26 tháng 4, 2021

Tỉ lệ 1/1 tỉ

Xuống xe Công Nhật ngay đèn xanh đỏ chợ đại học lúc 3h30 chiều 26/3, tôi xốc lại ba lô rồi thong thả đi vào nhà Nguyễn Trung Ngọc nằm trong KTT của ĐH Vinh bây giờ là con đường mang tên Phạm Kinh Vĩ, vị tiến sĩ quan lại quê Thanh Chương nổi danh đời nhà Hậu Lê. Đó là con đường chật chội rộn ràng và xinh tươi nhất ở các thành phố VN mà tôi được biết. Bởi đi trên con đường vô cùng ngoằn ngoèo này bạn luôn bắt gặp những khuôn mặt nữ sinh viên xinh đẹp từ khắp mọi miền quê đến đây trọ học, họ ăn mặc rất mode và hồn nhiên chen chúc mua sắm, ăn uống, chụp ảnh, photocopy... trên con đường chật chội với nét mặt tỉnh bơ như miễn dịch với tất cả. Họ, những nữ sv ấy sinh ra là để cho mọi người ngắm chứ họ chả việc gì phải ngắm nhìn ai.

Đó là con gái trường Vinh, dễ thương mà thương không dễ.

Đang chuẩn bị rẽ vào con phố SV PKV thì tôi đi qua căn biệt thự của Nguyễn Huỳnh Phán, người bạn có học hàm PGS toán học thứ thiệt chơi với nhau từ thời SV, từ cả thời cùng học sĩ quan dự bị Nghi Kim. Tôi đang phân vân có nên bấm chuông vào nhà NHP chơi 1 lúc không nhỉ thì cửa nhà anh chợt mở đúng lúc tôi đi qua cổng. Nhìn thấy tôi NHP như không thể ngạc nhiên hơn, anh chỉ kịp giang tay ôm choàng lấy tôi rồi nói: Ôi trời, đây chỉ có thể là cuộc gặp có tỉ lệ 1 trên 1 tỉ. Rồi anh kéo tuột tôi vô phòng khách. Chuyện rôm rả như không thể rôm rả hơn. Tôi nói với NHP: Người ta vẫn nói rất đúng rằng 1 người bạn cũ bằng 3 người bạn mới nhưng với anh thì 1 người bạn cũ bằng 30 người bạn mới. NHP cười khà khà. Ra về vợ chồng Phán Hà còn nhiệt tình tặng tôi cả 1 combo các sản phẩm tinh dầu thực vật nhãn hiệu Orenji do cty của con trai sản xuất tại Hà Nội dùng sát khuẩn da và ủ hương thơm tự nhiên cho phòng ngủ, tủ quần áo, xe hơi... với lời hẹn 1 bữa ăn sáng buffet tại KS 3 sao Hoa Mai vào sáng hôm sau.

Những món quà của vc NHP tặng tôi mang về Quảng Bình “phân phối” lại cho mấy đứa em và mang cả vô SG cho vợ con dùng. Ai cũng khen quá thơm quá dễ chịu. Bà xã tôi còn dặn lần sau ra Vinh nhớ ghé nhà Phán Hà nữa nhé.

Tôi lại mang ba lô đi bộ tiếp vào nhà Nguyễn Trung Ngọc trên con phố SV Phạm Kinh Vĩ, ở đó một bữa ăn gia đình ấm cúng của VC Ngọc Nga với cà xanh luộc chấm mắm rươi, chả rươi chiên nhậu rượu cao hổ cốt xịn đang chờ tôi. Mà với nhà Ngọc Nga thì tôi không phải nói nhiều.

Với tôi việc đi chuyến xe đò Công Nhật từ Bố Trạch ra Vinh chơi với giá vé 100 ngàn đồng chỉ ngang với việc đi từ quận Tân Phú qua quận Gò Vấp.

Từ Vinh tôi và vc Ngọc Nga ra Yên Thành thăm nhà Đông, về lại Bố Trạch, tôi đến Ba Đồn thăm các bạn học cũ 12A và 16D K2 sống tại đây như Nguyễn Xuân Sùng, Mai Thị Duyến, Nguyễn Hữu Nhia, Minh Trung, Hoàng Đình Bường (14 K2)... được vc Duyến mời ăn món thịt dê hấp của Ba Đồn dòn dòn sần sật ngon không thể ngon hơn. Tôi còn cả 1 ngày cùng vc bạn Hoàng Tấn Quả Nguyễn Hòa Hương đi Quảng Ninh thăm viếng đền thờ liệt sĩ Long Đại ở bến phà Long Đại xưa tuy nhiên chuyến đi này dành để viết bài đăng báo nên chưa thể công khai trên FB.

Đi chơi mà vui thế sướng thế tại sao không.

Tại nhà Nguyễn Huỳnh Phán - Thu Hà Lê

Ảnh 2: Bữa ăn không thể ngon hơn ở nhà Nguyễn Trung Ngọc

Ảnh 3: Với vc Ngọc Nga trước cửa garage

Ảnh 4: tại nhà Nguyễn Thị Đông Văn Thành, Yên Thành, NA

Ảnh 5: tại Ba Đồn với Sung Nguyen Xuan và vc Mai Thị Duyến. Ngoài cùng bên trái là chồng Duyến, 1 đại tá sư trưởng về hưu, Chủ tịch hội CCB huyện.

 

Nhỏ mà sướng

15h chiều 23/3 tôi có mặt ở SB TSN để bay chuyến 17h30 về Đồng Hới. Nghĩ rằng thủ tục check in đã làm online từ tối hôm trước, giờ chỉ việc đi thẳng lên cổng kiểm tra an ninh là xong.

Nhưng không phải thế.

Ngay chân cầu thang điện lên khu vực kiểm tra an ninh trước đây rất trống trải thì bây giờ là hàng trăm con người rồng rắn hỗn độn trên tay cầm điện thoại thông minh lăm lăm khai báo y tế. Tất cả xúm xít quanh 1 cái bảng hướng dẫn khai báo to bằng chiếc chiếu nhỏ, mặt ai cũng lộ rõ vẻ lúng túng và căng thẳng. Hỏi ra thì biết cục hàng không VN yêu cầu các SB phải bắt buộc hành khách làm thủ tục khai báo y tế trước khi lên máy bay. Chết thật, lần đầu tiên tôi làm cái gọi là KBYT online này.

Tôi lùi xa ra 1 chút đứng lên 1 bậc tam cấp cầu thang bộ gần đó và làm theo hướng dẫn. Trước hết là vô zalo, giơ máy lên quét mã QR, di chuyển camera đến vùng chứa mã QR của KBYT để quét. Làm đi làm lại 3 lần vẫn không được. Lại vô bằng đường Chrom. Vẫn không được. Nghĩ may mà mình đi sớm 2 tiếng rưỡi chứ không thì hỏng chuyến bay như chơi. Loay hoay hơn 30 phút rồi cũng xong, thấy nó hiện lên bảng chữ cảm ơn bạn đã KBYT. Nhẹ cả người. Đang tính vô thang điện để lên cổng an ninh thì thấy 1 ông có vẻ rất là cán bộ hiu trí đặt cái điện thoại vô tay tôi: Nhờ anh làm giùm tôi chút, tôi làm cả chục lần nãy giờ hơn tiếng đồng hồ rồi vẫn không được. Nhìn khuôn mặt thiểu não của ông này tôi không thể không làm giúp. Thế mà cũng phải 3 lần mới xong cho ông ấy.

