CCB C/D20 chúng tôi về thăm lại Sư đoàn 341 thân yêu của mình.
Để đến được với cuộc gặp gỡ này, nhiều CCB C/D20 đã phải vượt qua không ít rào cản như sức khỏe, bệnh tật, thương tật, thậm chí cả tâm lí; nhiều người tuổi cao sức yếu, không ít người có hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn để có một chuyến đi xa không phải là sự dễ dàng. Một số CCB ở miền Nam đã phải vượt chặng đường dài hàng ngàn cây số, thậm chí do kế hoạch thay đổi vào phút chót họ đã phải mua vé máy bay khứ hồi đến hai lần. Khó khăn là thế nhưng vẫn không cản được bước chân những CCB C20 tìm đường về thăm lại Sư đoàn và gặp gỡ lại đồng chí đồng đội.
Khi xe chúng tôi đi qua cánh cổng to đồ sộ của Đại bản doanh Sư đoàn 341, nhìn qua cửa kính thấy các chiến sĩ vệ binh sắp thành hai hàng thẳng tắp đứng nghiêm giơ tay lên vành mũ kính chào, chiếc xe chạy chầm chậm giữa hai hàng quân và chúng tôi đã vô cùng xúc động. Nhiều người đã sốc khi gặp khung cảnh đón tiếp trang nghiêm ấy. Vừa bước xuống xe đã thấy hàng chục sĩ quan cấp tá do Đại tá Lê Văn Tặng, Phó Sư đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng Sư đoàn dẫn đầu cùng lãnh đạo các phòng ban của Sở chỉ huy Sư đoàn đứng chào chúng tôi ngay ở tiền sảnh. Lấp lánh trên cầu vai là những quân hàm cấp tá 4 sao, 3 sao, 2 sao... đầy kiêu hãnh.
Những cái bắt tay, ôm hôn thắm tình đồng đội giữa hai thế hệ cán bộ và chiến sĩ cách nhau một khoảng cách gần 45 năm của những người lính Sư đoàn 341.
Rồi chúng tôi được các chỉ huy Sư đoàn hướng dẫn và đưa đi thăm Nhà truyền thống Sư đoàn, dâng hương hoa viếng Đài tưởng niệm các Anh hùng, Liệt sĩ của Sư đoàn đã hi sinh trong các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc, thăm doanh trại, thăm vườn rau cây cảnh...
Có chuyện vui là trước khi vào thăm Nhà truyền thống, chúng tôi đang đứng chuyện trò giữa sân thì bỗng khẩu lệnh từ vị Thiếu tá trực ban Sư đoàn hô vang: Tất cả 3 hàng dọc tập hợp! Đã 45 năm không nghe cái khẩu lệnh quân đội như thế nên tất cả 60 CCB chúng tôi nhìn nhau ngỡ ngàng cứ tưởng như là nó được dành cho ai đó. Cuối cùng thì chúng tôi cũng tập hợp thành 3 hàng dọc. Trong đầu tôi nghĩ thầm: anh Thiếu tá trực ban này mà hô tiếp “Đi đều bước!” chắc chết. May mà anh ta chỉ hô “Đi thường bước”.
Sự đón tiếp của Sư đoàn đối với CCB chúng tôi phải nói là vô cùng trọng thị và thân tình. Ngay ở mặt tiền sảnh của Hội trường là dải băng rôn lớn: Chào mừng các CCB C/D 20 F341 về thăm Sư đoàn; lối vào Hội trường được rải thảm đỏ; trên Sân khấu là hoa tươi với tấm pa nô lớn mang dòng chữ: “Sư đoàn 341 (Đoàn Sông Lam) gặp mặt truyền thống Đại đội, Tiểu đoàn 20 Trinh sát lần thứ II”.
