9 tháng 5, 2012

Người bạn trên Cao nguyên


Truyện ngắn của Hà Tùng Sơn

         
          Thaønh phoá chìm trong maøn möa ñaàu muøa. Beán xe khách lieân tænh öôùt suõng nöôùc. Tuy vaäy, toâi vaãn haêng haùi tieãn Ñaøo ñi Taây Nguyeân. ÔÛ cöûa beán xe ngöôøi chaët nhö neâm coái. Xích loâ, xe ñaïp thoà, ngöôøi ñi boä tay xaùch naùch mang cöù nhö maéc caû vaøo nhau, hôi ngöôøi quyeän vôùi hôi ñaát noàng naëc, söïc leân muøi cuûa beán xe, beán taøu. Ñaõ qua roài moät muøa heø noàng chaùy vôùi nhöõng caønh hoa phöôïng ñoû röïc treân ñöôøng phoá. Ñaõ thaáy ñaâu ñaây hôi höôùng cuûa moät muøa laïnh saép traøn veà.
          Ñaøo, moät tay xaùch chieác ba loâ loän, vai ñeo tooøng teng chieác tuùi mìn côø-laây-mo ñaõ sôøn. Da anh ñen chaùy, toùc vaøng hoe nhö theå khoâng bao giôø goäi saïch maøu ñoû vónh cöûu cuûa ñaát röøng Taây Nguyeân. Toâi nhìn daùng ñi phong söông ñeán bô ñôøi cuûa anh maø phaùt theøm. Nhìn Ñaøo, khoâng ai bieát anh laø Hieäu tröôûng cuûa moät tröôøng phoå thoâng trung hoïc maø teân tuoåi ñaõ töøng vang treân ñaøi, baùo caùc côõ. Ñöùng chôø xe trong phoøng ñôïi, vöøa phun khoùi thuoác muø mòt leân traàn nhaø, anh vöøa mæa mai xæa xoùi toâi :
          - Caùi thaønh phoá cuûa caäu ñuùng laø laøm oâ danh khaùi nieäm thaønh phoá. Thaønh phoá gì maø chui khaép moïi xoù xænh khoâng luøng ra ñöôïc moät boä töø ñieån vaên hoïc !
          - Nhöng toâi cuõng ñaõ luøng cho oâng ñöôïc hai taäp thô Ñöôøng ñaáy thoâi. Toâi traû mieáng.
          Ñaøo khoâng noùi gì, tieáp tuïc rít thuoác.
         Toâi nhôù laïi thôøi sinh vieân caùch ñaây ñaõ möôøi naêm. Tröôùc ñoù nöõa laø nhöõng naêm thaùng phoå thoâng. Ñaøo laø moät chaøng trai ñam meâ saùch vôû, thænh thoaûng noåi höùng leân laïi taäp toïng vieát vaên, laøm thô, baøi vôû ñoùng goùi göûi ñi caùc toøa soaïn khaép nôi maø vaãn bieät voâ aâm tín. Ñeán noãi trong muïc hoäp thö cuõng khoâng heà coù teân Traàn Anh Ñaøo. Chaúng haïn, chuùng toâi ñaõ nhaän ñöôïc baøi cuûa baïn, raát hoan ngheânh nhieät tình cuûa baïn vaø mong baïn tieáp tuïc göûi baøi cho chuùng toâi v.v… Ñaõ theá, Ñaøo laïi hay trieát lyù vaët nhö moät nhaø trieát hoïc thoâng kim baùc coå. Ñaïi loaïi :
          - Söï thaát baïi trong tröôøng ñôøi laø maûnh ñaát toát cho thaønh coâng cuûa söï saùng taïo. Nhöõng nhaø ngheä só taøi hoa bao giôø cuõng soáng trong nhöõng cuoäc ñôøi baát haïnh.
          Moät laàn Ñaøo tuyeân boá giöõa ñaùm ñoâng nhö theá. Toâi vaø moïi ngöôøi nhìn anh ngôø vöïc :
          - Thì ñaáy, Nguyeãn Traõi, Nguyeãn Du ôû ta nheù, roài cuï Toânxtoâi, Puskin, Leùc moân toáp, Mai a ôû Nga ñaáy. Ñaøo daãn chöùng huøng hoàn. Anh coøn keå theâm nhöõng Khuaát Nguyeân, Tö Maõ Thieân, Ñoã Phuû naøo ñaáy ôû Trung Quoác maø tai chuùng toâi coøn laï laém.
          Nhö theá thì cöù cho laø anh coù lyù ñi. Nhöng ñeán nöôùc naøy thì khoâng chòu ni :
          - Ngay caû mình cuõng vaäy thoâi. Giaû söû nhö döôùi moãi taùc phaåm cuûa mình ñem kyù teân cuûa moät teân tuoåi löøng danh naøo ñaáy nhö Xuaân Dieäu, Nguyeãn Ñình Thi chaúng haïn thì ñaâu ñeán noãi.
          Toâi ni đóa leân :
          - Caäu kieâu caêng vöøa vöøa chöù. Nhöõng ngöôøi laøm bieân taäp ôû caùc toøa soaïn hoï cuõng bieát ñaâu laø vaøng ñaâu laø thau chöù.
          Ñaøo boû ñi, tay ñuùt tuùi quaàn:
          - Xì, caùc cuï ngaøy xöa ñaõ chaúng noùi “Vaên nhaân töông khinh” laø gì !
          Coøn laïi moät mình, toâi cöù ngôø ngôï. Bieát ñaâu Ñaøo coù taøi thaät. Quaû nhieân, moät söï kieän ñaëc bieät xaûy ra, Baùo Vaên ngheä thaønh phoá laàn aáy ñaõ ñaêng moät baøi thô boán caâu cuûa Ñaøo. Ñuùng laø coù coâng maøi buùt, coù ngaøy neân … thô. Toâi vaø Ñaøo ñoïc ñi ñoïc laïi baøi thô Tieãn baïn, döôùi ñoù, coù teân Traàn Anh Ñaøo laàn ñaàu tieân ñöôïc naèm chónh cheän treân moät tôø baùo.