Đám người hỗn độn xúm quanh bảng hướng dẫn KBYT ngày càng đông lên, các nhân viên mặt đất ngao ngán đứng nhìn từ xa. Chứ ai hơi đâu giúp hết cả chừng nấy người. Có mấy ông bà dùng điện thoại cùi bắp thì chỉ thiếu nước khóc, xách máy chạy khắp nơi càng hỏi han nhờ vả càng tuyệt vọng.

Vào phòng chờ, nhìn bảng thông tin thấy chuyến bay đi ĐH ra ở cửa số 9 liền xách đít đến đó ngồi (check in online chỉ cho ra số ghế chứ không cho thông tin về cửa ra MB). Đã từ lâu rồi SB TSN thực hiện chế độ câm lặng. Không chuông báo, không thông tin loa đài để khỏi gây tiếng ồn nhức đầu hành khách. Tất cả thông tin hiện lên ở những màn hình trong phòng chờ. Tôi ngồi đấy, chỗ cửa số 9 ung dung ăn hết 2 cái bánh fomai cua uống 1 hộp sữa rồi lấy đt lướt mạng, tranh thủ check FB, bấm vài cái like, viết mấy cái còm cho bạn bè (chứ có mấy đứa nếu lâu không thấy mình lai, còm là nó logout mình luôn). Đồng hồ đã hơn 17h mà không thấy làm thủ tục ra cửa lên MB, cửa số 9 vô cùng im ắng, đúng ra giờ này đã lên MB rồi. Xách ba lô chạy lại soi bảng thông tin thì thấy nó đã đổi qua cửa 14 từ hồi nào. Từ cửa số 9 đến cửa 14 cách nhau cả trăm mét. Đến nơi thì thấy lèo tèo vài người, thì ra người ta đã rồng rắn lên xe ngồi cả rồi. Chỉ còn mỗi tôi. Ở cái SB này mà tin vào thông tin ban đầu là chỉ có nước chết. Nó thay đổi gate chóng mặt như bọn trẻ thay người yêu. Lại thêm cú hú hồn nữa.

Chiều qua, 30/3 tôi ra SB Đồng hỚi để về lại SG với chuyến bay lúc 20h. Nhưng đủng đỉnh đến 17h30 mới rời nhà ra SB. Trên đường đi vợ chồng cô em còn đưa tôi ghé quán cháo lươn Hoàn Lão làm 1 tô to với hột gà. Đến SB ĐH thì chả thấy có khai báo với y tế gì, có người còn cả không đeo khẩu trang. Đại dịch Covid hình như nằm ở 1 nơi nào đó xa lắm tận ngoài Hải Dương, Hải Phòng ấy chứ ở đất Quảng Bình này thì quên đi nhé. Lệnh của Cục HK yêu cầu các SB thực hiện khai báo YT cho hành khách hình như chỉ có hiệu lực với SB Tân Sơn Nhất. Tôi cứ thế điềm nhiên check in rồi qua cổng an ninh, chỉ chưa tới 10 phút đã ung dung ngồi trước cửa số 2 lướt mạng, check FB với bạn bè. Cả SB ĐH chỉ có 1 cái cửa này để ra MB nên chả bao giờ có cảnh hành khách phải xách ba lô chạy đôn chạy đáo tìm cửa ra MB làm gì. Đã thế nó lại loa đài ra rả nghe rất ồn ào và vui vẻ chứ không câm lặng như Tân Sơn Nhất.

Ở đời có những cái to thì rất thích. Như chức to, lương to, xe to, nhà to. Nhưng gì thì gì chứ sân bay to như TSN là không bao giờ tôi thích. Tôi thích 1 cái SB nhỏ nhỏ như SB Đồng Hới. Bởi ở đó mọi chuyện thật đơn giản. Cũng xin nói thêm là đi MB của cái hãng rất nhỏ là BamBoo còn thích gấp mấy đi máy bay của cái hãng to nhất nước là Vietnam Airlines. Đi BamBoo chuyến nào cũng được mấy em tiếp viên chân dài miên man và xinh đẹp như người mẫu đồng phục lại sang trọng nhìn mãi không biết chán nhoẻn nụ cười tươi cúi chào, mời hẳn 1 chai nước free với 1 cái khăn lạnh, Còn đi VNA tiếng là hàng không quốc gia nhưng chỉ gặp những bộ mặt lạnh như tiền rất hợm hĩnh của đám tiếp viên, chai nước Free thì chỉ có trong mơ.




 

Chuyện vu vơ

Nhớ hồi mới tốt nghiệp 1979 tôi được bổ về dạy ở trường Quy Nhơn, cô em gái ở Đức về cho ông anh mấy cái áo sơ mi. Lần đầu tiên trong đời tôi có những cái sơ mi ra dáng như thế. Vải đẹp, may chuẩn. Chỉ có điều khi mặc vào thì nó rộng thùng thình nếu không bỏ vô quần thì vạt áo sẽ chùng quá gối vì đó là loại dành cho thanh niên châu Âu cao cỡ 1.8m trở lên trong lúc tôi thuộc loại những anh chàng chân ngắn.

Mặc dù vậy vẫn rất thích mặc vì khi mặc thấy nó rất thoải mái, cử động dễ dàng. Nhất là khi lên lớp dù có vươn tay hết cỡ để viết phấn trắng lên bảng đen vẫn không thấy vướng víu gì. Nhớ lời đức Khổng Tử: Mặc mà cứ như là không mặc, ấy mới gọi là mặc vậy. Hơn nữa đó là những cái áo không đụng hàng. Cả khoa văn hồi đó không có ai mặc những cái sơ mi như tôi. Áo của họ thời đó thường may chẽn theo hông, eo iếc đâu ra đó. Áo của tôi mặc đóng thùng gió vẫn lùa vô tư. Khi đó tôi 25 tuổi. Chưa biết yêu iếc là gì. Không vô tư mới lạ. Mà nói chẻ hoa ra hồi đó mới ra trường tôi nghèo bất tận. Có muốn mua áo khác mặc cho giống mọi người cũng không sẵn tiền.

Chỉ có một điều làm tôi thấy bất an là mỗi khi bước vô lớp kính cẩn nghiêng mình cúi chào sinh viên thì lại thấy hình như có điều chi đó không bình thường. Mấy cô Sv mắt thì nhìn chằm chằm vô cái áo của tôi, miệng lại thì thà thì thầm với nhau điều gì có lẽ bí ẩn. Nghĩ bụng sẽ có lúc mạnh dạn hỏi họ xem hình thể trang phục của mình có chuyện gì bất ổn không. Chứ nghề dạy học luôn phải đứng trước hàng trăm con người trẻ trung mà cứ thế này thì…chết.

Khi đã quen quen, có lần giờ ra chơi tôi không xuống phòng giảng viên nghỉ ngơi như thường lệ mà đứng lại ban kông tán chuyện cùng một nhóm sinh viên. Như thể vô tình mình hỏi nguyên nhân do đâu thỉnh thoảng tôi thấy các anh chị hay nhìn tôi và thì thầm to nhỏ rồi lại bụm miệng cười với nhau. Có gì các anh chị nói với tôi một tiếng để tôi biết mà điều chỉnh.

Chân tình là vậy nhưng bọn con trai thì bỗng đưa mắt nhìn trời cao xa xăm như không nghe tôi hỏi gì, bọn con gái thì chúi vô nhau cười rúc rích đánh trống lảng. Quyết không mở lòng với ông thầy trẻ.

Suốt năm học, đó vẫn là điều bí ẩn khiến tôi băn khoăn.