Trưởng ban Tuyên huấn Sư đoàn làm MC giới thiệu Đại tá Sư đoàn phó Lê Văn Tặng lên phát biểu chào mừng. Trong phát biểu, Đại tá lê Văn Tặng đã nhấn mạnh: “Lịch sử vẻ vang của Sư đoàn 341, của Quân khu 4, Quân đoàn 4 sẽ mãi mãi khắc ghi những chiến công hiển hách và những thành tích đặc biệt xuất sắc mà các bác, các anh, các chú, lực lượng "Tinh thông nhạy bén", "Đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng" đã đóng góp vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, vì nghĩa vụ quốc tế cao cả và sự trưởng thành, lớn mạnh của Sư đoàn hôm nay.”
Tiếp theo là các phát biểu của Trưởng ban Liên lạc CCB C/D20 Lê Hồng Mão, của nguyên C/D trưởng C/D 20 Lê Trần Quý, của Tổng Thư kí Phạm Thanh Tùng, của một trong những chiến sĩ đầu tiên của C20 Hà Tùng Sơn. 


 
Trong phát biểu của mình tại Sở chỉ huy sư đoàn 341 tôi đã nói một điều rất cật ruột: “Nhiều đồng đội của chúng ta đã vĩnh viễn nằm xuống ở các NTLS, nhiều đồng đội bị thương tật, bệnh tật nặng nề chỉ ao ước được một lần bước chân ra khỏi nhà để gặp lại bạn bè đồng đội mà không thực hiện được.
Chỉ nghĩ thế đã thấy mình đang quá may mắn. Sau 45 năm được cùng đồng đội C20 về thăm lại sư đoàn trong sự đón tiếp hơn cả thân tình và trọng thị tôi bỗng thấy mình quá hạnh phúc”.
Tiếp theo là phát biểu của Đại úy Trần Tuấn Anh, đại đội trưởng C20, đại diện thế hệ cán bộ, chiến sĩ đại đội trinh sát.
Hình ảnh đẹp nhất của cuộc gặp có lẽ là cái bắt tay và ôm hôn giữa Đại úy Lê Trần Quý nguyên C trưởng C20 và Đại úy Trần Tuấn Anh đương kim C trưởng C20. Một cái bắt tay và ôm hôn mà giữa nó là một khoảng thời gian của 47 năm đã đi qua.
Về thăm Sư đoàn lần này, CCB C20 đã mang theo món quà quý là bộ sách hồi kí Từ dòng Kiến Giang đến Dinh Độc Lập (hai tập) do các CCB của C20 viết và tổ chức biên soạn in ấn. Bộ sách khẳng định sự tài hoa của một thế hệ cán bộ, chiến sĩ C20 trong thời kì đầu của C20 những năm tháng cuối cùng của chiến tranh chống Mĩ và sau này là cuộc chiến tranh bảo vệ biến giới Tây Nam Bộ. Họ chính là những con người tài hoa ra trận và thắng lợi trở về.
Riêng tôi khi ngồi giữa những đồng đội CBB C20 và được gặp lại Sư đoàn thân yêu của mình, tôi chợt nhớ những câu thơ trong bài thơ “Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời” của nhà thơ Nga Evghenhi Evtushenko:
Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời
Mỗi số phận chứa một phần lịch sử
Mỗi số phận rất riêng, dù rất nhỏ
Chắc hành tinh nào đã sánh nổi đâu?
Những người CCB C20 F341 chúng tôi dù mỗi người là một số phận, dù có người thành đạt trong sự nghiệp hoặc còn vất vả lao đao trong cuộc sống nhưng tất cả đều tự hào và kiêu hãnh vì chúng tôi, những người lính đầu tiên của C20, cũng là những người lính đầu tiên của Sư đoàn 341 đã đóng góp phần nhỏ nhoi của mình để làm nên lịch sử của C20 và cũng là làm nên lịch sử của Sư đoàn 341.
TP. Hồ Chí Minh
Ngày thành lập QĐND VN 22/12/2019