              Saùch cuõ anh ñi coøn ñeå laïi
              Mai ngaøy baïn môùi seõ trao tay
              Hôi noàng trong aáy coøn vöông maõi
              Nghóa baïn tình thaày chaúng heà phai.
          Ñoù laø baøi thô Ñaøo vieát trong dòp ñöa tieãn maáy hoïc sinh cuûa tröôøng ñi boä ñoäi. Toâi ñoaùn chaéc vôùi ñaø naøy, töø nay taøi naêng ngheä só cuûa anh seõ nôû roä. Ñuøng moät caùi Ñaøo tuyeân boá :
          - Chaám heát. Thieân taøi laø bieát döøng laïi ñuùng luùc. Theá naøo laø “tri tuùc tri chæ” ? Töø nay, tôù khoâng bao giôø saùng taùc nöõa. Phuø phieám. Phaûi laøm caùi gì thöïc söï coù ích cho ñôøi kia. Mình seõ laøm laõnh ñaïo.
          Nghe Ñaøo noùi, toâi troá maét nhìn hắn nhö nhìn moät con ngöôøi cuûa haønh tinh xa laï naøo vöøa töø ñóa bay böôùc xuoáng. Moïi thöù ôû Đào khoâng bao giôø ñöùng yeân, cöù loän tuøng pheøo.
          Toát nghieäp phoå thoâng, Ñaøo toâi cuøng thi vaøo ñaïi hoïc sö phaïm vaên. Vôùi toâi, sao cuõng ñöôïc, mieãn laø vaøo loït ñaïi hoïc. Duø ñoù laø ñaïi hoïc naáu aên hay ñaïi hoïc ñi daïy thì cuõng theá. Vôùi laïi ôû thaønh phoá chuùng toâi chæ coù moät tröôøng ñaïi hoïc duy nhaát laø ñaïi hoïc sö phaïm, muoán ñi ngaønh khaùc sôï xa nhaø, sôï toán keùm. Rieâng Ñaøo, anh noùi vaøo tai toâi moät caùch nghieâm chænh :
          - Mình seõ ra tröôøng ñi daïy vaø seõ laøm hieäu tröôûng moät tröôøng caáp ba, nhö caùc thaày tröôøng mình aáy, oai thaät. Döôùi tay laø caû moät hoäi ñoàng giaùo vieân coù trình ñoä ñaïi hoïc thuoäc caùc ngaønh khoa hoïc cuûa theá giôùi loaøi ngöôøi.
Toâi laïi ngôø vöïc Ñaøo nhö ngaøy naøo ñaõ ngôø vöïc taøi naêng ngheä só cuûa anh.
Nhöõng naêm ôû tröôøng ñaïi hoïc toâi ñaõ thaønh moät con moït saùch vaø do vaäy, laø sinh vieân xuaát saéc boán naêm lieàn. Ñaøo chæ hoïc ñeå ñuû ñieåm trung bình, nhöng anh ñaõ baét tay chuaån bò ñeå trôû thaønh moät hieäu tröôûng. Đầu giường cuûa hắn coù nhöõng cuoán maø sinh vieân chuùng toâi khoâng bao giôø ñeå maét ñeán : Ngheä thuaät dieãn giaûng, nhöõng baøi giaûng veà quaûn lyù tröôøng hoïc, coâng vieäc cuûa ngöôøi quaûn lyù, toái öu hoùa kinh teá …   
Toát nghieäp, toâi ñöôïc giöõ laïi tröôøng. Thaät chaúng mong gì hôn nöõa. Daïy ñaïi hoïc cuõng toát thoâi. Heát taäp söï seõ laø trôï lyù, roài phoù giaùo sö, giaùo sö. Con ngöôøi toâi laø vaäy ñaáy. Toâi öa nhöõng caùi gì suoân seû, thuaän buoàm xuoâi gioù. Ñieàu raéc roái laø ôû Ñaøo. Chæ tieâu ñi Taây Nguyeân coù 5 ngöôøi. Ai cuõng laéc ñaàu leø löôõi sôï mình coù teân trong soá ñoù. Nhöng Ñaøo ñaõ xung phong, anh laøm ñôn ñaêng kyù ôû lôùp, khoa. Ñeå chaéc aên, anh leân caû thaày hieäu tröôûng. Thaày hieäu tröôûng, moät giaùo sö hieàn haønh ngöôøi thaáp nhoû, ñaõ xieát chaët tay Ñaøo, bieåu döông tinh thaàn anh tröôùc toaøn theå sinh vieân coi anh laø maãu möïc cuûa tinh thaàn “ba saün saøng”. Moïi ngöôøi voã tay khaâm phuïc. Chæ rieâng toâi hieåu Ñaøo. Anh leân Taây Nguyeân vôùi giaác moäng hieäu tröôûng cuûa anh.
Nhöng ñöôøng ñôøi quaû khoâng baèng phaúng duø chæ laø söï baèng phaúng töông ñoái treân nhöõng con ñöôøng ñaát ñoû Taây Nguyeân. Sôû Giaùo duïc Taây Nguyeân ñaõ giöõ Ñaøo laïi laøm caùn boä phoøng toång hôïp, vì anh laø sinh vieân vaên, coù theå toång hôïp tình hình vaø vieát baùo caùo cho giaùm ñoác. Ñaøo ngaäm ñaéng nuoát cay chaáp nhaän. Ba naêm sau, moät huyeän môùi ñöôïc thaønh laäp giöõa ñieäp truøng röøng nuùi Taây Nguyeân. Ngöôøi ta ñaët teân luoân cho noù laø huyeän Môùi. Sôû thaønh laäp ôû ñaáy moät tröôøng phoå thoâng trung hoïc nhöng khoâng coù ai tình nguyeän ñeán coâng taùc. Con ngöôøi ta thöôøng sôï caùi môùi, duø caùi môùi aáy chæ laø moät vuøng ñaát cuõ kyõ, coù töø traêm theá kyû nay. Giöõa luùc ñoù, Ñaøo xung phong. Giaùm ñoác sôû söôùng caû ngöôøi vì gôõ ñöôïc theá bí, ñaõ quyeát ñònh cöû anh laøm quyeàn hieäu tröôøng tröôøng phoå thoâng trung hoïc huyeän Môùi. Moät naêm sau oâng boû chöõ “quyeàn” vì thaáy coâng vieäc cuõng troâi chaûy. Ñaøo trôû thaønh hieäu tröôûng thöïc thuï. Chæ coù ñieàu ñoù khoâng phaûi laø moät tröôøng vôùi moät hoäi ñoàng giaùo vieân coù ñuû taát caû caùc ngaønh khoa hoïc. Tröôøng chcoù saùu giaùo vieân. Moät ngöôøi daïy hai, ba moân. Giöõa caùc moân, trôù treâu thay coù khi khoâng lieân quan gì vôùi nhau. Rieâng Ñaøo, anh ñaõ thaønh moät nhaø baùch khoa vöøa laøm hieäu tröôûng, vöøa daïy vaên, daïy söû, daïy caû chính trò. Toâi ñoïc thö Ñaøo maø laáy laøm kinh ngaïc. Ñuùng laø huyeän Môùi thaät. Treân theá giôùi chöa chaéc coù moät nhaø giaùo duïc naøo “ña ri naêng” nhö anh.
Trong luùc ñoù, toâi chæ môùi qua ñöôïc caùi cao hoïc, ñang chuaån bò trình luaän aùn phoù tieán só trong nöôùc. Toâi khoâng lo cho mình, chæ lo cho Ñaøo. Nhöng Ñaøo laïi xòt muõi vaøo caùi luaän aùn cuûa toâi :
- Khoâng coù caùi luaän aùn phoù tieán só cuûa caäu thì ngaønh lyù luaän vaên hoïc cuûa theá giôùi naøy cuõng ñaõ raéc roái laém roài. Heát tieán só naøy ñeán vieän só noï cöù loay hoay maõi vôùi nhöõng vaán ñeà trưøu töôïng, nhöõng ñaëc tröng cô baûn, nhöõng chc naêng, nhöõng phöông phaùp saùng taùc cuûa vaên hoïc maø roài coù ñaâu vaøo vôùi ñaâu ñaâu ? Trong khi ñoù caùc nhaø vaên vaãn cho ra ñôøi heát taùc phẩm naøy ñeán taùc phaåm khaùc. Vaø coù raát nhieàu nhöõng taùc phaåm hay maø taùc giaû cuûa noù laïi chöa heà bieát ñeán lyù luaän văn học laø gì. Thô Traàn Ñaêng Khoa khi coøn beù ñaáy !
Toâi chæ coøn bieát nhuùn vai tröôùc lyù leõ cöïc ñoan aáy.
Trôøi tieáp tuïc möa, xe ñi Taây Nguyeân vaãn chöa ñeán. Kieåu naøy chaéc traëc gì ñaây. Toâi soát ruoät. Ñaøo trieát lyù :
- Thôøi buoåi naøy theá laø thöôøng. Boãng döng maø noù ñaâu vaøo ñaáy caû thì môùi laï chöù. Roài anh keå. Hoài môùi veà huyeän Môùi, mình ra cöûa haøng thöïc phaåm huyeän. Coâ baùn haøng ñöùng sau moät caùi baøn treân ñaët con heo ñaõ xeû thòt, ngoaøi ra khoâng coù ai heát. Mình ruùt phieáu ñònh mua maø loøng cöù phaân vaân. Quaùi, hay laø heo "bò" gì neân khoâng  ai mua ? ÔÛ thaønh phoá, saép haøng caû buoåi, ñeán luùc chìa ñöôïc phieáu vaøo taän muõi ngöôøi baùn haøng maø coù khi khoâng mua ñöôïc mieáng thòt, laøm gì coù chuyeän raûnh rang theá naøy? Coâ baùn haøng ñoaùn bieát ñöôïc yù nghó mình, lieàn noùi : Anh mua ñi, thòt nghieâm chænh ñaáy, ôû ñaây caùn boä môùi veà, ñaõ maáy ai laøm ñöôïc tem phieáu ñaâu maø mua thòt ? Kieåu naøy roài cuõng ñeå oâi ra, laïi baùn giaù cao thoâi anh aï. Vaäy ñaáy, cöù soáng maõi trong caùi baát thöôøng, ñeán khi gaëp caùi bình thöôøng laïi luùng tuùng.
Lyù leõ aáy coù theå chaáp nhaän ñöôïc. Thì cöù nhìn Ñaøo laø ñuû. Ai ngôø ñoù laø moät hieäu tröôûng phoå thoâng trung hoïc?
Chôït nhôù ra ñieàu gì, Ñaøo luïc tuùi loâi ra moät tôø baùo “Giaùo vieân nhaân daân” ñöa cho toâi :
- Caäu xem ñi, coù baøi vieát veà mình ñaáy.
Toâi giôû trang hai, ñoïc thaáy ngay caùi tít “Moät hieäu tröôûng naêng ñoäng”. Giöõa baøi baùo laø moät böùc aûnh coù hình ngöôøi nhöng khoâng roõ maët. Troâng môø mòt, nhem nhuoác. ÔÛ döôùi coù doøng chöõ : “Hieäu tröôûng Traàn Anh Ñaøo, chieán só thi ñua naêm naêm lieàn cuûa ngaønh giaùo duïc Taây Nguyeân”. Toâi chuù muïc vaøo baøi baùo vaø ñoïc say söa nhö tröôùc ñaây ñaõ say söa ñoïc baøi thô duy nhaát ñöôïc ñaêng baùo cuûa anh. Phaûi noùi, ngoaøi taám aûnh raát dôû aáy, baøi baùo thaät sinh ñoäng. Ngöôøi vieát ñaõ ca ngôïi Ñaøo laø moät hieäu tröôûng coù taàm nhìn chieán löôïc. Chaúng haïn, hieäu tröôûng Ñaøo ñaõ baét ñaàu xaây döïng tröôøng baèng vieäc laøm ñaàu tieân laø xaây khu taäp theå cho giaùo vieân. Moãi ngöôøi coù moät neáp nhaø rieâng theo kieåu caên hoä, coù ñaát vöôøn, coù ñuû ba coâng trình phuï, laïi coù caû chuoàng heo, chuoàng gaø xaây saün. Giaùo vieân ñeán nhaän coâng taùc chæ caàn ñaët caây tieâu, caây caø pheâ xuoáng ñaát, thaû con gaø, con heo vaøo chuoàng laø ñôøi soáng laäp töùc oån ñònh. An cö taát laïc nghieäp. Giaùo vieân veà huyeän Môùi luùc ñaàu ai cuõng run. Nhöng ñaõ ñeán roài laø khoâng nghó tôùi chuyeän ñi nöõa. Hoïp toång keát ôû sôû, Ñaøo tuyeân boá : ÔÛ tröôøng toâi, giaùo vieân chæ coù moät noãi lo duy nhaát laø sôï bò thuyeân chuyeån. Ñi thì boû nhaø, boû vöôøn moät naêm haùi ra haøng maáy chæ vaøng. Toâi ñoïc ñieàu ñoù vaø nghó ñeán haàu heát caùc tröôøng hoïc trong nöôùc, keå caû tröôøng ñaïi hoïc cuûa toâi, ngöôøi ta chæ bieát chaêm lo maáy phoøng hoïc cho khang trang laø ñuû. Coøn giaùo vieân ôû trong nhöõng caên nhaø luïp xuïp, chaät heïp. Hoïc sinh ñeán nhaø thaày, thaáy thaày aên ôû maø nghó tôùi töông lai mình chaéc cuõng seõ khoâng maáy saùng suûa hôn thaày.