Mãi cả chục năm sau, khi tôi đã có vợ thì điều bí ẩn mới được lộ diện. Lần ấy vợ tôi từ Qui Nhơn đi coi thi tốt nghiệp trung học phổ thông ở huyện An Nhơn hay Phù Cát chi đó về kể lại, có gặp mấy cô giáo cấp 3 trường huyện vốn là học trò cũ của tôi cùng đi coi thi bắt chuyện làm quen. Khi biết cô này là vợ của thầy HTS liền kể chuyên hồi Sv bọn em học với thầy Sơn thế này thế nọ. Trong đó chúng nó kể vụ thầy Sơn có những cái áo sơ mi không giống ai, mỗi lần thầy lên lớp chúng em lại hướng về cái áo sơ mi của thầy và đố nhau: đố mày cái túi áo của thầy là túi trên hay túi dưới. Rồi chúng cãi nhau: Túi trên thì không phải vì nó ở vị trí gần thắt lưng như một túi áo pijama; túi dưới cũng vô lí vì đã là áo sơ mi thì làm gì có túi dưới. Cũng nhờ vụ đố nhau ấy mà chúng em thấy giờ giảng của thầy HTS vui hẳn lên.

Thế có chết tui không. Bởi có một thời tôi cứ nghĩ là mình giảng bài hấp dẫn nên thấy sinh viên chăm chú nghe và bàn luận rất... sôi nổi.

Chưa hết.

Mới chập chững lên lớp được một năm thì năm 1981 tôi quay lại trường cũ học CH. Vẫn vô tư diện những cái sơ mi Đức không đụng hàng ấy. Các lớp cao học hồi đó là loại hình đào tạo mới, rất ít người học, hiếm hơn lá mùa thu nên biết nhau hết.

Một hôm có việc đi qua phòng kí túc xá mấy cô cao học khoa sinh, có chị Thiên Hương tuổi cỡ U35 ra vẫy và gọi í ới: HT Sơn vô đây cho tụi này nhờ chút. Lạ. Hay là có cô nàng nào để ý đến tôi rồi đây (lúc đó vẫn là trai chưa vợ nhé) mà cái lớp CH sinh này toàn những cô xinh xinh tôi rất thích. Chị Thiên Hương là Gv của trường Đà Lạt ra học, dân Huế, vợ một đại tá quân đội, ăn mặc đỏm dáng và đi đứng điệu đà như một bà quí tộc. Tôi thì thấy bình thường nhưng thằng bạn cùng lớp với tôi là Chử Anh Đào thì góc cạnh lắm. Hắn không gọi chị này bằng cái tên mĩ miều là Thiên Hương mà gọi là chị Lợi, tên một nhân vật nữ trong cuốn tiểu thuyết Rừng U Minh của Trần Hiếu Minh phổ biến hồi đó. Đến giờ nhớ lại, tôi vẫn phục thằng Đào ở cái tài đặt biệt danh cho mấy nàng cao học hồi đó. Thậm chí có nàng đã bị hắn đặt cho là con tôm luộc không biết với ý là khen hay chê vì tôi vốn rất ưa món tôm luộc. Giá có con tôm luộc mà chén thì thích.

Quay lại với vụ chị Thiên Hương gọi tôi vào. Khấp khởi mừng nhưng chân vẫn đầy thận trọng vì không tự tin lắm trong một phòng nữ đang túm tụm 4-5 mẹ. Tôi ngán phụ nữ hồi giờ.

Lạ là không thấy các mẹ cao học sinh này hỏi gì, chỉ chăm chú nhìn vô cái áo tôi đang mặc rồi nói: Được rồi đó, cảm ơn anh Sơn he.

Thế này có mà bằng đánh đố nhau. Tôi chưng hửng đã quay gót ra về nhưng tức quá liền quay lại hỏi cho ra nhẽ. Vụ vừa rồi nghĩa là gì vậy. Mấy bà mà không nói là tui không có về đâu á.

Chị Thiên Hương lúc đó mới nói là tụi này muốn ngắm lại cái kiểu cổ áo của bạn Sơn chút thôi.

Ra thế. Chả có vụ cô nàng nào để ý tôi ở đây cả.

Chả là mấy mẹ đó đang có cuộc tranh luận là nếu may sơ mi thì kiểu cổ nào là được nhất. Tên thì kiểu nhọn hoăn hoắt như tai mèo, tên thì kiểu lá sen tròn tròn lùm lùm. Có tên thích kiểu trung tính, bình thường không tù không nhọn. Đang tranh luận thì thấy tôi đi qua với cái sơ mi không giống ai nên mấy mẹ ấy gọi vô để làm mẫu dẫn chứng. Hóa ra cái sơ mi Đức tôi mặc hôm đó có cái cổ kiểu rất mốt vừa ra lò và đang thịnh hành ở Vn.

Cái áo ấy tôi mặc lên lớp cả chục năm sau bị rách cổ mới bỏ.

 Lớp CH văn khóa 6 ĐHSP Vinh ngày tốt nghiệp, 12/ 1983. Gồm12 trò và 12 thầy. Tôi hàng đầu ngoài cùng bên phải. Chử Anh Đào hàng sau thứ 5 phải sang, tiếp theo là Nguyễn Hữu Thu, Nguyễn Thành Thân, Nguyễn Văn Hạnh, Nguyễn Thành Thi (1 số bạn như Đinh Trí Dũng, Lê Thi Ngọ... vắng mặt là do đang lo bữa liên hoan ở VP khoa). Tất cả các thầy dạy chúng tôi có mặt trong hình này như thầy Lê Bá Hán, thầy Đậu Văn Ngọ, thầy Ngô Xuân Anh, thầy Hoàng Tiến Tựu, thầy Nguyễn Sỹ Cẩn, thầy Nguyễn Trung Hiếu... đều đã qua đời.


Chuyện về 1 tập tư liệu của đài truyền hình “ngụy”

Năm 1988 tôi được chuyển về làm việc tại Đài Truyền hình Quy Nhơn khi đó là đài khu vực trực thuộc Bộ Văn hóa – Thông tin. Nhận công việc ở Phòng Biên tập Chương trình, đang chân ướt chân ráo chưa quen việc thì đùng cái ông trưởng phòng một người rất tốt bụng và thông thạo nghề làm TH bỗng xin nghỉ hưu sớm vì lí do sức khỏe. Lãnh đạo đài giao luôn cái ghế ông đang ngồi cho tôi. Nói thật khi đó tôi mừng thì ít mà lo thì nhiều. Và ở đây, tôi có hơn 20 năm làm việc với rất nhiều kỉ niệm.

Đài Truyền hình Quy Nhơn (tên gọi đầy đủ là Đài vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn) vốn là một trong 4 đài địa phương được ra đời từ năm 1972 thời Việt Nam Cộng hòa là Cần Thơ, Huế và Nha Trang, Đài Truyền hình Sài Gòn lúc bấy giờ là đài trung ương quản lí cả 4 đài địa phương.

Theo những anh em kĩ thuật cũ kể lại thì trong thời gian đầu thử nghiệm, cứ đến giờ phát sóng thì một chiếc máy bay trực thăng của quân đội có gắn ăng ten phát bay lên cách mặt đất từ 3 đến 5km rồi phát hình từ không trung xuống. Về sau đài phát sóng được xây dựng trên đỉnh núi Vũng Chua có độ cao 800m so với mặt biển thuộc Tp. Quy Nhơn, thường gọi là Đài Vũng Chua và vẫn được duy trì sử dụng hiệu quả cho đến ngày nay.