- Caäu thaáy chöa? Baây giôø khoâng phaûi laø mình vieát baøi cho baùo maø nhaø baùo phaûi tìm ñeán mình ñeå vieát veà chính caùi thaèng mình.
Quaû coù theá thaät. Ñaøo ñaõ ñi ñöôïc khaù xa trong giaác moäng Tu loâng cuûa anh.
Toâi chôït hoûi Ñaøo :
- Veà döôùi naøy coù gaëp Kim khoâng? – Gioïng toâi khaøn haún ñi.
- Khoâng! Gioïng Ñaøo cuõng nhoû haún laïi.
Khoâng ai bieát, Kim laø veát thöông loøng cuûa caû hai chuùng toâi.
Thuôû aáy, thôøi sinh vieân thô moäng. Khoâng, phaûi tính töø hoài lôùp baûy voâ tö kia. Kim coät toùc chng ngöôïc leân nhö ñuoâi moät chuù gaø troáng choai, nghòch ngôïm nhö moät thaèng con trai. Ba chuùng toâi gaén vôùi nhau nhö hình vôùi boùng. Chieán tranh luùc ñoù döøng laïi ôû nöûa nöôùc beân kia bôø Beán Haûi. Nhöng roài ngaøy naêm thaùng Taùm naêm saùu tö nhöõng quaû bom Myõ doäi xuoáng thaønh phoá. Ngoâi tröôøng cuûa chuùng toâi phuùt choác chæ coøn laø nhöõng hoá bom to töôùng, ngoaùc mieäng ra moät caùch man rôï. Thaày troø keùo nhau sô taùn veà laøng queâ. Nhöõng lôùp hoïc baùn aâm baùn döông moïc leân giöõa laøng. Trong bom ñaïn, thaày vaãn daïy, troø vaãn hoïc vaø nhö thöông nhau hôn. Caùc thaày ít quôû traùch hoïc troø. Chuùng toâi ñöôïc dòp caøng nghòch ngôïm hôn. Thaày Phuùc, moät oâng giaø töøng hoïc döôùi thôøi Taây, toùc baïc traéng, chuû nhieäm lôùp baûy A chuùng toâi. Ñoù laø moät ngöôøi ít noùi nhöng hoùm hænh. Nhöõng giôø giaûng vaên cuûa thaày laøm ñoïng laïi trong tim oùc luõ treû chuùng toâi nhöõng mieàn queâ xa laï. Con soâng Traø Khuùc chìm trong mieàn Nam löûa chaùy, ñoàn bieân phoøng Taây Trang treân coång trôøi heo huùt gioù Taây … Chuùng toâi thích hoïc thì ít maø ham chôi thì nhieàu. Moät hoâm, giôø ra chôi, Kim, Ñaøo vaø toâi leûn vaøo khu vöôøn caïnh tröôøng, Kim haùi maáy laù döùa vaø phuùc choác bieán chuùng thaønh nhöõng ñoàng hoà ñeo tay, nhöõng goïng kính ñeo maét. Moãi ñöùa ñeo boä boä kính vaø ñoàng hoà roài taùn heùt vôùi nhau qua ñoâi maét kính laù döøa. Giöõa luùc chuùng toâi ñang tranh caõi nhau kòch lieät nhö nhöõng nhaø huøng bieän cuûa theá giôùi thì thaày giaùo Phuùc xuaát hieän. Thaày nheo maét nhìn nhöõng nhaø hoïc giaû laù döøa roài ra leänh cho caû ba giöõ nguyeân tö theá aáy maø veà lôùp. Thaày baûo caû ba xeáp haøng ngang treân baûng, maët quay xuoáng lôùp. Caû lôùp boø laên ra cöôøi coøn chuùng toâi nhìn caû lôùp qua caëp maét kính quaùi g. Ñaøo tænh bô, Kim cuõng tænh bô. Rieâng toâi chæ ao öôùc coù caùi loã neû döôùi chaân ñeå chui xuoáng cho khuaát. Ñôïi caû lôùp ngôùt cöôøi, thaày Phuùc haéng gioïng :
- Ñaây laø mô öôùc veà töông lai cuûa caùc em. Töø troø chôi naøy toâi mong caùc em lôùn leân seõ coù moät cuoäc soáng ñaày ñuû. Ai cuõng coù ñoàng hoà ñeo tay vaø coù kính ñeo maét. Nhöng muoán theá thì phaûi hoïc. Bieån hoïc laø voâ bôø. Hoïc heát caû đôøi ngöôøi cuõng khoâng tôùi ñöôïc beán bôø cuûa noù. Nhöng phaûi hoïc ñeå tôùi ñöôïc gaàn bôø hôn. Thaày mæm cöôøi. Toâi mong ít naêm nöõa gaëp laïi, caùc em seõ coù moät cuoäc soáng ñaày ñuû tieän nghi nhöng khoâng phaûi laø thöù laøm baèng laù döøa.
Nhöng roài thaày ñaõ khoâng soáng ñöôïc ñeán luùc gaëp laïi chuùng toâi cuûa nhöõng naêm tröôûng thaønh. Thaày ñaõ naèm xuoáng vì bom Myõ trong moät laàn ñi hoïp chuyeân moân ôû sôû giaùo duïc.
Nhöõng naêm hoïc caáp ba vaãn laø boä ba chuùng toâi. Chöông trình coù haøng chuïc moân hoïc nhöng daáu aán ñeå laïi qua caùc moân laø nhöõng giôø ñòa lyù. Vaø chính t nhöõng giôø ñòa lyù maø maûnh ñaáy Taây Nguyeân xa vôøi ñaõ böôùc vaøo cuoäc ñôøi Ñaøo. Thaày giaùo ñaïy ñòa teân Khaùnh. Ngöôøi thaày thp, quê thy  mãi Thaí Bình, mt tnh rt nhiu lúa. Đi ngang qua thy thường nghe söïc nöùc muøi nöôùc hoa vaø môùi meû nhö moät chieác baùnh trung thu vöøa ra loø. Moïi  ngöôøi goïi thaày laø “Khaùnh Thaønh” vì luùc naøo cuõng thaáy thaày aên maëc nhö theå chuaån bò ñi döï leã khaùnh thaønh moät coâng trình theá kyû naøo ñoù. Tuy nhiên gi ñòa lyù cuûa thaày laø noãi kinh hoaøng cuûa lũ hc trò mt dy như chuùng toâi. Ñeán noãi ôû caùc lôùp, hoïc sinh phaûi ñaët theâm cho thaày moät bieät hieäu khaùc: “Thaàn seùt”. Thaàn seùt khoâng goïi hoïc sinh laø em nhö ña soá caùc giaùo vieân khaùc maø goïi laø “caùc baïn treû’. Duø vaäy, chöa bao giôø chuùng toâi thaáy naûy nôû tình baèng höõu vôùi thaày. Thaàn seùt cho ñieåm töø moät ñeán möôøi. Nhieàu thaày giaùo duø hoïc sinh laøm baøi toát ñeán ñaâu cuõng chæ cho ñeán ñieåm taùm, coøn baøi keùm thì döøng laïi ôû ñieåm hai. Thaàn seùt tuyeân boá laïnh luøng :
- Toâi söû duïng trieät ñeå trang ñieåm cuûa Boä. Toâi khoâng tieác ñieåm möôøi vaø saün saøng haøo phoùng ñieåm moät vôùi caùc baïn.
Giôø kieåm tra baøi cuõ, oâng löôùt maét moät voøng khaép lôùp hoïc. Nhöõng caùi löng coøng haún xuoáng, nhöõng caùi coå ruït ngaén laïi. Khoâng coù tieáng ho hen, khòt muõi. Döôùi gaàm baøn, nhöõng trang vôû hoïc troø ñöôïc laät giôû gaáp gaùp trong nhöõng ngoùn tay run raåy, phaûi nhanh choùng nhoài nheùt ñöôïc tí naøo hay tí ñoù vaøo ñaàu. Bieát ñaâu Thaàn seùt chaúng boå vaøo ñaàu mình ?
Nhöng coù moät ngöôøi khoâng laøm nhö theá. Ngöôøi ñoù ngoài thaúng, maét nhìn vaøo coõi moâng lung  nhö thôø ô vôùi taát caû. Thaày goïi ngöôøi khaùc hay goïi mình cuõng theá thoâi. Đoù laø Ñaøo. ÔÛ moät soá tröôøng hôïp, Ñaøo ñaõ thaønh coâng. Moïi ngöôøi laáy laøm kính neå veà söï cöùng coûi cuûa hắn. Bí quyeát nhaø ngheà cuûa Ñaøo tieát loä vôùi toâi, laø hoïc ñöôïc ôû nhaân vaät Khoång Minh baùch traän baùch thaéng; laø nhôø bieát vaän duïng caùi thöïc vaø caùi hö trong binh phaùp. Thöïc laø thöïc, hö laø hö. Nhöng laém luùc thöïc laø hö, hö laø thöïc. Vaäy nhöng laàn naøy vaän may ñaõ khoâng ñeán vôùi Ñaøo :        
- Naøo, anh baïn trẻ, haõy cho toâi bieát nhöõng ñieàu kieän ñòa lyù töï nhieân cuûa vuøng Taây Nguyeân. Baïn ñaõ hoïc baøi roài ch? Môøi leân baûng.
Ñaøo, ñaàu toùc vaøng buø xuø – coù leõ Thaàn seùt aùc caûm vôùi boä toùc ít thaåm myõ naøy – böôùc leân baûng.
- Thöa thaày em ñaõ hoïc – Ñaøo baét ñaàu – Taây Nguyeân laø moät vuøng bình nguyeân, ôû ñaáy trôøi trong xanh vaø ñaát thì röïc rôõ aùnh naéng maët trôøi, nhöõng röøng cao su tít taép mang laïi doøng söõa cho söï soáng cuûa ngaønh coâng nghieäp cao su. Nhöõng ñoàn ñieàn pheâ meânh moâng, nhöõng röøng caây traøn ngaäp goã quyù. Döôùi nhöõng taùn röøng cô man laø thuù vaät. Haøng ñaøn voi ñi ngheânh ngang. Caù saáu naèm ñaày döôùi soâng Ba, soâng AdungPa, soâng Poâcoâ. Muøa khoâ, caû Taây Nguyeân chìm trong buïi ñoû cuûa ñaát bazan.
Caû lôùp kinh ngaïc veà nhà thuyeát minh du lòch uyeân bacù aáy. Thaàn seùt kheõ nhíu maøy, Ñaøo vaãn say söa :
- Taây Nguyeân coøn laø moät vuøng queâ caùch maïng. Töø Nơ Trang Long ñeán anh huøng Nuùp ñaõ vaø ñang laø nieàm kieâu haõnh cuûa ngöôøi Taây Nguyeân. Taây Nguyeân cuõng coøn laø nguoàn caûm xuùc voâ taän cuûa caùc nhaø vaên, nhaø thô, nhaø nhaïc só. Nhieàu taùc phaåm hay ñaõ ra ñôøi töø vuøng ñaáy aáy.
Caû lôùp im phaêng phaéc. Ñuùng laø Ñaøo ñaõ sa vaøo söï hoå loán trong voán hieåu bieát cuûa anh, töø ñòa lyù sang vaên hoïc, töø lòch söû sang aâm nhaïc. Löôõi ñao Thaàn seùt ñaõ vung leân :
- Thoâi, theá laø quaù ñuû. Anh baïn treû veà choã ! Xin caûm ôn. Ñieåm … moät. Caû lôùp leø löôõi, Nhưng cũng töø ñoù, trong maét moïi ngöôøi, Ñaøo xöùng ñaùng laø moät taøi naêng caàn ngöôõng moä.
Tan hoïc veà Ñaøo laàm luõi ñi nhö moät nhaø tö töôûng. Toâi khoâng daùm ho he, ra boä thoâng caûm vôùi noãi baát haïnh cuûa baïn. Nhöng Kim thì khoâng theá. Coâ ñi thuït luøi tröôùc maét Ñaøo vaø hoûi moät caùch mai mæa :
- Caäu moùc ôû ñaâu ra quaù nhieàu kieán thöùc veà Taây Nguyeân theá ?
-   Mình thu löôïm ñöôïc töø trong nhöõng baøi haùt – Khuoân maët Ñaøo raïng rôõ haún leân – Mình khoâng bieát haùt nhöng raát thích nghe haùt, nhaát laø nhöõng baøi haùt veà Taây Nguyeân. Naøy nheù: Tình ca Taây Nguyeân, Nghe caâu quan hoï treân cao nguyeân, Ngöôøi laùi ñoø treân soâng Poâcoâ, Thaùng ba Taây Nguyeân … chaúng phaûi laø nhöõng ca khuùc cöïc hay laø gì ? Neáu ñöôïc laøm chuû tòch Hoäi ñoàng giaûi thöôûng quoác gia thì mình seõ trao huy chöông vaøng cho taát caû nhöõng baøi haùt veà Taây Nguyeân.
-   Thì ra laø nhö theá. Coù leõ ñoù laø tieàn ñeà tö töôûng ñeå sau naøy, khi toát nghieäp ñaïi hoïc, Ñaøo quyeát taâm ñeán vôùi Taây Nguyeân.      
-   Thænh thoaûng Kim noùi vôùi toâi:
-   Mình cöù lo lo theá naøo aáy moãi khi nghó veà Ñaøo. Ñoù laø con ngöôøi coù ñoâi neùt laäp dò nhöng haáp daãn vì noù luoân bí aån vaø baát ngôø.
Quaû coù theá, con ngöôøi toø moø tröôùc nhöõng ñieàu bí aån vaø haáp daãn tröôùc nhöõng ñieàu chöa bieát.
Tình baïn cuûa ba chuùng toâi ñaõ ñeán luùc trôû neân khoù xöû. Moät buoåi toái, toâi ñang say söa vôùi boä Tam quoác thì Ñaøo ñeán. Chuùng toâi daïo treân nhöõng heø phoá môø aùnh ñieän, boû qua nhöõng quaùn caø pheâ xaäp xình tieáng nhaïc. Chuùng toâi ngoài vaét veûo treân thaønh moät chieác caàu ñuùc baèng beâtoâng. Nöôùc soâng chaûy laáp loaùng. Toâi im laëng chôø ñôïi vôùi döï caûm Ñaøo laïi saép ñaûo loän moät caùi gì.
- Ngoïc naøy. Ñaøo noùi vôùi gioïng ngaäp ngöøng, ñaén ño khaùc thöôøng – caäu thaáy Kim cuûa chuùng ta theá naøo ?
Toâi ngaïc nhieân. Suoát maáy naêm chôi vôùi nhau, ñaõ bao giôø chuùng toâi töï hoûi mình vaø hoûi nhau xem moät trong ba ngöôøi laø nhö theá naøo ñaâu ?
- Thì nhö xöa nay mình vaø caäu ñaõ bieát ñaáy thoâi. Toâi traû lôøi :
- YÙ mình muoán noùi khaùc cô. Giaû söû nhö mình … yeâu Kim vaø ngoû lôøi vôùi Kim thì söï theå seõ nhö theá naøo?
Toâi luùng tuùng, hoang mang. Caâu hoûi cuûa Ñaøo cuõng laø caâu hoûi maø ñaõ coù luùc toâi ñaët ra vôùi chính mình. Leân lôùp möôøi, lôùp cuoái cuøng cuûa ñôøi phoå thoâng. Kim ñaõ bieán thaønh moät coâ gaùi thöïc söï. Caùi ñuoâi toùc buoäc ngoùc leân nhö ñuoâi moät chuù gaø troáng choai hoài naøo nay ñaõ bieán thaønh moät maùi toùc daøi oùng aû. Treân ñöôøng ñi nhieàu chaøng trai nhìn Kim vôùi aùnh maét ngöôõng moä. Ñi qua roài boïn hoï coøn quay laïi nhìn theâm nöõa. Caâu hoûi treân, töï ñaët ra roài toâi laïi töï gaït ñi vì thaáy seõ xuùc phaïm ñeán ngöôøi thöù ba coøn laïi laø Ñaøo. Nhöng giôø … toâi thaønh thöïc :
- Thænh thoaûng mình cuõng töï hoûi mình nhö theá.
- Thì ra laø nhö vaäy – Ñaøo trôû neân töï löï – Maø nghó cuõng ñuùng toâi, Kim laø moät coâ gaùi ñaùng yeâu.    
Baây giôø thì taát caû caùc con baøi ñeàu laät ngöûa vaø trong ñeâm ñoù, toâi vaø Ñaøo ñaõ thoáng nhaát vôùi nhau laø seõ chôi baøi ngöûa vôùi Kim, nhö ngöôøi ta thöôøng noùi. Nghóa laø caû hai seõ noùi heát vôùi Kim vaø giao keøo vôùi nhau laø ngöôøi naøy seõ vui veû ruùt lui neáu Kim choïn ngöôøi kia. Khoâng bieát treân ñôøi naøy, coù ai ñaõ baét ñaàu chuyeän tình aùi nhö chuùng toâi ? Toâi ñaõ ñoïc haøng maáy chuïc cuoán tieåu thuyeát aùi tình vôùi nhöõng maøn toû tình neân thô maø chöa thaáy maøn naøo töøa töïa nhö chuùng toâi. Chuùng toâi thoáng nhaát seõ noùi ngay vôùi Kim vaøo saùng hoâm sau. Sau khi nghe Ñaøo trình baøy caën keõ, Kim im laëng, tay vaân veâ maõi caùi ñuoâi sam boû thoõng tröôùc ngöïc. Thôøi gian nhö coâ ñaëc laïi. Cuoái cuøng Kim xin pheùp ñöôïc traû lôøi baèng thö. Vaø chieàu hoâm ñoù laù thö ñaàu tieân trong ñôøi ñaõ ñeán vôùi chuùng toâi. Trong thö Kim noùi Kim yeâu caû hai ngöôøi nhöng ñoù laø tình yeâu cuûa baïn beø. Coøn neáu phaûi yeâu moät ngöôøi naøo ñoù ñeå laáy laøm choàng thì ngöôøi ñoù khoâng phaûi laø moät trong hai chuùng toâi, vì caû hai tuy laø nhöõng ngöôøi toát nhöng thieáu thöïc teá, trong luùc vôï choàng laïi laø moät vaán ñeà raát thöïc teá. Cuoái thö Kim mong raèng khoâng vì theá maø tình baïn cuûa ba ngöôøi seõ bò phaù vôõ.
Ñoïc xong, toâi vaø Ñaøo nhìn nhau. Khoâng bieát nhöõng ngöôøi ñaøn oâng khaùc khi thaát tình thì hoï nhö theá naøo, coøn toâi caûm thaáy ngöôïng nguøng vôùi mình, vôùi caû Ñaøo laãn Kim. Ñaøo boãng döng ngaâm nga :
          Theá laø heát töø nay Kim ñi maõi
          Ñöøng mong chi ngaøy gaëp laïi nöõa Ngoïc ôi.
Toâi baät cöôøi vaø boãng laïi thaáy vui veû nhö thöôøng. Töø ñoù tình baïn giöõa ba chuùng toâi, noùi ñuùng hôn, giöõa Kim vôùi hai chuùng toâi nhaït daàn. Maõi sau naøy, khi ñaõ ít nhieàu traûi ñôøi, toâi môùi ngaãm ra raèng tình yeâu laø chuyeän cuûa con tim nhöng hoân nhaân laø chuyeän cuûa lyù trí.
Vaøo ñaïi hoïc, Kim hoïc söû vaø khoâng ñôïi ñeán ngaøy toát nghieäp, ñaõ cöôùi moät anh caùn boä giaûng daïy khoa Sinh. Anh ta coù khuoân maët chuoät nhöng buø laïi, ñaáy laø moät ngöôøi choàng coù ñaàu oùc thöïc teá. Choàng Kim noåi tieáng veà luyeän thi, töøng ñöôïc goïi laø “vua luyeän thi”. Anh ta coøn noåi tieáng veà maùnh mung vaø caùc dòch vuï chæ troû, töøng ñöôïc goïi laø “giaùm ñoác coâng ty dòch vuï chæ troû”. Cöôùi nhau xong, trong nhaø hoï ñaõ laàn löôït xuaát hieän nhöõng tieän nghi ñaét tieàn. Kim toát nghieäp vôùi soá ñieåm khoâng laáy gì laøm xuaát saéc laém, nhöng nhôø khaû naêng thöïc teá cuûa choàng, coâ cuõng ñöôïc giöõ laïi laøm caùn boä giaûng daïy. Coâ laäp töùc ñoåi khaùc. Maùi toùc oùng aû ngaøy naøo nay trôû neân xoaên tít, buùp cuoän vaøo buùp cuoän ra troâng raát raéc roái. Coâ maëc nhöõng chieác quaàn nhung nhieàu tuùi, xuûng xoaûng daây keùo; nhöõng chieác aùo pun coù soïc ngang, maët muõi phaán son xanh ñoû. Phaûi ñeán nöôùc aáy noãi ñau môùi ñeán vôùi Ñaøo vaø toâi. Ñau khoâng phaûi vì khoâng ñöôïc yeâu Kim maø vì Kim khoâng coøn laø Kim cuûa ngaøy xöa nöõa. Theá giôùi “ñitcoâ” ñaõ coù theâm moät thaønh vieân môùi. Töø ñoù ñeán nay, hai chuùng toâi vaãn ñoäc thaân duø moät ngöôøi ñaõ thaønh hieäu tröôûng vaø ngöôøi kia saép laø phoù tieán só. Moãi laàn nhôù tôùi moái tình ñaàu chaúng laáy gì laøm may maén aáy, toâi nhôù laïi lôøi Ñaøo: Tình yeâu töï noù ñeán nhöng haïnh phuùc thì phaûi ñaáu tranh ñeå giaønh laáy.
Chuùng toâi, caû hai thaèng ñaøn oâng ñaõ coù ñöôïc moät nöûa cuûa tình yeâu nhöng ñaõ khoâng ñaáu tranh ñeå giöõ laáy Kim.
Cuoái cuøng thì chieác xe ca ñi Taây Nguyeân cuõng ñeán. Chaäm maát tieáng röôõi. Trôøi cuõng ngôùt möa. Haønh khaùch ñi Taây Nguyeân uøa ra, chen laán nhau ñeå leân tröôùc. Tröôùc hay sau thì cuõng phaûi ngoài ñuùng choã cuûa mình kia maø ? Toâi noùi ñieàu ñoù vôùi Ñaøo khi anh löõng thöõng ra xe.
- Caäu ñuùng saép laø phoù tieán só thaät roài. Mình ñaõ nghe nhieàu chuyeän veà caùc oâng phoù tieán só. OÂng thì bò vôï boû ngay sau ngaøy cöôùi vì phoù tieán só khoâng phaûi laø laùi xe. OÂng thì khoâng bieát khaùi nieäm phôû laø gì. OÂng thì ñaõng trí ñeán möùc ñi daïy treân lôùp chaân deùp noï xoï chaân deùp kia. Coù phaûi nhöõng ngöôøi toát treân ñôøi naøy ñeàu baát haïnh caû khoâng ?
Toâi traû lôøi nöôùc ñoâi :
- Bieát ñaâu ñaáy.
OÁng xaû chieác xe ca naêm möôi choã ngoài ñaõ xòt khoùi muø mòt.
- Leân xe ñi, noù chaïy ñaáy ! Toâi giuïc.
- Khi naøo baûo veä luaän aùn thì ñieän cho mình nheù !
Chieác xe chôû Ñaøo ñaõ khuaát giöõa doøng xe coä ñoâng ñuùc. Trôøi höûng naéng. Sau côn möa, caûnh vaät nhö môùi meû haún ra. Toâi doõi maét theo doøng xe vaø nhö thaáy Ñaøo ñang ñi vöõng chaõi giöõa Taây Nguyeân, giöõa tröôøng phoå thoâng trung hoïc huyeän Môùi cuûa anh.