Trong căn phòng làm việc của tôi lúc đó ở trụ sở Đài số nhà 181 Lê Hồng Phong (bây giờ là Sở Tài chính Bình Định), có một cái tủ tài liệu bằng gỗ mộc rất thô sơ và cũ kĩ, bên trong chất đầy một cách lộn xộn những cặp tài liệu cũng rất cũ kĩ. Một hôm rảnh việc, tự mình sắp xếp lại tủ và tôi đã thấy tận cùng dưới đáy tủ có một cặp tài liệu bằng bìa cứng bên trong có 3 tập tài liệu gồm: Cẩm nang đấu tranh chánh trị với cộng sản trong giai đoạn tái phát chiến tranh. Tài liệu này dày 20 trang, do Phủ tổng dân ủy thuộc Phủ tổng thống Việt Nam cộng hòa phát hành. Phía dưới ghi: Loại cẩm nang phổ biến hạn chế; khối kế hoạch chương trình thực hiện tháng 12-1973. Một tập khác mang bí số HT.440-3 có tên “Huấn thị về bảo toàn quân dụng và tiếp liệu cơ phận thay thế công binh” dày 80 trang. Tập còn lại mỏng hơn, phía ngoài trang bìa ghi “Tin tức và phóng sự hàng tuần của Tiểu khu Phú Yên do Khối Chiến tranh Chính trị TK. Phú Yên thực hiện”.

Do máu nghề nghiệp làm báo, tôi lập túc chú ý đến tập tin tức và phóng sự này. Trên trang bìa ở góc trái có bút phê “Ông Thọ sắp xếp và cho thực hiện vào một tối thứ ba hay thứ tư tuần này 2-5/10/72”. Phía dưới có dấu văn thư hình chữ nhật ghi “Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, Đến số: 2214, ngày 3 tháng 10 năm 72”. (Theo anh Nguyễn Định Hiếu, một cán bộ kĩ thuật làm việc tại Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn từ năm 1972 và sau ngày tiếp quản được chính quyền của chế độ mới bổ nhiệm làm Trưởng phòng Kĩ thuật của Đài Truyền hình Quy Nhơn giải phóng, thì ông Thọ ghi ở đây là một người quay phim phụ trách phim trường của Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, hiện đang sống ở Sài Gòn). Tôi lấy tập tài liệu thuộc về quá khứ lịch sử của một chế độ đã sụp đổ để hẳn sang một bên và tần ngần lật giở các trang bên trong thì đó là một bản tin lời và một phóng sự ảnh gồm có 5 bức hình kèm theo một trang đánh máy các lời bình về sự kiện xảy ra vào lúc 12 giờ ngày 18 tháng 9 năm 1972 ở Phú Yên “Lễ kỉ niệm đệ nhất chu niên ngày thành lập tiểu đoàn 2/210 địa phương”. Ngoài ra còn có tấm hình một người dân đang được chụp hình làm căn cước. Mỗi tấm hình đều có kèm theo lời bình chú về những quân nhân được tuyên dương công trạng và gắn huy chương đủ loại trước các cấp từ lữ đoàn đến quân đoàn.

Những tư liệu quá cũ được tôi tìm thấy sau 13 năm cuộc chiến tranh kết thúc kể từ 30 tháng Tư năm 1975 và sau hơn 15 năm kể từ ngày chúng được thực hiện, tháng 10 năm 1972. Nó như một minh chứng cho một thời kì lịch sử của Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, nay là Đài Phát thanh –Truyền hình Bình Định; và cho sự sụp đổ không gì cứu vãn nổi của một chế độ được dựng lên dưới bàn tay của cường quốc Hoa Kì. Từ đó đến nay 40 năm đã đi qua với bao nhiêu nước đã chảy qua cầu, dù đã xê dịch từ Quy Nhơn vào định cư tại Sài Gòn, tôi vẫn mang theo cặp tài liệu của phía bên kia như một vật chứng, một kỉ niệm của hơn hai mươi năm làm báo hình tại Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, sau này là Đài Phát thanh – Truyền hình Bình Định.

Những bức hình tư liệu của một thời dĩ vãng mà mỗi khi ngắm nhìn tôi lại cứ nghĩ không biết bây giờ số phận của những con người có mặt trong đó đang như thế nào, đang phiêu dạt nơi nao.

Ảnh từ tư liệu:

“Ông Thọ sắp xếp và cho thực hiện vào một tối thứ ba hay thứ tư tuần này 2-5/10/72”. Phía dưới có dấu văn thư hình chữ nhật ghi “Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, Đến số: 2214, ngày 3 tháng 10 năm 72”.

một phóng sự ảnh gồm có 5 bức hình kèm theo một trang đánh máy các lời bình về sự kiện xảy ra vào lúc 12 giờ ngày 18 tháng 9 năm 1972 ở Phú Yên “Lễ kỉ niệm đệ nhất chu niên ngày thành lập tiểu đoàn 2/210 địa phương”.

Lời bình cho tấm hình này:

Nguyên trang đánh máy lời bình cho phóng sự ảnh

Tấm hình một người dân đang được chụp hình làm căn cước

Cẩm nang đấu tranh chánh trị với cộng sản trong giai đoạn tái phát chiến tranh. Tài liệu này dày 20 trang; do Phủ tổng dân ủy thuộc Phủ tổng thống Việt Nam cộng hòa phát hành; Loại cẩm nang phổ biến hạn chế; khối kế hoạch chương trình thực hiện tháng 12-1973.

 

17 tháng 3, 2021

Điện não đồ trong đời ai cũng phải một lần

 Tối nằm đọc linh tinh về y khoa chợt thấy tin ở Củ Chi hay đâu đó có 1 ông bị tiểu đường nhưng do đến bữa không bớt ăn cơm nên bị đột quị. Đọc xong sợ quá vì tôi cũng bị dư lượng đường huyết cao (hiện đang 9.0) nên mấy năm nay mỗi bữa chỉ ăn lưng chén cơm, phải ăn thêm rau bù vô cho đủ no. Tưởng thế là yên tâm nhưng giờ đọc báo mạng thấy không ngờ tiểu đường cũng là bệnh nền dễ dẫn đến đột quị, một căn bệnh gần như đang khá phổ biến ở nước ta và thế giới. Gần đây có cả chục người nổi tiếng của VN bỗng dưng lăn ra đột quị rồi chết mà không kịp chào vợ con.

Lâu nay người ta vẫn nói ung thư là cái chết được báo trước nhưng đột qui là cái chết không được báo trước. Đột quị đáng sợ hơn ung thư rất nhiều lần. Nếu trong cuộc đời cái chết vì tình là cái chết bất thình lình thì đột quị có khi còn hơn thế. Nhất là khi sống trong XH hiện đại hiện nay con người ta đang phải đối mặt với nhiều nguy cơ trong cuộc sống, nhiều khi chỉ nằm suy nghĩ không cũng căng cả não.

Đó là chưa nói dạo gần đây tôi mỗi lần leo 3 tầng lầu thình thoảng bị hoa mắt chóng mặt. Rất đáng lo ngại. Biết đâu đó là những cơn thiếu máu não dẫn đến đột quị.

Thế là sáng nay tôi ôm số y bạ lên BV Thống Nhất xin vô phòng nội thần kinh khám ngay.

Trình bày hết với chú BS rất trẻ. BS giơ 1 ngón tay trước mặt đưa qua đưa lại nói tôi nhìn theo thật kĩ còn BS thì nhìn kĩ vô mắt tôi xong hỏi: Chú đã điện não đồ lần nào chưa. Chưa BS. Nó cười cười: Trong đời ai cũng nên điện não đồ 1 lần chú ạ. A. Tay này nói giống hệt chú AQ trong AQ chính truyện của Lỗ Tấn: Đời người ai cũng ít nhất bị dắt ra dắt vào trước vành móng ngựa một lần. Thế à cháu. Ừ. Vậy hôm nay làm nhé, để cháu kiểm tra xem não và mạch máu não của chú có bt không. Tất cả là nhằm phòng tránh đột quị cho chú. OK, sẵn sàng. Bây giờ cháu viết phiếu chú lên khoa nội thần kinh làm. Thế cái ĐNĐ có ảnh hưởng gì SK không cháu. Không đâu. Chú yên tâm.



Tôi cầm cái phiếu chỉ định ĐNĐ lên khoa Nội TK. Đây là 1 khoa mạnh của BVTN. Từng mấy lần đạt danh hiệu đơn vị đột quỵ đạt tiêu chuẩn Vàng của Tổ chức đột quỵ châu Âu và thế giới. Bạn nào có vấn đề về đột quị thì hãy đến đây khám và điều trị nhé.

Cô BS ở khoa nhận phiếu bảo tôi ngồi vô 1 cái ghế tựa: Chú ngồi thư giãn nhé. Xong có 2 cô y tá trẻ cầm một mớ dây dợ cặp kiệc các loại trông rất loằng ngoằng và phức tạp gắn đủ thứ lên đầu tôi như là chụp một cái lưới trùm kín đầu. Chú nhắm mắt ngồi yên nhé. Máy chạy. Thỉnh thoảng cô y tá lại yêu cầu: Nhắm mắt, mở mắt, hít thở sâu, hít thở bt... khoảng 30 phút thì xong. Tôi nhận lại 4 trang gồm những biểu đồ hình sin quái dị với kết luận: ĐNĐ không ghi nhận bất thường tại thời điểm ghi. May quá.



Quay lại phòng khám BS nói vậy là yên tâm rồi. Giờ cháu cho chú mấy loại thuốc bổ thần kinh chống hoa mắt chóng mặt và giúp máu lưu thông lên não bt. Chú nhớ uống và tăng cường tập TD nhé.

Tôi ra về với lời chào chia tay nỗi lo đột quị. Chết vì tình thì thời SV tôi đã bị mấy lần nhưng chết vì đột quị chắc tôi không đến lượt.

P/S: Điện não đồ là ghi lại hoạt động điện sinh học của não bằng các điện cực đặt ở da đầu. Điện cực kim loại gắn với da ở bên ngoài đầu làm biến đổi hoạt động điện thành các mô hình, thường được gọi là các sóng não. Một máy đa âm ghi lại các sóng não. Sóng được truyền đến màn hình máy tính.

 

14 tháng 3, 2021

Tôi thương ông Đinh La Thăng

Nhiều báo và trang cá nhân trên MXH lấy làm vui sướng và hả dạ mỗi lần thấy ông ĐL Thăng lại xuất hiện trước tòa. Hình như đã 4 lần từ khi bị khởi tố bắt giam ông Thăng phải ra tòa, mỗi lần ra tòa ông lại thêm 1 bản án với hàng chục năm tù.

Nhất là trong ngày hôm qua, lần ra tòa thứ 4 (không biết ông có thêm phiên tòa nào phải ra nữa không), ông đã căm phẫn mà nói: “Cáo trạng đâu phải bản nhạc mà chỗ nào cũng La Thăng’

Báo TT tường thuật: Trong phần tự bào chữa, ông Thăng phủ nhận vai trò chủ mưu như bản luận tội của VKS quy kết. Ông Thăng phản ứng mạnh mẽ việc cáo trạng gắn ông vào nhiều nội dung mà ông cho rằng không phải trách nhiệm của mình.

Nhiều người đã mỉa mai và lấy làm vui thú với câu nói phản kháng trên của ông.



Tôi nhớ lại trong hàng ngũ chính khách nước ta, ngoài ông Thăng ra đã có ai trên cương vị Bộ trưởng dám đập bàn mắng thẳng vào mặt bọn chủ thầu TQ trong 1 cuộc họp lớn khi chúng bôi bẩn thủ đô HN bằng con quái vật đường sắt Cát Linh. Cái đập bàn mắng vào mặt bọn TQ ấy đã khiến cả nước khi đó nức lòng trừ những kẻ ôm chân TQ để kiếm ăn.

Rồi quãng thời gian ngắn ngủi từ khi ông vô Bộ CT về làm bí thư TP HCM cho đến ngày bị kỉ luật, khởi tố thì mỗi ngày làm việc của ông trên cương vị này đã mang lại 1 không khí sôi nổi, hồ hởi và tin tưởng của người dân TP vào sự lãnh đạo của đảng (mà thực ra là sự lãnh đạo của ông). Nhớ nhất lần ông về thăm bà mẹ VNAH già yếu và nghèo nàn ở Củ Chi phải sống trong 1 căn nhà nhỏ đơn sơ không có cả lối đi vô nhà. Ông ngay lập tức ra lệnh cho cơ quan chức năng cấp dưới trong vòng 1 tháng phải làm xong con đường đi vào nhà cho Mẹ. Ngày con đường được khánh thành, người dân Củ Chi đã đặt luôn tên cho con đường tình nghĩa này là đường Đinh La Thăng. Ngày ông bị bắt, không ít người dân nghèo Củ Chi và TP đã rơm rớm đưa tay quệt nước mắt. Ngày ông rời khỏi TP để tra tay vào còng vai trò bí thơ của TP này cũng biến mất luôn.

Ông ĐL Thăng ra trước tòa hôm qua. Khí chất người quân tử vẫn ngời ngời 

Nhiều người cứ chửi tham nhũng rồi chửi luôn ông Thăng cho hả dạ nhưng họ chưa làm quản lí nhà nước dính đến vật chất tiền bạc bao giờ nên không biết rằng dưới thể chế này, đã làm cán bộ có chức quyền là tay đã phải nhúng chàm, không tham nhũng cũng không xong. Chỉ cần 1 người giữ chức trưởng phòng trở lên là đã có cơ hội và điều kiện để tham nhũng rồi. Nhiều người có lòng tự trọng không muốn tham nhũng cũng không được. Huống chi là ông ĐLT làm đến những cái chức to như núi: chủ tịch tập đoàn dầu khí, bộ trưởng GTVT, ủy viên BTC, bí thư thành ủy HCM.

Hãy cho những người đang hả hê nhạo báng và chửi rủa ông ĐLT được làm lãnh đạo 1 lần, tôi tin họ sẽ có cái nhìn nhân ái và nhân văn hơn về ông.

Nói dậu đổ bìm leo với ông ĐLT là rất đúng.


 

11 tháng 3, 2021

Đang yên đang lành tự nhiên vacxin

Đang ăn sáng thì có tin nhắn: Mời quý khách hàng HTS đến TT tiêm chủng VNVC vào ngày 24/2/2021 để tiêm chủng vaccine cúm mùa. Khi đi nhớ... Trung tâm này nằm ở KS Tân Sơn Nhất 200 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận.

Mới đó mà đã tròn 1 năm rồi nhỉ. Bằng giờ năm ngoái tôi đã đến đây để chích 1 mũi VC cúm mùa và giờ nhớ lại thấy rất có công dụng. Năm qua tôi ra Bắc mấy chuyến, có chuyến đi cả tháng, ra tận Hà Nội, Thanh Hóa, Vinh, Quảng Bình giữa mùa đông giá rét dưới 10 độ và rất ẩm ướt mưa phùn gió bấc thế mà không bị hắt hơi sổ mũi tí nào. Ấy là nhờ tôi đã tiêm chủng cúm mùa. Nghe nói sở dĩ VN ta ít người bị dịch covid cũng có thể là do tỉ lệ người được tiêm chủng cúm mùa cao. Tiêm chủng cúm mùa có thể có tác dụng hạn chế cả sự tấn công của covid.