                          Quy Nhôn, thaùng baûy - 1988    
   
(Taùc phaåm ñaõ ñaït giaûi B (không có gii A) vaên xuoâi cuoäc thi saùng taùc veà nhaø tröôøng do Boä Ñaïi hoïc vaø Trung hoïc chuyeân nghieäp toå chöùc naêm 1989. Ñaõ ñaêng treân Taïp chí Ñaïi hoïc vaø Giaùo duïc chuyeân nghieäp soá thaùng 8/1989).


Đào Tấn - Thơ và từ


Cụ Đào Tấn (ảnh: Đào Tiến Đạt)

(Vũ Ngọc Liễn biên khảo, NXB Sân khấu, 2003)


Đào Tấn là một nhà soạn tuồng lớn của Bình Định và cả nước. Những vở tuồng do ông biên soạn đã có nhiều tác động rất mạnh mẽ vào tâm lý xã hội, vào cảm thụ nghệ thuật của đông đảo khán giả, được người đương thời và hậu thế rất yêu mến, kính phục. Cũng vì thế mà đã hàng trăm năm nay, tuồng của Đào Tấn luôn làm say đắm lòng người.
Tuy nhiên nói đến Đào Tấn, tuồng chưa phải là tất cả. Sau tuồng, Đào Tấn còn để lại một di sản khá đồ sộ là thơ và từ do ông sáng tác. Và cũng như với tuồng, sự nghiệp thơ và từ Đào Tấn cũng đã làm cho các nhà nghiên cứu về ông tốn không ít giấy mực. Đã có nhiều công trình nghiên cứu, giới thiệu về thơ và từ Đào Tấn ra đời.
Ở cuốn Đào Tấn - Thơ và từ lần này, sau "Lời đầu sách" của người biên khảo, cuốn sách đã in lại bài viết nhiều công phu và tâm huyết của nhà thơ Xuân Diệu từ năm 1985- Đọc thơ và từ của Đào Tấn. Phần còn lại và cũng là nội dung chủ yếu của cuốn sách dày hơn 600 trang là thơ và từ khúc do cụ Đào sáng tác với 144 bài thơ các loại (trong đó có ba bài thơ nôm) và 60 bài từ khúc. Ở cuối sách còn thêm phần phụ lục nguyên văn chữ Hán gồm 201 bài thơ và từ.
Sự ra đời của sách này là kết quả của quá trình sưu tầm, tập hợp một khối lượng lớn các tư liệu, tài liệu về Đào Tấn từ lâu nằm rải rác khắp ba miền đất nước của tác giả biên khảo, nhà nghiên cứu tuồng Bình Định Vũ Ngọc Liễn.
Theo Vũ Ngọc Liễn, ở lần tiến hành biên khảo công trình về Đào Tấn này, ông đã gộp các tài liệu đã in và chưa in thành 3 tập:
Tập 1 - Thơ và từ.
Tập 2 - Tuồng hát bội.
Tập 3 - Đào Tấn qua thư tịch.
Có nghĩa là hai tập đầu chuyên về tác phẩm của Đào Tấn; tập 3 bao gồm các thư tịch do cụ Đào viết và người khác viết về cụ Đào.
Trước đây, vào năm 1987, cũng đã từng có một cuốn Thơ và từ Đào Tấncủa một nhóm biên soạn do Vũ Ngọc Liễn chủ biên, được ấn hành bởi Nhà xuất bản Văn học, nhưng nếu so với bản in Thơ và từ lần này thì quyển mới đã được bổ sung đến 94 bài bao gồm thơ và từ lâu nay chưa được công bố. Điều này đã làm nên giá trị mới cho công trình biên khảo nghiêm túc về Đào Tấn của Vũ Ngọc Liễn. Tuy nhiên, không vì sự mới ấy mà Vũ Ngọc Liễn đã đưa vào cả những thơ và từ chỉ mới ở dạng được nghi là (hoặc cho là) của Đào Tấn. Ông đã không muốn có những hàng giả, hàng nhái của cụ Đào trong sách này. Đó là một sự nghiêm cẩn, tôn trọng sự thật nhằm bảo đảm được tính khoa học và khách quan của người làm biên khảo. Và vì thế mà Đào Tấn - Thơ và từ là một cuốn sách đáng được tin cậy.
Đọc thơ và từ Đào Tấn, bạn đọc yêu quí Đào Công có thể sẽ ngộ ra một điều rằng: Với Đào Tấn, tuồng đã làm ông trở nên nổi tiếng, trở thành vị hậu tổ của tuồng; nhưng chính thơ và từ khúc mới là bộ phận sáng tác làm nên giá trị tư tưởng lớn lao trong toàn bộ cuộc đời nghệ thuật của ông. Thông qua thơ và từ khúc, con người và đời sống tư tưởng, tình cảm của cụ Đào hiện lên thật rõ nét và sinh động.
Trong bài Trùng du Lam sơn tuyệt cú đề trên miếu vua Lê Thái Tổ khi đến thăm đất Lam Kinh, nhà thơ họ Đào đất Bình Định đã viết:

Anh hùng can đảm uất phong lôi

Tứ cố thương mang diệc tráng tai
Cấp vũ xao đầu vân tắc nhĩ
Lãng hoa quyển xuất nhất chu lai
Nhà thơ Xuân Diệu đã dịch rất hay bài thơ này:

Gan mật anh hùng mang gió sấm

Mênh mang bốn phía cảnh hùng sao!
Trên đầu mưa gấp, tai mây lấp
Hiện lá thuyền trên hoa sóng xao.
Với bài thơ trên, Đào Tấn đã nói về cuộc đời và sự nghiệp của vua Lê với cái nhìn của một nhà chính trị đồng thời là một nhà nghệ sĩ. Một sự nghiệp anh hùng và lẫy lừng nhưng cũng thật là nên thơ và lãng mạn. Giữa những sự vật mạnh mẽ như gan mật, gió sấm, cảnh hùng, mưa gấp, mây lấp chất đầy trong cuộc khởi nghĩa chống xâm lăng của vua Lê bỗng hiện lên một lá thuyền xao trên sóng nước như hoa.
Phải là người có con mắt tinh đời lắm, mới có được những câu thơ như thế.
Những câu hay, bài hay như thế có rất nhiều trong thơ và từ khúc Đào Tấn.

8 tháng 5, 2012

Thay đổi tư duy thay đổi cuộc sống

Ở vào thế kỉ thứ 5 trước công nguyên, tức cách đây 2.500 năm, nhà triết học cổ đại của Trung Quốc là Lão tử đã viết nên cuốn Đạo đức kinh. Cuốn sách bao gồm những lời dạy và cũng là những lời chú giải về đời sống thiên nhiên và xã hội. Từ đó, Đạo đức kinh của Lão tử đã trở thành cuốn sách kinh điển của những người theo đạo Lão. Và cũng từ đó, có rất nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, văn học đã dày công nghiên cứu về Đạo đức kinh của Lão tử, vận dụng những tư tưởng tiến bộ của Lão tử trong cuốn sách này vào cuộc sống hiện đại để làm cho con người xã hội văn minh ngày càng hoàn thiện hơn. Cuốn Thay đổi tư duy, thay đổi cuộc sống do tiến sĩ Wayne Dyer biên soạn là một trong những cuốn sách như thế.


Cuốn sách dày 468 trang này do NXB Văn hóa Sài Gòn ấn hành. Để hoàn thành công trình biên soạn này, tiến sĩ Wayne đã tham khảo hàng trăm bản dịch về Đạo đức kinh. Sau một năm nghiên cứu, suy ngẫm về các thông điệp của Lão tử, tự mình vận dụng, thực hiện các thông điệp đó mỗi ngày. Ông đã nhận ra rằng Đạo đức kinh của Lão tử là một cuốn sách dạy cho con người về sự khôn ngoan trong cuộc sống. Và không phải ngẫu nhiên mà nó đã được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất trên thế giới. Cuối cùng, từ những tư tưởng của Lão tử, tác giả Wayne đã đúc kết, biên soạn ra 81 bài tiểu luận nhằm giúp bạn đọc có một cái nhìn thấu đáo về Đạo đức kinh của Lão tử. Mỗi bài tiểu luận trong sách này là một thông điệp của cuộc sống mà tác giả của nó muốn gửi đến bạn đọc trong cuộc sống ngày càng trở nên gấp gáp, hối hả và bề bộn của xã hội hiện đại.
Trong lời đề từ của cuốn sách, tác giả viết: Không thay đổi thì không thể tiến bộ, những người không thay đổi đầu óc thì không thay đổi được gì. Phương châm ấy của cuộc sống cũng nói lên rằng, thay đổi tư duy, thay đổi cuộc sống là cả một quá trình của nhận thức sau khi đã  nghiên cứu, vận dụng Đạo đức kinh của Lão tử. Chẳng thế mà nhiều học giả lớn trên thế giới đã xem bộ Đạo đức kinh của Lão tử là bản trình bày có giá trị nhất về bản chất của tự nhiên và là một nguồn tham khảo quí giá trên con đường đi tìm một cuộc sống hoàn thiện, hạnh phúc yên bình và cân bằng.
Lão tử sống vào giai đoạn cuối ngày càng suy mạt của thời đại Chiến quốc, khoảng thế kỉ thứ 5 trước công nguyên. Là một bậc hiền triết, ông đã viết Đạo đức kinh nhằm khai sáng tâm trí người đời. Ông phê phán lối sống vội vã, gấp gáp mà đề cao lối sống chậm, thanh thản. Ông cũng dạy con người sống không được thiên vị mà hãy công bằng với mọi người, với cả chính bản thân mình. Chỉ có như vậy thì xã hội mới có thể tiến bộ. Đặc biệt, Lão tử khuyên mọi người muốn có một cuộc sống yên bình thì không nên có cái nhìn khắt khe, khắc nghiệt về người khác; không nên phán xét về người khác mà quên mất sự hạn chế của bản thân mình. Một khi sa vào tình trạng này, bạn sẽ thấy mình rất khổ sở, không bao giờ có được sự thoải mái trong tâm hồn.
Đó cũng có nghĩa là một cuộc sống không có oán hận. Đạo đức kinh cho rằng con người ta gieo gì thì gặt về chính cái ấy. Gieo khắc nghiệt sẽ gặt về sự khắc nghiệt, gieo oán hận sẽ gặt về sự oán hận.
Vậy cái gọi là Đạo theo Lão tử nghĩa là sự tuyệt đỉnh của hiện thực. Là một nguồn lan tỏa toàn bộ mọi sự việc xảy ra ở trên đời này. Đạo không có điểm khởi đầu và cũng không có điểm kết thúc. Đạo không làm gì cả nhưng lại bao trùm lên khắp thế giới vạn vật.
Viết cuốn sách này thành nhiều chương, với mỗi chương là một chủ đề có ý‎ nghĩa như một thông điệp của cuộc sống, tác giả Wayne cũng muốn gửi gắm đến bạn đọc những bài học mang ‎đậm ý nghĩa nhân sinh và nhân văn. Chỉ có điều là do đặc điểm của đề tài, bạn không nên đọc sách này một cách vội vã mà phải đọc từ từ, mỗi ngày chỉ nên đọc một thông điệp để thấm dần và từ đó ứng dụng vào cuộc sống.
Chỉ có như vậy, bạn mới có thể trở thành một người tốt, một người có ích cho xã hội; và trở thành một con người vinh dự. Đấy cũng là điều mà Đạo của Lão tử nhằm hướng tới qua cuốn Đạo đức kinh của ông. Tuy nhiên cũng từ sách này, bạn sẽ nhận ra rằng, những bài học chân lí của Đạo Lão phải là cả một quá trình đi từ nhận thức đến vận dụng vào thực tiễn cuộc sống. Bằng con đường ấy, bạn đọc có thể có được những điều kì diệu có ý nghĩa lớn lao về sự tồn tại của chính bản thân mình. Và khi đó cũng có nghĩa là bạn đang hành Đạo để làm cho cuộc sống, trong đó có bản thân mình ngày một tốt đẹp hơn, nhân ái hơn.
Đọc hết sách này, bạn sẽ nhận ra điều cốt lõi của Đạo đức kinh của Lão tử chính là sự đắm mình vào cuộc sống trong một sự đơn giản nhất của những chân lí để từ đó bạn ngộ ra được những bài học bổ ích của cuộc sống. Chỉ đến lúc đó, bạn sẽ thấy rằng, thực ra cuộc sống rất giản dị và rất tự nhiên. Giản dị và tự nhiên như chân lí vậy. Với cách hiểu ấy, bạn cũng sẽ thấy từ Đạo đức kinh, đừng có cố công quan trọng hóa vấn đề, bởi ở trên đời này, khi người ta quan trọng hóa vấn đề cũng có nghĩa là khi người ta đang làm cho cuộc sống trở nên phức tạp và rối rắm.
Đó là một điều không ai muốn nhưng oái oăm ở chỗ là không ít người luôn tìm cách chui đầu vào sự sai lầm ấy.
Nếu có dịp, bạn hãy tìm đọc quyển sách này, đọc chậm rãi và thong thả, bởi như tác giả Wayne đã nói: Đây là cuốn sách sẽ thay đổi hoàn toàn cách bạn nhìn nhận cuộc đời của bạn và kết quả là bạn sẽ sống một thế giới mới đồng hành với tự nhiên.  

Cuối cùng, chúng tôi muốn nói thêm rằng, tác giả sách này, tiến sĩ Wayne, là một tác giả và diễn giả nổi tiếng trên thế giới. Ông là tác giả của rất nhiều sách về thể loại tự phát triển cá nhân và được đánh giá cao.  


  


6 tháng 5, 2012

Duyên nợ

Hôm thứ 7 ngày 21-4 mới rồi ngồi trên xe đi dạy cho BDU, chú lái xe của trường mở bản tin thời sự sáng lúc 6 giờ của đài phát thanh Tp. Tin đầu tiên từ giọng đọc của người ptv khiến mình ngay lập tức chú ý và xúc động lạ thường, ngồi lặng hẳn đi: Vào ngày này cách đây đúng 37 năm về trước  quân giải phóng đã tấn công thị xã Xuân Lộc, các sư đoàn của Quân đoàn IV đã bao vây tiêu diệt và đuổi tàn quân sư đoàn 18 của viên chuẩn tướng Lê Minh Đảo chạy về Hố Nai, đánh chiếm  Xuân Lộc; từ đó mở màn cho chiến dịch HCM.
Quân đoàn IV lúc đó do tướng Hoàng Cầm chỉ huy gồm 3 sư đoàn chủ lực gọi theo mật danh là công trường 7, công trường 9 và công trường 1 tức F 341 từ miền Bắc vào.
 