Nay hết hạn 12 tháng rồi thì phải đi tiêm lại. Thế là đi.



Đến nơi bà BS ở phòng khám đo huyết áp, nhiệt độ cơ thể cẩn thận thấy đủ điều kiện mới viết phiếu vào phòng tiêm. Năm ngoái tiêm VC của Hàn Quốc hết có 240k, năm nay tiêm của Hà Lan nên giá tăng lên 350k/liều. Hà Lan thì hơn Hàn là cái chắc rồi, tiền nào của đấy. OK. Hỏi thêm bà BS về VC phế cầu. À loại này rất nên tiêm. 1 mũi VC phế cầu của Anh SX có giá 1,3tr đồng nhưng cả đời chỉ cần tiêm 1 mũi duy nhất. Tốt quá. Tiêm luôn. Nhớ hôm bữa gặp ông bạn ở ngoài Trung dẫn cả nhà bầu đoàn thê tử vô SG chỉ để đến VNVC tiêm chủng VC các loại vì ngoài đó không có. Người ta tốn kém gấp mấy lần kể cả công của, thời gian lẫn tiền bạc để vô SG tiêm, mình ở ngay đây hà cớ gì không tiêm.

Vắc xin phế cầu là loại vắc xin điều chế từ các thành phần của vi khuẩn phế cầu, có thể tiêm cùng lúc hoặc xen kẽ với bất cứ loại vắc xin nào.

Phế cầu là một vi khuẩn thường gây bệnh ở trẻ nhỏ dưới 5 tuổi như các bệnh lý đường tai – mũi – họng như viêm họng, viêm mũi, viêm tai giữa, nặng hơn nữa là viêm phổi, viêm màng não, nhiễm trùng huyết. Vi khuẩn lây qua đường hô hấp nên có thể phát tán trong cộng đồng rất nhanh. Trẻ con không thể không tiêm. Người lớn tiêm càng tốt. Tiêm nó xong thì quên các bệnh về phổi luôn. Cháu ngoại tôi hồi 3 tháng đã tiêm loại này (Năm ngoái ở HN đã lên cơn sốt vacxin ngừa phế cầu, giá đội lên chót vót mà dân vẫn không có tiêm).

Vô phòng tiêm chỉ 5 phút là xong cả 2 mũi tiêm. Nay thì quên phế cầu với cả cúm mùa và hắt hơi sổ mũi đi nhé.

Ra về bà BS còn dặn: Tại VNVC này đang được Chính phủ và Bộ Y tế giao nhiệm vụ tiếp nhận và tiêm vaccine covid 19 cho quốc dân đồng bào. Hẹn gặp lại anh chị nhé. Nghe nói sướng quá. Nếu được tiêm luôn VC covid 19 thì tung tăng luôn.

 


Cô gái đến từ Thái Lan - เดินทาง สายกลาง

Đang cắm cúi làm việc thì có nt qua messenger của cô bạn là GV ĐHQB, Ts TP Thảo. Sau những màn vòng vo tam quốc như anh khỏe không, sao dạo ni không về QB chơi.v.v.. thì đến màn công việc: Em có đứa học trò bên Thái Lan sắp dẫn 1 đoàn học viên cao học chuyên ngành du lịch của 1 trường ĐH bên đó đi thực tế ở VN. Hồi em qua dạy bên Thái Lan mấy năm thì có dạy cho bạn này ở khoa tiếng Việt. Bây giờ bạn ấy làm ở 1 cty du lịch chuyên dẫn tour cho các đoàn TL đi VN. Đoàn học viên CH này là 1 tour đặc biệt vì trong đó có nội dung bắt buộc là phải đến thực tế về hoạt động đào tạo ngành du lịch ở 1 trường ĐH hoặc CĐ ở VN. Trường anh có khoa DL, anh giúp học trò em việc này nhé.

Chuyện nhỏ, bởi trường tôi rất hiếu khách, nhất là khách từ các cơ sở đào tạo nước ngoài. Tôi đề xuất cuộc gặp với hiệu trưởng và được ông đồng ý ngay với điều kiện chi phí tiếp đón và làm việc do phía khách chi trả. Ông HT cũng giao luôn cho tôi (với tư cách là TB truyền thông) cùng cô trưởng khoa DL thay mặt nhà trường tiếp đón và làm việc với đoàn vì hôm đó BGH bận.

Thế là tôi với cô học trò thông qua sự GT của Ts Thảo kết nối bạn bè FB với nhau, nói chuyện qua messenger mấy lần để lên nội dung kế hoạch chi tiết cho chương trình làm việc ngay sau khi đoàn đến SG.

Tôi còn phải gõ bài phát biểu chào mừng rồi mail qua Thái Lan cho người phiên dịch dịch ra tiếng Thái, còn cô trưởng khoa DL chuẩn bị powerpoint bài giới thiệu đào tạo ngành DL khoảng 45 phút bằng tiếng Anh (tuy nhiên khi vào cuộc nói tiếng Anh đc đâu 20’ thì mỏi miệng quá nên cô chuyển sang tiếng Việt).

Đoàn đến từ đầu giờ làm việc buổi sáng với hơn 20 người, trưởng đoàn là cô HP trường ĐH bên TL, bạn học trò dẫn đoàn là 1 cô gái Thái xinh đẹp có tên Việt là Họa My còn tên Thái thì rất dài dòng và ngoằn ngoèo mà tôi không thể nhớ; nick của bạn ấy cũng thế: เดินทาง สายกลาง. Có trời mà nhớ nổi.


Họa My nói tiếng Việt thành thạo theo giọng Sài Gòn. Hôm đó trên bàn phòng họp tiếp khách có đủ trái cây, nước uống, hoa và bánh mời khách mua bằng tiền của... khách (chuyển trước qua TK cho tôi). Có cả quà cho mỗi người là 1 cái li sứ của trường, riêng cô HP trưởng đoàn được tặng 1 bộ bình trà gốm sứ Minh Long có in logo của trường. Tôi TM nhà trường phát biểu dài chừng 1 trang A4 chào mừng đoàn, cứ nói được 1 khúc thì dừng lại để phiên dịch ra tiếng Thái. Rồi đến cô trưởng khoa lên làm việc. Sau đó thì đi tham quan cơ ngơi đào tạo của khoa DL. Rồi 2 bên tặng quà cho nhau và chia tay. Thế mà cũng gần hết buổi sáng. Riêng tôi và HM không kịp nói chuyện gì với nhau chỉ kịp chụp vài tấm hình kỉ niệm.



Mấy hôm sau khi đoàn đã về lại TL thì tôi nhận được nt của HM: Em rất cảm ơn thầy. Nhờ có sự giúp đỡ của thầy mà em đã hoàn thành chuyến công tác rất tốt. Khi nào thầy qua Thái du lịch thì nt em. Tôi nhắn lại là chúc em làm việc cho tốt và đừng quên lấy chồng. Hi hi. Khi nào em làm đám cưới thì mời thầy qua Bangkok dự nhé. OK. Vì tôi cũng chưa qua Thái lần nào nên rất sẵn sàng.



Chuyện này xảy ra đã gần 2 năm trước, xong vụ này thì dịch covid tràn đến. Vì thế nên mọi dự định đổ bể hết. Đám cưới của HM đến nay cũng chưa thấy xảy ra, có lẽ do HM còn trẻ và cũng do đẹp quá nên chưa cần lấy chồng (tôi nghe bọn con gái vẫn nói với nhau là người phụ nữ đẹp nhất khi không thuộc về ai).

Cách đây mấy hôm tôi nhận được 1 cái video clip qua kênh Youtube với lời nhắn của HM: Bây giờ em không làm cho Cty DL nữa mà chuyển qua làm cho 1 Cty điện mặt trời. Thầy xem clip giúp em và nghe xem em đọc có ổn không ạ. Đó là 1 cái clip giới thiệu về 1 công ty điện mặt trời lớn của Thái Lan, Cty này có cả chi nhánh ở SG. Lời bình đọc bằng tiếng Việt do chính HM đọc khá rõ ràng, truyền cảm. Tôi nghe rồi nhắn cho em: Đọc tốt, rõ ràng, dễ nghe. Tuy nhiên vẫn biết ngay là người Thái đọc tiếng Việt. Dễ thương. Thầy đã comment dưới video clip và bấm like cho em.

HM nhắn lại: May cho em quá. Thế là em yên tâm rồi. Hết dịch em qua SG thăm và mang quà Thái cho thầy ạ.

Tôi vẫn không quên nhắn cho em: Nhớ lấy chồng nhé. Ka ka. Còn lâu thầy ạ.

Những câu chuyện như thế qua sự chiêm nghiệm của bản thân càng làm tôi kính nể thêm facebook với công dụng vô vàn thứ và cả sự tiện ích của nó.

Không thể nói chỉ những ai vô công rỗi nghề mới chơi FB.

 

Bạn trong group trồng mai

Tôi có 2 cây mai mang từ Bình Định vô hơn chục năm nay, năm nào cũng trổ hoa đúng Tết, rất rực rỡ. Trước thì 2 cây mai cũng dáng dấp này nọ lắm nhưng vô tay tôi chăm sóc thì nó cứ tốt lên như rau, cành lá sum suê, mỗi năm 1 to cao um sùm lên. Đến mức Tết năm nay dù cây nào cũng hoa nở vàng ươm nhưng đành để trên sân thượng mà ngắm chứ không thể bưng xuống chưng phòng khách như mọi năm nữa vì to và nặng quá.

Tôi rất muốn cắt tỉa, thu gọn nó lại theo kiểu bonsai nhưng không biết cách. Nếu là ở Quy Nhơn thì quá đơn giản vì ở đó tôi quen rất nhiều bạn chơi mai, nhiều người có cả vườn mai rộng. Họ không chỉ cắt tỉa mà còn đem hẳn cây mai của tôi về vườn chăm sóc đến Tết chỉ việc rinh về nhà chơi. Hết Tết lại rinh ra gửi. Nhưng ở Sài Gòn thì tôi không quen ai như thế.

Tối ngày rằm tháng giêng tôi chợt nghĩ ra 1 cách: Tôi lục tìm thấy fanpage của 1 cái group gồm những người chơi mai và trồng mai có tên là Hội bonsai mai vàng. Tôi bấm xin gia nhập group rồi đăng 1 cái tút lên trang: Tôi ở Tân Sơn Nhì, Tân Phú có 2 cây mai tốt um sùm sùm như hình đính kèm. Rất muốn cắt tỉa bớt cành lá. Bạn nào trong group có thể giúp tôi được không ạ. Tôi xin cảm ơn.



Vừa đăng xong thì có đến vài chục cái comment và cả nhắn tin qua messenger bày tỏ sẵn sàng giúp, chỉ cần tôi cho họ địa chỉ và cái hẹn thời gian. Tôi lọc trong những cái còm và nhắn tin ấy xem cái nào đáng tin cậy rồi vô trang cá nhân của họ xem độ tin cậy đến đâu, có mùi lừa lọc gì không. Cuối cùng tôi chọn 1 cái nick tên là Andy Hoang. Thấy nhà người này có cả 1 vườn mai trên sân thượng. Nhắn tin qua lại thì biết hắn là kĩ sư IT, nhà ở chợ Ông Tạ (Tân Bình) cách nhà tôi khoảng 4km, vợ là GV dạy cấp 3 trên quận 1, đã có 3 con dù mới 38 tuổi, đứa con thứ 3 mới sinh được 3 tháng. Thế này thì yên tâm rồi. Chú cháu hẹn nhau 2 giờ chiều thứ 7 được nghỉ làm sẽ qua giúp chú.



Thế là chiều thứ 7 mới rồi anh chàng bạn chơi mai trên Fb bấm chuông nhà tôi với 1 túi đồ nghề lỉnh kỉnh sau xe trông rất chuyên nghiệp gồm cưa, dao kéo, thuốc bôi cây các loại. Sau khoảng 2 tiếng đồng hồ làm việc tỉ mỉ như phẫu thuật cho người bệnh thì 2 cây mai đã được cắt tỉa đâu ra đấy. 1 cây còn được mạnh dạn hạ thấp xuống và cắt như trụi đi để thành bonsai dáng thác đổ. Anh bạn này còn hướng dẫn tôi ra mấy vườn cây mua lọ thuốc Atonik kích thích cành lá về mỗi tuần phun 1 lần. Ra về còn dặn: Có gì cần chú cứ gọi cháu, rảnh cháu qua giúp, đừng ngại. Rồi hắn về rất nhanh, tôi còn chẳng kịp mời người đã giúp mình cả buổi chiều thứ 7 một li nước. Cảm động thế. Chơi Fb hay và có lợi thế.

Vậy mà có cái mụ dở hơi giọng lào khào như vịt đực nào đấy đã đăng đàn trên VTV: Chỉ những kẻ vô công rồi nghề mới chơi Facebook. Có mà nhà ngươi dở hơi thì có (Tôi ngẫm ra bọn VTV rất thâm độc. Muốn giết ai chỉ cần cho họ lên TV phát biểu là xong).

 

25 tháng 2, 2021

Chuyện thằng bạn

Cái bữa trước Tết tôi về quê. Ban đêm trời rét căm căm đang để nguyên cả quần áo ấm chui sâu trong 2 cái mền dày nằm lướt fb thì thằng bạn gọi. Tau đang đi qua quê mi này. Tôi nghe là nhận ra tiếng hắn ngay.

Thằng này cùng học đại học với tôi nhưng tôi học K2 hắn học K4 (ai là dân ĐHSP Vinh mới biết K2, K4 là gì. Nhân tiện đố mọi người K có nghĩa là gì, ai nói đúng tôi mất 1 chầu cafe). Vào lính 2 thằng tôi ở cùng tiểu đội gọi là A10 của C20 F341. Cái tiểu đội có 12 thằng lính SV học đủ 7 khoa của trường suốt ngày cãi nhau như mổ bò, khi vào miền Nam chiến đấu 1 thằng khoa Hóa thành Liệt sĩ, 1 thằng khoa Sử mất tích không thấy trở về, vài thằng thành thương binh. Thằng này thông minh và khôn thì rạch giời rơi xuống. Hắn khôn đến mức có thời gian cơ quan Sư đoàn đã gọi hắn lên làm trợ lí ban quân lực, oai như cóc. Thời bao cấp nghèo khó khi cần tiền thì hắn nghỉ dạy đi buôn. Kiếm khẳm tiền rồi thì hắn quay lại làm việc phấn đấu lên đến chức GĐ trung tâm GDTX của tỉnh. Về hưu hắn có nhà ở Hà Nội thỉnh thoảng ra ở chơi vài tháng.