Lặng hẳn đi vì trong cái công trường 1 của quân đoàn số IV đó có tên mình, lúc đó đang ở trên một cái đài quan sát mặt trận thuộc sở chỉ huy tiền phương của sư đoàn. Khi lính bộ binh và thiết giáp của quân ta tràn vào làm chủ thị xã, những người lính trinh sát bọn mình coi như xong nhiệm vụ, thu dọn đồ nghề rút xuống mắc võng giữa một đồn điền cao su xanh mát ở ngoại ô thị xã Xuân Lộc nằm lắc lư như không hề biết đến chiến tranh là gì.
Sau đó thì vào Sg đúng ngày 30-4.
37 năm đã đi qua. Người ta cứ nói đó là ngày giải phóng. Giải phóng miền Nam, giải phóng Sg. Nhưng cũng có lúc mình cảm giác như chính mình cũng được Sg giải phóng. Đó là khi mình lần đầu tiên trong đời được nhìn tận mắt cái Tv; khi lần đầu tiên trong đời được đi giữa những dãy phố nguy nga, được lần đầu tiên khâm phục ngước nhìn những tòa nhà cao tầng tráng lệ;  lần đầu tiên biết mùi một loại nước uống lạ lẫm gọi là bia lazde. Nhất là khi mình được nằm khểnh trong những giờ rảnh rỗi mà đọc say mê đủ loại sách thượng vàng hạ cám của Sg trước 75. Niềm  thú vị và hấp dẫn cứ như là chú AQ của Lỗ Tấn đang cơn khát giữa trưa hè tháng 6 mà được uống nước đá.
 Còn rất nhiều sản phẩm của một xã hội văn minh khác nữa mà suốt thời gian làm quân quản ở quận 3 mình được thụ hưởng. Tuy nhiên lúc đó những cái loa tuyên giáo lại nói rằng đó là nọc độc thực dân, là tàn dư mĩ ngụy, là bơ thừa sữa cặn.
Sữa mà cũng có cặn. Chỉ có kẻ chưa bao giờ uống sữa mới nói xuẩn ngốc như thế. 
Thực sự, nói cho công bằng thì chính mình mới là người được Sg giải phóng. Còn mình có tham gia giải phóng Sg hay không thì không rõ lắm.
Ngẫm nghĩ kĩ thì cứ như là mình có một duyên nợ với những cái gọi là tàn dư, là nọc độc đó.
Và đây là câu chuyện được cất giữ đã lâu mà tôi muốn kể lại vào dịp này. Câu chuyện mang tên:


CHUYỆN VỀ MỘT TẬP TƯ LIỆU
CỦA ĐÀI TRUYỀN HÌNH QUY NHƠN
TRƯỚC NGÀY 30 - 4 - 1975
   

Năm 1988 tôi được chuyển về làm việc tại Đài Truyền hình Quy Nhơn khi đó là đài khu vực trực thuộc Bộ Văn hóa – Thông tin với nhiệm vụ được giao là Trưởng phòng Biên tập - Chương trình. Đài Truyền hình Quy Nhơn (tên gọi đầy đủ là Đài vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn) vốn là một trong 4 đài địa phương được ra đời từ năm 1972 thời Việt Nam Cộng hòa là Cần Thơ, Huế và Nha Trang (Đài Truyền hình Sài Gòn lúc bấy giờ là đài trung ương quản lí cả 4 đài địa phương).
Theo những anh em kĩ thuật cũ kể lại thì trong thời gian đầu thử nghiệm, cứ đến giờ phát sóng thì một chiếc máy bay trực thăng của quân đội có gắn ăng ten phát bay lên cách mặt đất t3 đến 5km rồi phát hình từ không trung xuống. Về sau đài phát sóng được xây dựng trên đỉnh núi Vũng Chua có độ cao 800m so với mặt biển thuộc Tp. Quy Nhơn, thường gọi là Đài Vũng Chua và vẫn được duy trì sử dụng hiệu quả cho đến ngày nay.
Trong căn phòng làm việc của tôi lúc đó ở trụ sở Đài tại số nhà 181 Lê Hồng Phong (bây giờ là trụ sở của Sở Tài chính Bình Định), có một cái tủ tài liệu bằng gỗ mộc rất thô sơ và cũ kĩ, bên trong chất đầy một cách lộn xộn những cặp tài liệu cũng rất cũ kĩ. Một hôm rảnh việc, tự mình sắp xếp lại tủ và tôi đã thấy tận cùng dưới đáy tủ có một cặp tài liệu bằng bìa cứng bên trong có 3 tập tài liệu gồm: Cẩm nang đấu tranh chánh trị với cộng sản trong giai đoạn tái phát chiến tranh. Tài liệu này dày 20 trang, do Phủ tổng dân ủy thuộc Phủ  tổng thống Việt Nam cộng hòa phát hành. Phía dưới ghi:  Loại cẩm nang phổ biến hạn chế; khối kế hoạch chương trình thực hiện tháng 12-1973. Một tập khác mang bí số HT.440-3 có tên “Huấn thị về bảo toàn quân dụng và tiếp liệu cơ phận thay thế công binh” dày 80 trang. Tập còn lại mỏng hơn, phía ngoài trang bìa ghi “Tin tức và phóng sự hàng tuần của Tiểu khu Phú Yên do Khối Chiến tranh Chính trị TK. Phú Yên thực hiện”.
Do máu nghề nghiệp làm báo, tôi lập túc chú ý đến tập tin tức và phóng sự này. Trên trang bìa ở góc trái có bút phê “Ông Thọ sắp xếp và cho thực hiện vào một tối thứ ba hay thứ tư tuần này 2-5/10/72”. Phía dưới có dấu văn thư hình chữ nhật ghi “Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, Đến số: 2214, ngày 3 tháng 10 năm 72”. (Theo anh Nguyễn Định Hiếu, một cán bộ kĩ thuật làm việc tại Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn từ năm 1972 và sau ngày tiếp quản được chính quyền của chế độ mới bổ nhiệm làm Trưởng phòng Kĩ thuật của Đài Truyền hình Quy Nhơn giải phóng, thì ông Thọ ghi ở đây là một người quay phim phụ trách phim trường của Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, hiện đang sống ở Sài Gòn). Tôi lấy tập tài liệu thuộc về quá khứ lịch sử của một chế độ đã sụp đổ để hẳn sang một bên và tần ngần lật giở các trang bên trong thì đó là một bản tin lời và một phóng sự ảnh gồm có 5 bức hình kèm theo một trang đánh máy các lời bình về sự kiện xảy ra vào lúc 12 giờ ngày 18 tháng 9 năm 1972 ở Phú Yên “Lễ kỉ niệm đệ nhất chu niên ngày thành lập tiểu đoàn 2/210 địa phương”. Ngoài ra còn có tấm hình một người dân đang được chụp hình làm căn cước. Mỗi tấm hình đều có kèm theo lời bình chú về những quân nhân được tuyên dương công trạng và gắn huy chương đủ loại trước các cấp từ lữ đoàn đến quân đoàn.
Những tư liệu quá cũ được tôi tìm thấy sau 13 năm cuộc chiến tranh vệ quốc kết thúc kể từ 30 tháng Tư năm 1975 và sau hơn 15 năm kể từ ngày chúng được thực hiện, tháng 10 năm 1972. Nó như một minh chứng cho một thời kì lịch sử của Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, nay là Đài Phát thanh –Truyền hình Bình Định; và cho sự sụp đổ không gì cứu vãn nổi của một chế độ được dựng lên dưới bàn tay của cường quốc Hoa Kì.  Từ đó đến nay 37 năm đã đi qua với bao nhiêu nước đã chảy qua cầu, dù đã xê dịch từ Quy Nhơn vào định cư tại Sài Gòn, tôi vẫn mang theo cặp tài liệu của phía  bên kia như một vật chứng, một kỉ niệm của hơn hai mươi năm làm báo hình tại Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, sau này là Đài Phát thanh –Truyền hình Bình Định. 
Những bức hình tư liệu của một thời dĩ vãng mà mỗi khi ngắm nhìn tôi lại cứ nghĩ không biết bây giờ số phận của những con người có mặt trong đó đang như thế nào, đang phiêu dạt nơi nao.

   


 
“Ông Thọ sắp xếp và cho thực hiện vào một tối thứ ba hay thứ tư tuần này 2-5/10/72”. Phía dưới có dấu văn thư hình chữ nhật ghi “Đài Vô tuyến Truyền hình Quy Nhơn, Đến số: 2214, ngày 3 tháng 10 năm 72”.


 
một phóng sự ảnh gồm có 5 bức hình kèm theo một trang đánh máy các lời bình về sự kiện xảy ra vào lúc 12 giờ ngày 18 tháng 9 năm 1972 ở Phú Yên “Lễ kỉ niệm đệ nhất chu niên ngày thành lập tiểu đoàn 2/210 địa phương”.  

    Lời bình cho tấm hình này:

 
Nguyên trang đánh máy lời bình cho phóng sự ảnh



    
Tấm hình một người dân đang được chụp hình làm căn cước



  

 
  Tập tài liệu này mang bí số HT.440-3 có tên “Huấn thị về bảo toàn quân dụng và tiếp liệu cơ phận thay thế công binh” dày 80 trang.

 



 
  Cẩm nang đấu tranh chánh trị với cộng sản trong giai đoạn tái phát chiến tranh. Tài liệu này dày 20 trang; do Phủ tổng dân ủy thuộc Phủ  tổng thống Việt Nam cộng hòa phát hành; Loại cẩm nang phổ biến hạn chế; khối kế hoạch chương trình thực hiện tháng 12-1973. 






Tôi yêu cô Anh Thơ

Tôi vẫn còn nhớ một ngày cách đây đã 8 năm, ngày 1-4 năm 2004 hình như đúng ngày chủ nhật, đang nằm khểnh xem bóng đá, không nhớ là trận nào và ai đá với ai nhưng rất căng thẳng và hấp dẫn, cầu thủ hai đội vừa đá bóng vừa bỏ cả bóng lao vào đá nhau trên VTV3. Kết thúc hiệp một giải lao, thông thường thì thằng Tv nó quảng  cáo búa xua nhưng hôm đó sau vài pha quảng cáo, chợt  dừng lại và phát bài hát Rặng trâm bầu của Ns Thái Cơ do ca sĩ mà tôi yêu nhất trên đời là Anh Thơ hát. Đây là một ca khúc tôi nghe cả ngày không biết chán nhưng chỉ với điều kiện là phải do Anh Thơ hát với solo Việt Hoàn thôi nhé.     
Ngạc nhiên quá đỗi bởi làm sao giữa trận bóng đá khét lẹt máu ăn thua nhà đài lại chen vô một ca khúc trữ tình sâu lắng mượt mà như vậy. Bài hát như một dòng suối mát trong dội xuống giữa sân cỏ đang nóng bỏng như một bãi chiến trường. Có cái gì là lạ.
Ngày hôm sau thì Tv và các báo đồng loạt đưa tin: Tác giả ca khúc nổi tiếng "Rặng trâm bầu", "Khi thành phố lên đèn"... đã ra đi sáng qua, ở tuổi 60.
 
Vậy là ở Vn, có hai ông nhạc sĩ nổi tiếng là Thái Cơ và Trịnh Công Sơn cùng không hẹn nhau mà đã chọn ngày nói láo của thế giới là 1-4 để ra đi.
Hóa ra là các đồng nghiệp  VTV lúc ấy đã làm một nghĩa cử rất văn hóa khi họ biết tác giả của Rặng trâm bầu đã vĩnh biệt cõi đời. Biết tin Thái Cơ ra đi, họ đã phát đi một tác phẩm nổi tiếng của ông như một niềm  tưởng nhớ và tri ân kín đáo mà vào lúc đó bạn xem đài chưa ai biết.
Trở lại với tôi yêu Anh Thơ, nói đúng ra là tôi yêu giọng hát và phong cách biểu diễn của cô ca sĩ người Thanh Hóa này. Phải thanh minh ngay như  vậy chứ nếu không lỡ mụ vợ tôi mà đọc được mấy dòng này thì chỉ có chết đói vì không ai nấu cơm cho ăn (may mà mụ vợ tôi dù rất chăm đọc báo và đọc sách nhưng chả mấy khi để mắt đọc các bài viết của tôi, kể cả những bài đăng báo và mấy đề tài đăng trong thông báo khoa học của các đại học. Bụt nhà không thiêng là vậy) 
Nói về sự yêu thích ca sĩ, trước thì tôi yêu Thu Hiền. Khi Thu Hiền hết đát lùi vào dĩ vãng thì tôi chuyển sang yêu Hồng Nhung. Nhưng khi cô này vô Sg lập nghiệp với cách hát ngày càng nhố nhăng, ăn mặc hở hang như ả điếm thì tôi bỏ qua. Rồi tôi chuyển sang yêu cô ca sĩ của đoàn ca nhạc đài TNVN là Diệu Linh. Cô này ít người biết vì chỉ hát trên đài và thường là chỉ hát trong dàn đồng ca, tốp ca, may lắm thì song ca. Nhưng rồi cô này cũng già đi và biến mất khỏi màn hình. Ngay cả Thanh Hoa tôi cũng không ưa nổi vì giọng hát thường cứ ré lên, chưa nói ngoại hình của cô này lại không có gì bắt mắt lắm. Với tôi ca sĩ ngoài giọng hát hay còn phải đẹp. 
Sau đó thì là cả một thời tôi khủng hoảng thần tượng vì không tìm ra cô ca sĩ nào để yêu. Chưa bao giờ tôi thấy cuộc đời lại có lúc chán chường như thế.
Thấy tôi than dài thở vắn, mụ vợ tôi tỏ vẻ đồng cảm bảo sao ông không để mắt đến mấy diva như Thanh Lam, Mỹ Linh hay như cô đồng hương với ông là nàng tiên cá Mỹ Lệ xem sao.
Ôi trời, yêu mấy cô đó tôi thà chết còn hơn. Thanh Lam thì hát mà mặt cứ nhăn nhó như đau đẻ, lại hay rú lên, hú hét lên, ăn mặc lại phản cảm với lối thời trang te tua như một mụ điên ngoài phố. Mỹ Linh thì được cái giọng nhưng khi hát lại hay gồng mình lên trông rất khó nhọc, khiến cái vòng hai đã to lại càng phình to hơn. Còn cô Mỹ Lệ thì cũng rứa, cũng thời trang te tua đến mức từng được bầu chọn cùng với Thanh Lam là thảm họa thời trang của năm. Lại thêm ghét cái vụ là dân bọ nhưng chắc nói dân bọ sợ mất giá, không sang nên phát biểu với báo chí mình là dân Bến Ngự xứ mệ. Người mà từ bỏ cả quê hương thì không đáng làm người nữa. Yêu sao nổi. Mấy nhân vật này mà thấy xuất hiện trên màn hình là tôi chuyển kênh Tv ngay lập tức.  
Giữa cơn khủng hoảng thì tôi phát hiện ra Anh Thơ khi một lần thấy cô cùng với Việt Hoàn, chàng ca sĩ Hà Nội đàng hoàng nghiêm trang nhất thế giới hát Rặng Trâm bầu của Thái Cơ trên Tv. Ngay lần đầu tiên ấy tôi đã bị giọng ca và cách thể hiện của Anh Thơ hút hồn. Một giọng ca vừa trong văn vắt vừa mượt như nhung lụa vút lên rất tự nhiên lại rất tròn vành rõ chữ.  Không điệu đà mà rất điệu đà. Cứ thế đi vào lòng người. 
Cho em hỏi rằng có ở nơi đâu?
Bát ngát xa trông những rặng trâm bầu
Rặng trâm bầu như nơi quê hương em yêu dấu

Uống nước nước dòng sông vây xanh thắm một màu
Uống nước nước dòng sông cây xanh thắm một màu
Những ca từ nhiều hình tượng với nhạc điệu mượt mà đưa tôi về với những dòng sông hiền hòa Nam Bộ khiến nghe cứ như mê đi.
Mênh mông biển rộng gió lộng từ nơi đâu
Gió mát xa đưa những rặng trâm bầu
Rặng trâm bầu hôm xưa cây che sương che nắng

Rung rinh lá ngụy trang tươi xanh giữ vẹn màu
Rung rinh lá ngụy trang tươi xanh giữ vẹn màu
 
 
 thần tượng AT


Từ đó thì Anh Thơ là ca sĩ thần tượng của tôi. Vào cửa hàng băng đĩa, tôi chỉ chăm chăm tìm các đĩa mới của Anh Thơ để mua. Trên máy tính, tôi lưu ở mục favorites một cái list với những ca khúc hay nhất của Anh Thơ từ trang web
lúc làm việc lại mắc cáp nghe:
 Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng - Việt Hoàn ft. Anh Thơ
 Rặng Trâm Bầu - Việt Hoàn ft. Anh Thơ
 Bèo Dạt Mây Trôi - Anh Thơ
 Tình Ta Biển Bạc Đồng Xanh - Anh Thơ
 Em yeu anh nhu cau ho vi dam - Anh Tho
 Tháng Ba Tây Nguyên - Anh Thơ
 Làng Quan Họ Quê Tôi - Anh Thơ
 Khúc Hát Sông Quê - Anh Thơ
 Người Con Gái Sông La - Anh Thơ
 Đừng Ví Em Là Biển - Anh Thơ
 Dòng Sông Quê Anh Dòng Sông Quê Em - Anh Thơ
 Ngẫu Hứng Sông Hồng - Anh Thơ
 Chuyện Tình Thảo Nguyên - Anh Thơ
 Gợi Nhớ Quê Hương - Anh Thơ
 Nghe Câu Quan Họ Trên Cao Nguyên - Anh Thơ
 Thì Thầm Với Dòng Sông - Anh Thơ
 Thơ Tình Cuối Mùa Thu - Anh Thơ
 Tháng Tư Về - Anh Thơ
 Sông Ơi Đừng Chảy - Anh Thơ
 Về Bến Lam Chiều - Anh Thơ
 Em Yêu Anh Như Yêu Câu Ví Dặm - Anh Thơ
 Chiều Sông Thương - Anh Thơ
Nhờ nghe Anh Thơ mà tôi phát hiện ra một ca khúc rất hay khác là Tháng Tư về 
Những lời ca trữ tình qua giọng hát của Anh Thơ thật thánh thót làm sao:
Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ
Quanh co lối mòn hoa dại nở
Chỉ mình em bên anh, bên anh

Nghe
Bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ
Ta chia tay những ngày xuân để hát
Một mùa hè, mùa hè

Tháng tư về ...
Nghe
Thật sâu lắng làm sao:
Tháng tư về, gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời, nắng xa vời
Con sông xa lững lờ trôi

Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng
Hát giấc mơ nào xa lắm
Em mong chờ, mãi mong chờ
…Ngày 30-4 không thèm ra khỏi nhà, phút lãng đãng đến đây là hết.