Tôi nghe hắn gọi thì ngạc nhiên: “quê mi” là chỗ mô. Là tao đang ở ga Đồng Hới. Chớ mi đi mô rứa. Tao đi đám cưới đứa cháu ở Đà Nẵng. Đi tàu. Qua Đồng Hới nhớ mi nên gọi thôi. Có rứa mà cũng ồn lên. Thôi đi tiếp đi tao ngủ đây. Rét bỏ mẹ.

Sáng 7 giờ vẫn đang trong mền thì hắn lại gọi: Tao xuống Đà Nẵng lúc 3h, đang nằm khách sạn. Buồn quá. Mi biết đứa nào quân C20 ta ở ĐN không. Tao gọi gặp nhau càfe chơi. Tôi căng óc nghĩ ĐN có vài đứa nhưng chắc khó gặp vì bọn ở đấy nó thành đạt và có vẻ bận rộn lắm. Thôi, mi cafe 1 mình đi. Thì mi cứ cho số, biết đâu. Có thằng này nhưng hắn giờ là GS chuyên đi dạy TT HCM và ngồi hội đồng bảo vệ luận án TS cho các trường ĐH khắp miền Trung nên không biết hắn có rảnh mà gặp mi không. Rồi tôi nhắn số thằng GS cho hắn.

Khoảng tiếng sau thì hắn gọi lại: Èo mẹ. Tao gọi 3 lần đều đổ chuông mà không thấy hắn bắt máy mày ạ. Mà cũng không thấy hắn gọi lại. Cứ như là gọi xuống âm phủ ấy. Mày thông cảm, biết đâu hắn đang lên lớp hay họp hành gì nên tắt chuông. Tao mỗi lần lên lớp hay họp hành cũng tắt chuông đút máy vô ba lô. Mệt quá. Thôi tao xuống ăn sáng đây. Thế mày ở ĐN đến lúc nào. Trưa nay thì đi ăn cưới. Tối nay lại lên tàu về.

Sáng hôm sau trời mờ sáng đang say giấc nồng thì hắn lại gọi: Tao đang đi qua quê mày nữa này. Lại Đồng Hới à. Không. Thọ Lộc. Một cái ga xép vĩ đại. Đúng quê mày nhá. Đó là cái ga ngay làng tôi. Đúng là 1 cái ga xép, chỉ dành cho tàu tránh nhau. Tôi nghe hắn nói mà lấy làm xúc động. Từ nhà tôi qua cái ga đó chỉ vài trăm mét. Hắn đang ở rất gần tôi nhưng không thể gặp nhau. Hay mi nhảy xuống ở chơi với tao 1 bữa rồi về. Thôi, tao về, sắp Tết nhiều chuyện lắm. Ừ. Vậy mi về khỏe nhá. Tôi nằm áp má xuống giường nghe có tiếng tàu chạy xình xịch qua con đường sắt cuối làng. Chắc là chuyến tàu hắn đang đi.

Đồng đội CCB C20 F341 ở Thanh Hóa (đều là SV ĐHSP Vinh nhập ngũ 11/9/1972) thăm nhà ba mạ tôi ở Thọ Lộc, thắp hương viếng ba tôi, cùng chụp ảnh lưu niệm với mạ tôi.  23 tháng 12/2018.

 

23 tháng 2, 2021

Thời tôi đi học

Mấy bữa nay dư luận rộn lên đủ chiều về cái clip cậu bé học sinh lớp 10 xông lên bảng tát cô giáo. Hãy khoan nói chuyện đúng sai, khoan nói chuyện bênh vực hay phản đối. Chỉ riêng chuyện học trò đang trong lớp học xông lên bảng đĩnh đạc ra tay tát vào má cô giáo, chỉ nhắm mắt lại mà hình dung tôi đã thấy rùng cả mình.

Thời tôi đi học, học đến lớp 10 (ngang lớp 12 bây giờ) của trường cấp 3 Đồng Hới, vẫn luôn xem thầy cô như thần tượng. Học sinh thời đó không mấy đứa có xe đạp. Tôi may mắn được đi học bằng cái xe favorite của ba tôi mà mặt cứ vênh lên như ngày nay được ngồi trong cái Lexus. Ấy vậy mà những lúc đang phóng xe rất oai trong trường, chợt thấy từ xa có thầy cô giáo đang đi tới là phải phóc xuống dắt xe kính cẩn cúi chào thầy cô giáo ngay, dù bất kì đó là thầy cô có dạy lớp mình hay không.

Mỗi giờ lên lớp, thầy nói ra cái gì là chân lí cái đó. Kể cả những điều bây giờ nghĩ lại thấy sai sai. Chẳng hạn thầy dạy chính trị nói: CNXH khác CNTB ở chỗ CNTB chỉ biết sản xuất ra những cái con người tiêu dùng hàng ngày như ô tô, xe máy, bàn là, quạt điện... còn CNXH thì sản xuất những cái máy lớn để cho bọn TB làm ra những cái ... nhỏ nhỏ đó. Thế mà ngày đó vẫn tin được, vẫn thấy âm ỉ... sướng và âm ỉ tự hào vì ta thuộc về phe XHCN, chỉ làm những cái lớn (vì thế mà ta – CNXH không có xe đạp để đi, không có bàn là, quạt máy để dùng, không có ô tô nhà lầu như bọn TB). Thậm chí có hôm thầy còn day: Lí tưởng của chúng nó, bọn Mĩ – Ngụy ở bên kia vi tuyến 17 ấy là ô tô nhà lầu, vợ đẹp con khôn. Còn lí tưởng của chúng ta là độc lập tự do và CNXH. Thế mà vẫn tin sái cổ chỉ vì đó là thầy ta nói.

Nhỏ hơn, thời học cấp 1 (ở Đồng Phú) vẫn nhớ chuyện tôi và mấy đứa trong lớp giờ ra chơi còn đố nhau: Tau đố mi thầy Pháp (dạy lớp 3) của mình có đi đái hay không. Sau 1 hồi thảo luận như mổ bò, cả bọn thống nhất cao là đã làm thầy thì không có chuyện đi đái tầm thường như học trò. Kết luận là thầy Pháp không có đi đái.


Sau 45 năm tốt nghiệp đại học, nhóm bạn học cùng lớp đại học của tôi (12A K2) trong đó có người đã là GS, PGS, có người làm đến GĐ sở GD và ĐT... ngồi lại với nhau vẫn nhắc về thầy cô của mình với lòng biết ơn và đầy kính trọng

Chính vì xem thầy cô là thần tượng mà những ngày học lớp 10, nhìn qua cửa sổ thấy hình ảnh rất ấn tượng là mỗi thầy cô đĩnh đạc ôm cặp bước vô lớp dạy học, tôi nuôi ước mơ sau này cũng được làm nghề dạy học như thầy mình, và nếu được về dạy ngay ngôi trường mình từng học thì quá sướng. Có lẽ vì cầu được ước thấy mà sau này tôi đã học ở ĐHSP và ra làm nghề dạy học. Chỉ có điều là không được về dạy ở trường cấp 3 Đồng Hới, ngôi trường thời tôi đi học với rất nhiều kỉ niệm.

Kính trọng và đề cao thầy cô dạy mình như thế hệ chúng tôi thời đó có lẽ đã thuộc về dĩ vãng, nếu là ngày nay thì đó chỉ còn là thứ xa xỉ, thứ bao giờ cho đến... ngày xưa.

Cuộc sống ngày nay quá hiện đại và văn minh theo kiểu công nghiệp nhưng đạo đức, lễ nghĩa thì đang ở chiều ngược lại. Dù là với lí do gì, bất kể trong trường hợp nào, học trò cũng không được xúc phạm thầy cô giáo, chứ đừng nói là dang tay tát thầy cô.